Về cơ bản, có thể nói mỗi người đều là nhân vật chính của một thời đại.
Chỉ là bọn họ xuất hiện ở thời đại này, bị hào quang của những nhân vật chính khác che lấp, nên không quá nổi bật thôi.
Nếu ở thời đại của riêng mình, chắc chắn họ đều là tiêu điểm chú ý của vô số người.
Từng người đều là những kẻ có đại khí vận.
Lúc này, Sở Vân Phàm cũng cảm nhận được sự bài xích từ Tam Tuyệt lĩnh vực. Nếu có thể, Tam Tuyệt lĩnh vực dường như muốn nuốt chửng hắn.
“Hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”
Tam Tuyệt Tán Nhân lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm, ánh mắt lóe lên những tia sáng đáng sợ.
Hắn đã mơ tưởng đến việc sau khi giết được Sở Vân Phàm, hắn sẽ nhận được bao nhiêu lợi ích từ Thiên Mệnh Tông.
Dù sao, chuyện lớn như vậy, nếu Thiên Mệnh Tông không đưa ra một khoản thù lao hợp lý thì thật quá đáng.
Hắn thấy những pháp tắc của Tam Tuyệt lĩnh vực không ngừng xâm nhập vào xung quanh Sở Vân Phàm, gần như nuốt chửng hắn vào trong đó.
Trên mặt Tam Tuyệt Tân Nhân lộ ra vài phần nụ cười nham hiểm.
"Đó chính là lĩnh vực, sức mạnh mà chúng ta hằng mơ ước!"
Từ xa, rất nhiều cao thủ lộ vẻ tham lam. Đó chính là sức mạnh mà họ khát khao.
Thần Tàng cảnh tuy đã được coi là cao thủ, nhưng so với Lĩnh Vực cảnh thì khác biệt quá xa. Chỉ khi bước vào Lĩnh Vực cảnh, người ta mới thực sự được xem là kẻ thống trị thiên hạ.
Bất kỳ ai đạt đến Lĩnh Vực cảnh, dù chỉ là mới bước vào, đều sẽ được Đại Hạ hoàng triều trọng đãi, mười đại tông môn thế lực sẽ mở rộng cửa đón chào.
Dù người đó vốn là tán tu, cũng có thể để dàng gia nhập những tông môn mà trước đây họ không có cơ hội tiếp cận.
Những cao thủ như vậy, đi đến đâu cũng được trọng vọng, khác biệt hoàn toàn so với Thần Tàng cảnh.
Đột nhiên, Sở Vân Phàm bỗng phát ra vô vàn ánh sáng, từng đạo ánh sáng pháp tắc độc đáo bắn ra, chống lại Tam Tuyệt lĩnh vực.
Toàn bộ Tam Tuyệt lĩnh vực bị ánh sáng pháp tắc từ người Sở Vân Phàm tạo thành một lỗ hổng lớn.
Tam Tuyệt lĩnh vực suýt chút nữa tan vỡ, những người đứng xem kinh hãi, thán phục trước thủ đoạn kinh người của Sở Vân Phàm, lại có thể tạo ra một khoảng trống trong lĩnh vực.
“Hắn muốn trốn thoát?” Có người chợt phản ứng lại, vội vàng nói.
Khi mọi người đều cho rằng Sở Vân Phàm sẽ nhân cơ hội này để trốn đi, thì thấy hắn vẫn đứng im, không hề có ý định bỏ chạy.
Tam Tuyệt Tán Nhân cũng nhanh chóng khôi phục Tam Tuyệt lĩnh vực, trong lòng kinh hãi. May mà Sở Vân Phàm không lợi dụng sơ hở để trốn thoát, nếu không, việc bao phủ Sở Vân Phàm vào trong lĩnh vực lần nữa sẽ không dễ dàng như vậy.
"Ngã một lần khôn ra" là đạo lý ai cũng hiểu, không ai dại gì mà chịu thiệt hai lần.
"Thần Tàng cảnh, chung quy vẫn chỉ là Thần Tàng cảnh, dù Sở Vân Phàm có đặc biệt đến đâu, cũng chỉ là Thần Tàng cảnh mà thôi!"
Nhiều cao thủ từ xa thầm nghĩ, biểu hiện của Sở Vân Phàm khiến họ không khỏi thất vọng.
Tuy rằng trong số họ có nhiều người hận không thể Sở Vân Phàm chết ngay lập tức, nhưng dù sao hắn cũng là Thần Tàng cảnh, họ vẫn muốn chứng kiến kỳ tích.
Nhưng xem ra, kỳ tích cuối cùng vẫn chỉ là kỳ tích, không dễ gì xảy ra.
Nếu có Thần Tàng cảnh có thể chống lại, thậm chí đánh bại Lĩnh Vực cảnh, thì thiên hạ sẽ náo động.
Cao thủ Lĩnh Vực cảnh không hiếm, nhưng cao thủ Thần Tàng cảnh còn nhiều hơn, gấp mười lần so với họ.
