Thế nên giờ đây Sở Vân Phàm đã chính thức khôi phục thân phận thật. Hai mươi năm qua, nhiều người đã quên mất cái tên từng vang danh khắp nơi, đệ nhất bảng Thiên Kiêu.
Thậm chí lớp người mới hoàn toàn không biết từng có một nhân vật như vậy.
Đã đến lúc cho họ biết, ta đã trở lại!
"Phàm ca, quả nhiên là huynh rồi! Kiếm Vô Trần kia, nhất định là huynh!" Sở Hồng Tài mặt mày hớn hở nhìn Sở Vân Phàm nói.
Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười: "Đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn không cẩn trọng!"
Sở Vân Phàm không phủ nhận. Ánh mắt hắn nhìn Sở Hồng Tài cũng ánh lên vẻ vui mừng. Khi trước, hắn giao cho Sở Hồng Tài phương pháp tu luyện Bất Diệt kiếm thể, cũng không kỳ vọng y có thể tu luyện thành công. Dù sao đây là một công pháp tu hành cần quá trình.
Dù bỏ dở giữa chừng, chỉ cần tu luyện được một phần, cũng có thể lột xác thành một người có phong vương thể chất tầm thường. Đến lúc đó, Sở Hồng Tài mới thực sự như chim sổ lồng, cá vẫy vùng biển lớn.
Tuy nhiều người không cam tâm, thể chất đặc biệt thật sự lợi hại đến vậy sao?
Nhưng Sở Vân Phàm hiểu rõ, thể chất đặc thù chính là như thế phi thường, đặc biệt là những phong hoàng thể chất, lại càng là những người xuất chúng trong số những người có thể chất đặc thù. Việc có hay không có thể chất đặc thù, theo một nghĩa nào đó, trực tiếp quyết định giới hạn tối đa của tương lai.
Chỉ là hắn không ngờ rằng, Sở Hồng Tài lại có thể kiên trì, nhẫn nại trước vô vàn thống khổ trong quá trình tu luyện, thực sự tu luyện thành công Bất Diệt kiếm thể.
Hắn quả nhiên không nhìn lầm người.
Sở Hồng Tài nhận được sự xác nhận của Sở Vân Phàm, rốt cục lộ ra nụ cười mãn nguyện. Dù y đã sớm đoán được, nhưng dù sao cũng chưa từng được Sở Vân Phàm xác nhận.
Trong lòng y cũng có chút cảm động, mỗi khi gặp nguy hiểm, đều nhờ phúc của Phàm ca mới thoát hiểm.
Mấy chục năm qua, sự tiến bộ của y là một trời một vực, hoàn toàn không thể so sánh với khi còn ở Sở gia nhỏ bé.
Lúc này y mới hiểu rõ vì sao khi trước Sở Vân Phàm hoàn toàn không có hứng thú với vị trí gia chủ Sở gia.
Bởi vì so với một chân long như Sở Vân Phàm, vị trí gia chủ Sở gia chăng qua chỉ là một vũng bùn lầy, chỉ có thể cho phép cá chạch sinh sống, mà không chứa nổi một con chân long thực sự.
Sự giàu có của Sở gia ngày trước đã tan thành mây khói, căn bản không còn bất kỳ ý nghĩa gì.
Còn y, từ một con em bình thường của Sở gia, đã biến thành người được thiên hạ chú mục, đệ nhất bảng Thiên Kiêu. Từ khi y chém giết Hướng Phi Vân, danh tiếng đệ nhất thiên hạ của y đã hoàn toàn vững chắc.
Thậm chí y còn tham gia vào chiến trường thiên kiêu lần này. Có thể nói, y và những đại thiên kiêu khác đã hoàn toàn bị kéo ra một khoảng cách rất lớn.
Căn bản không còn ở cùng một thế giới.
Bất quá, y đã hoàn toàn coi thường việc tuổi của Sở Vân Phàm thực ra không lớn hơn y bao nhiêu. Tính ra, cả Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ đều nên được tính là thiên kiêu cùng thế hệ với Sở Hồng Tài.
Chỉ là danh tiếng của hai người hiện tại quá lớn, như mặt trời giữa trưa, khiến người ta theo thói quen coi nhẹ tuổi tác của họ, mà coi họ như những tiền bối thiên kiêu có uy tín.
"Ngươi có thể tu hành tiến vào Tiểu Thiên Vị là rất tốt, nhưng chỉ với mức độ này thì còn thiếu rất nhiều. Tình hình bên ngoài hiện tại ngươi hẳn cũng biết, hoàn toàn là gió nổi lên trước cơn mưa. Dù là với thực lực của ta, cũng chưa chắc có thể tự bảo vệ, huống chi là ngươi!" Sở Vân Phàm nhìn Sở Hồng Tài nói.
Sắc mặt Sở Hồng Tài trở nên nghiêm nghị. Y đương nhiên biết Sở Vân Phàm nói đến cục diện bên ngoài. Hiện tại, ân oán giữa thế lực cổ đại và thế lực đương đại đã ở trong tình thế sắp bùng nổ.
Khoảng cách đến khi bạo phát thực sự chỉ còn thiếu một bước ngoặt.
Những thế lực cổ đại này liên thủ, thế lực kinh thiên, khó có thể tưởng tượng.
Mà thế lực đương đại cũng không kém. Từ khi Đại Chu triều lập quốc đến nay, mười thế lực lớn đã lớn mạnh vô số năm, tích lũy được gốc gác mà người bình thường khó có thể tưởng tượng.
Một khi xung đột bạo phát, đó sẽ là một cuộc va chạm khủng bố như Hỏa Tinh đụng Trái Đất. Đến lúc đó, trời long đất lở đều có thể xảy ra.
Thậm chí, bên ngoài còn lưu truyền một thuyết pháp bi quan, trận chiến này rất có thể chính là sự kết thúc của thời đại này.
Giống như trận đại chiến chư Hoàng thời thượng cổ, trực tiếp đánh đổ nát một thời đại, đem toàn bộ văn minh võ đạo đánh tan hoang.
Rất nhiều người lo lắng, tương lai có thể sẽ biến thành đáng vẻ như vậy, thậm chí không ít người đã bắt đầu chuẩn bị hậu chiêu.
Để lại đủ mồi lửa cho sự sống lại của văn minh võ đạo trong tương lai, giống như những tiền bối đã làm vào những năm cuối thượng cổ.
Và loại ý nghĩ này ngày càng được nhiều người tán thành. Có thể tưởng tượng được, tình hình bên ngoài hiện tại căng thẳng đến mức nào.
Trong thời kỳ hòa bình, với thực lực của y, đủ để xưng hùng. Khi trước, thực lực của Sở Vân Phàm xấp xỉ Sở Hồng Tài cũng đã quét ngang thiên hạ, danh chấn thiên hạ, được khen là đệ nhất nhân thiên hạ tương lai.
Nhưng hiện tại, giữa vô số tuyệt đỉnh thiên kiêu và thiếu niên chí tôn, Sở Vân Phàm cũng không đáng kể, bị rất nhiều tuyệt đỉnh thiên kiêu xem thường, huống chi là Sở Hồng Tài trẻ tuổi hơn.
“Trong thời gian tới, ngươi không cần đi đâu cả. Bất kể là triều đình giao nhiệm vụ, hay tông môn giao nhiệm vụ, ngươi đều từ chối hết. Ngươi đi theo ta, ta chỉ điểm ngươi tu hành, cần trong thời gian ngắn nhất đột phá đến Trung Thiên Vị, thậm chí chạm tới Đại Thiên Vị, ngươi mới xem như có chút lực tự bảo vệ!” Sở Vân Phàm dừng một chút, nói.
Đối mặt với lời khuyên của Sở Vân Phàm, Sở Hồng Tài vội vàng gật đầu. Y biết rõ sự lợi hại của Sở Vân Phàm. Trước đây, y cũng đã nhận được sự chỉ điểm của Sở Vân Phàm, dễ như trở bàn tay giúp y nổi bật giữa rất nhiều Thế tử hậu tuyển nhân.
Mỗi lần đều có những lời kinh người, có thể chỉ ra những vấn đề y gặp phải một cách mạnh mẽ. Trong lòng y, không ai có thể so sánh với Sở Vân Phàm ở phương diện này.
Bỗng nhiên, lúc này, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân, ngay sau đó một bóng người quen thuộc xuất hiện ở ngoài đại điện.
Sở Vân Phàm ngẩng đầu nhìn lên, là Vưu Sở Vân.
"Vào đi!”
Vưu Sở Vân nghe vậy vội vàng đi vào, hành lễ phía sau, nói: "Hầu gia, bên ngoài có rất nhiều đệ tử chân truyền muốn bái kiến ngài, chúc mừng ngài đánh bại Ngô Văn Bân!"
"Hả?" Sở Vân Phàm nhíu mày, nhưng hắn lập tức hiểu rõ vì sao những người này muốn đến bái phỏng hắn, chỉ sợ là muốn hắn ra mặt chống lại những cổ đại thiên kiêu kia.
Sở Vân Phàm cười nhạo một tiếng. Những người này cũng thực sự là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng. Đến thời điểm mấu chốt, họ ngoài việc dựa vào mình, cũng không có lựa chọn nào khác.
Nếu Sở Vân Phàm muốn thu phục nhân tâm, vậy thì hô hào lúc này sẽ được mọi người ủng hộ. Bất quá Sở Vân Phàm đối với việc trở thành tông chủ, thủ tịch đại đệ tử các loại không có hứng thú.
“Đị, ra gặp họt”
Dù vậy, Sở Vân Phàm vẫn lập tức đồng ý gặp những người này một mặt.