Về thời gian mảnh vỡ kết tinh, hắn đã hiểu rõ. Trong ký ức của Đan Hoàng từng có một lần nhắc đến, nhưng dù là ở thời kỳ thượng cổ, loại vật phẩm này cũng vô cùng quý giá.
Tương truyền vào thời điểm thiên địa sơ khai, một vụ nổ lớn đã xảy ra, từ đó thiên địa phân tách, Hỗn Độn thành hình, thời gian và không gian cũng hình thành trong đó.
Phần lớn thời gian và không gian hòa vào thiên địa, nhưng một phần nhỏ tạo thành mảnh vỡ kết tinh, lưu giữ trong đất trời.
Bên trong chúng ẩn chứa bao nhiêu bí mật, căn bản không ai hiểu rõ. Dù là với cường giả cấp bậc như chư Hoàng, thời gian vẫn là bí mật vô thượng. Trong số chư Hoàng, không ít người nghiên cứu Thời Gian pháp tắc để cầu trường sinh, nhưng cuối cùng không ai thành công. Dù vậy, cũng có thể thấy thời gian và không gian là những pháp tắc căn bản nhất trong thiên địa.
Mảnh vỡ không gian tương đối phổ biến hơn. Rất nhiều vị diện hình thành theo cách này. Ngay cả Sơn Hà Đồ trong tay Sở Vân Phàm cũng là pháp bảo được Đan Hoàng tế luyện từ mảnh vỡ không gian, vì vậy nó có thể ngăn cách mọi tính toán, mọi truy tìm.
Bởi vì nó tương đương với một mảnh thiên địa nhỏ khác, mọi pháp tắc đều tự thành hình, hoàn toàn khác biệt, đương nhiên không thể bị thôi diễn.
Dĩ nhiên, sự phổ biến này chỉ là so với thời gian mảnh vỡ hiếm thấy. Về cơ bản, ở thời kỳ thượng cổ, chỉ có cao thủ cấp bậc chư Hoàng mới có tư cách chiếm được chí bảo này.
Nếu không phải cao thủ cấp bậc chư Hoàng, mà lại sở hữu bảo vật này ở thượng cổ niên đại, chẳng khác nào đứa trẻ ôm vàng giữa chợ, sẽ gặp họa sát thân.
Nhưng ở đương thời, chỉ có những thế lực khổng lồ như Phi Tiên Tông mới có thể nắm giữ mà không sợ bị cướp đoạt.
Việc dùng thời gian mảnh vỡ tế luyện ra bí cảnh tu hành ở thời kỳ thượng cổ cũng không hiếm gặp, cũng không có gì kỳ lạ. Chư Hoàng thượng cổ chỉ mất vài chục năm để thành hoàng, chẳng lẽ thiên phú của họ hơn hẳn người bây giờ?
Di nhiên không phải. Người mang phong hoàng thể chất thời đó không hề ít, luận về thể chất và thiên phú cũng không thua kém chư Hoàng cổ đại. Sự khác biệt nằm ở các loại tài nguyên, đặc biệt là thời gian mảnh vỡ ở thời kỳ thượng cổ tương đổi dễ kiếm. Những chư Hoàng kia nhìn như chỉ có mấy chục tuổi, nhưng thực tế đã tu luyện không biết bao nhiêu năm trong bí cảnh, mới có thể trong thời gian ngắn nhất mà "nhất minh kinh nhân, nhất phi trùng thiên” (một tiếng hót làm kinh người, một khi bay là lên tận trời).
"Không sai, chính là thời gian mảnh vỡ kết tinh. Nhưng chúng ta bình thường không mở ra, vì mỗi lần mở ra đều tiêu hao tài nguyên và của cải đến mức thiên văn, dù Phi Tiên Tông giàu có cũng không thể xem là chuyện thường quy!" Tư Đồ Huyền nói. "Hơn nữa mỗi lần mở ra đều tiêu hao một phần thời gian mảnh vỡ kết tinh, nên nếu không cần thiết, sẽ không mở ra. Nhưng lần này khác, vì sự việc liên quan đến sống còn của Phi Tiên Tông, tự nhiên không thể lo lắng nhiều như vậy!"
Sở Vân Phàm gật đầu. Liên quan đến bí cảnh thời gian, tiêu hao tài nguyên chắc chắn là con số trên trời, hơn nữa càng nhiều người tiến vào, tiêu hao tài nguyên càng nhiều, tổn thất thời gian mảnh vỡ kết tinh cũng càng lớn.
"Nhưng lần này, ngoài các ngươi ra, một số người khác cũng sẽ nhận được tư cách tiến vào Phi Tiên bí cảnh tu hành!" Tư Đồ Huyền nói, "Ngoài các ngươi ra, còn có những cổ đại thiên kiêu, cùng mấy thiên kiêu thiên tài đương thời mà ta coi trọng. Với các ngươi, thiên tư và thể chất đã là tuyệt đỉnh đương thời, tài nguyên tu hành Phi Tiên Tông cũng có thể cung cấp. Nhưng thứ các ngươi thiếu nhất là thời gian, hiện tại sẽ bù đắp điểm yếu cuối cùng này!"
"Tông chủ xin yên tâm, đám người kia muốn cướp đoạt cơ nghiệp của Phi Tiên Tông, chỉ là cuồng vọng!" Hoàng Phủ Long Hạo nói.
“Như vậy là tốt nhất!” Tư Ðồ Huyền nói.
Rất nhanh, các thiên tài, bao gồm nhiều cổ đại thiên kiêu, được bí mật tập trung ở nơi sâu nhất của Phi Tiên Tông.
Điều khiến Sở Vân Phàm bất ngờ là, ngoài hắn ra, còn có ba người đương đại cũng được chọn vào đợt bồi dưỡng bí mật này.
Ngoài hắn ra, còn có thủ tịch đại đệ tử đương thời Dương Đăng Tiên, Sở Hồng Tài, và Hoa Tiên Viễn, người cùng bái vào Phi Tiên Tông với Sở Vân Phàm năm xưa.
Sở Vân Phàm hiểu ra, tiêu chuẩn tuyển chọn nhân viên tiến vào Phi Tiên bí cảnh lần này hẳn là phong vương thể chất. Nếu ngay cả phong vương thể chất cũng không có, thì càng không cần thiết lãng phí tài nguyên.
Cùng một lượng tài nguyên, đặt vào người thiên tài bình thường và thiên tài phong vương thể chất sẽ tạo ra sự khác biệt một trời một vực.
Nhưng bọn họ dường như cũng có chút kinh ngạc, dường như đều lần đầu nghe nói Phi Tiên Tông lại có bí cảnh như vậy.
Mấy người không tự chủ hướng về phía Sở Vân Phàm. Trong số những người này, họ chỉ quen biết Sở Vân Phàm, lại thêm sự đối lập giữa đệ tử cũ và mới, khiến họ không tự chủ đoàn kết xung quanh Sở Vân Phàm.
"Phàm ca, không ngờ trong Phi Tiên Tông lại có vật tốt như vậy!" Sở Hồng Tài mặt đầy hưng phấn nói.
Dương Đăng Tiên và Hoa Tiên Viễn cũng lộ vẻ hưng phấn trên mặt. Từ khi đám cổ đại thiên kiêu trở về, ánh sáng của họ đã bị cướp đoạt.
Trước những thiên kiêu này, họ mất đi tất cả hào quang, mà thứ họ thiếu chỉ là thời gian tư hành. Giờ đây cuối cùng cũng có cơ hội bù đắp.
Những cổ đại thiên kiêu còn lại cũng mang vẻ hưng phấn, hiển nhiên ít nhiều đều hiểu ý nghĩa của việc Phi Tiên bí cảnh mở ra lần này.
"Lát nữa tiến vào bí cảnh, ngươi theo ta!" Sở Vân Phàm nói.
"Ừm!" Sở Hồng Tài gật đầu. Hắn tuy không biết vì sao Sở Vân Phàm nói vậy, nhưng đã quen nghe theo mệnh lệnh của Sở Vân Phàm.
Ánh mắt Sở Vân Phàm hướng về phía trước. Trong sương mù vô biên, một trận pháp lớn vô cùng xuất hiện trong mắt hắn. Từ hoa văn của trận pháp, Sở Vân Phàm có thể đoán ra đó là một truyền tống trận.
Không nghỉ ngờ gì nữa, điểm đến của truyền tống trận này chính là Phi Tiên bí cảnh.
"Chư vị thiên kiêu, Phi Tiên bí cảnh mở ra lần này là một cơ hội hiếm có đối với các ngươi. Hy vọng các ngươi nắm lấy cơ hội duy nhất này, nỗ lực tu hành, nâng cao tu vi. Lời thừa thãi ta không nói nhiều, các ngươi vào đi thôi!"
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên thanh âm của tông chủ Tư Đồ Huyền.
Ngay khi Tư Đồ Huyền vừa dứt lời, sương mù bao phủ trước mặt mọi người tan đi, tiếp theo đó, trận pháp xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Rồi hoa văn trên trận pháp bắt đầu lóe sáng, chỉ chốc lát sau, trước mắt mọi người tạo thành một cánh cổng ánh sáng.
...
Không biết ai hô một tiếng, tất cả mọi người như sao băng xẹt qua chân trời, ồ ạt hóa thành độn quang đi vào cánh cửa ánh sáng kia.
Chỉ trong chốc lát, tất cả đã biến mất không dấu vết.