Trong mắt mọi người, Sở Vân Phàm, thay vì tranh thủ thời gian để trốn thoát, lại sững sờ bất động, ánh sáng pháp tắc lập lòe trên người, vô số pháp tắc như những lưỡi kiếm xé toạc Tam Tuyệt lĩnh vực, cố gắng chống đỡ.
Tương tự Tam Tuyệt lĩnh vực, pháp tắc trên người Sở Vân Phàm cũng chia làm ba luồng: một luồng pháp tắc màu vàng, là bản nguyên pháp tắc của Sở Vân Phàm, cũng là Hoàng Cực Chiến Thể mang lại, một luồng lôi đình pháp tắc từ Chấn Thiên Lôi Thể, và một luồng hỏa diễm pháp tắc từ Thái Cổ Minh Hoàng huyết mạch.
Với ba loại pháp tắc này làm chủ đạo, kiếm đạo pháp tắc, quyền đạo pháp tắc và nhiều loại pháp tắc khác khiến mọi người hoa mắt.
Nhiều người lần đầu tiên biết Sở Vân Phàm lại tu luyện nhiều loại pháp tắc đến vậy.
Bất kỳ loại pháp tắc nào trong số này, nếu tu hành đến cực hạn, đều có thể tạo thành một lĩnh vực, huống chi là nhiều pháp tắc như vậy.
Hơn nữa, nhìn đáng vẻ của Sở Vân Phàm, có thể thấy hắn không chỉ tu luyện hời hợt, mà mỗi loại đều ngưng tụ ra số lượng pháp tắc không nhỏ. Điều này có nghĩa là Sở Vân Phàm có sự lĩnh ngộ và nghiên cứu tương đối sâu sắc đối với những lĩnh vực này, mới có thể làm được.
Điều này khiến nhiều người trong Thượng Cổ Chiến Tinh cảm thấy tự ti, bởi vì họ toàn lực nghiên cứu pháp tắc cũng chỉ đạt đến trình độ tương đương với những pháp tắc mà Sở Vân Phàm tùy tiện thi triển.
"Ngươi lại có thể tu luyện ra hai ngàn đạo pháp tắc, khó trách bọn họ không phải là đối thủ của ngươi!"
Tam Tuyệt Tán Nhân nhìn ánh sáng pháp tắc bùng nổ trên người Sở Vân Phàm, trong mắt có vài phần điên cuồng.
Ánh sáng pháp tắc trên người Sở Vân Phàm quá nhiều.
Một đạo. Một trăm đạo. Năm trăm đạo. Một ngàn đạo, thậm chí hai ngàn đạo pháp tắc xuất hiện trên người Sở Vân Phàm.
Thiếu niên chí tôn bình thường có thể tu luyện ra năm trăm đạo pháp tắc đã là cực hạn, nhờ tìm hiểu lĩnh vực của tu sĩ cổ đại trong Thượng Cổ Chiến Tinh mà đột phá đến một ngàn đạo pháp tắc đã là kinh thế hãi tục.
Sở Vân Phàm lại phá vỡ giới hạn này, tu luyện ra hai ngàn đạo pháp tắc.
Thật là quái vật!
Thảo nào những thiếu niên chí tôn kia không phải là đối thủ của hắn, một ngàn đạo pháp tắc so với hai ngàn đạo pháp tắc thì khác biệt như trời với đất.
Phải biết rằng, khi bước vào Lĩnh Vực cảnh, Tam Tuyệt Tán Nhân cũng chỉ vừa mới tư luyện ra hai ngàn đạo pháp tắc mà thôi.
Sở Vân Phàm còn chưa bước vào Lĩnh Vực cảnh mà đã tu luyện ra số lượng pháp tắc tương đương, còn có chuyện gì điên rồ hơn thế nữa không?
Tất cả mọi người tại chỗ đều kinh ngạc tột độ. Hai ngàn đạo pháp tắc!
Không ai biết làm thế nào mà Sở Vân Phàm có thể tu luyện được đến mức đó. Họ chỉ biết rằng đến giờ phút này, họ đã hiểu tại sao những thiếu niên chí tôn kia lại dễ dàng bị đánh bại khi đối mặt với Sở Vân Phàm.
Đơn giản là họ không cùng đẳng cấp, hoàn toàn không phải là đối thủ.
Nhiều người kinh hãi, như thể vừa gặp ma.
Ma Xa Xa Hải Long Thú càng tỏ ra điên cuồng. Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao mình lại thất bại thảm hại đến vậy, gần như không còn sức chống trả.
Bị Sở Vân Phàm một tay đè xuống đất nghiền nát, bị dễ như trở bàn tay treo lên đánh, hoàn toàn không có sức phản kháng.
"Hỗn tạp, quá hỗn tạp! Ta đồng thời tu luyện ba loại pháp tắc, đã là vô cùng khó khăn, ngươi đồng thời tu luyện nhiều loại pháp tắc như vậy, lại còn muốn xây dựng lĩnh vực, đơn giản là trò hề!"
Tam Tuyệt Tán Nhân nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói.