Trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt đổ đồn vào con chim thần nhỏ xíu, chỉ lớn bằng bàn tay, đậu trên vai Sở Vân Phàm.
"Đó là giống chim thần gì vậy?" Có người lẩm bẩm đoán, nhưng chẳng tài nào nhớ ra từng thấy loài chim thần nào như vậy.
Những đệ tử chân truyền nhanh chóng nhận ra, qua ánh mắt của đám thiên kiêu, kẻ ra tay thật sự không phải Sở Vân Phàm, mà là con chim thần trên vai hắn.
"Chim thần lợi hại!" Tư Mã Long Vân nói, "Nhưng chỉ với một con chim thần, ngươi chưa đủ tư cách để ta phải tuân theo quy tắc!"
"Chuyện của Phi Tiên Minh, lời ngươi nói có đáng tin? Hay là nên mời Hoàng Phủ sư huynh ra mặt thì hơn!" Sở Vân Phàm nhìn Tư Mã Long Vân nói.
Với đám cổ đại thiên kiêu này, Sở Vân Phàm không mấy thiện cảm, nhưng riêng Hoàng Phủ Long Hạo, hắn lại mang lòng kính trọng.
Đó là một người có khí phách, có tấm lòng rộng lớn.
Từ khi Hoàng Phủ Long Hạo trở thành minh chủ Phi Tiên Minh, thống lĩnh các thế lực của Phi Tiên Tông, có thể nói, ai nấy đều tâm phục khẩu phục.
Trước đây, cũng vì chuyện của Sở Vân Phàm, mà hắn nhiều lần đối đầu với Quân Thiên Tứ, chỉ vì Quân Thiên Tứ coi thường quy tắc, ra tay với Sở Vân Phàm.
Từng che chở Sở Hồng Tài, là một nhân vật có hùng tài đại lược thực sự.
Vì lẽ đó, Sở Vân Phàm có thể khinh thường đám đỉnh cấp thiên kiêu này, nhưng không thể xem thường Hoàng Phủ Long Hạo.
"Không cần, Hoàng Phủ sư huynh đang bế quan tu luyện, chuyện của Phi Tiên Minh, cứ để ta xử lý!" Tư Mã Long Vân có chút ngạc nhiên nhìn Sở Vân Phàm, dù là trong Phi Tiên Tông, phần lớn đệ tử chân truyền không hề biết đến sự tồn tại của Phi Tiên Minh.
Tổ chức chỉ tồn tại trên chiến trường thiên kiêu này, cộng thêm việc bọn họ quanh năm ở trạng thái tự phong, người ngoài căn bản không biết đám cổ đại thiên kiêu này đều thuộc về một tổ chức.
Vì vậy, hắn có chút hiếu kỳ.
"Đã vậy, ta nói với ngươi cũng như nhau thôi!" Sở Vân Phàm mở lời, "Các ngươi chọn thời điểm này để đồng loạt xuất thế, đương nhiên là cần tài nguyên tu luyện, nhưng không thể đòi hỏi vô độ như vậy, nếu không sẽ dẫn đến cục diện lưỡng bại câu thương!"
Sở Vân Phàm biết, trước đây cũng từng có cổ đại thiên kiêu xuất thế, vào thời kỳ Phi Tiên Tông khan hiếm nhân tài, khi không có ai đủ sức đè ép đệ tử đương thời. Dù sao, thiên hạ thiên kiêu chỉ có bấy nhiêu, lại có nhiều thế lực tranh giành, cộng thêm đủ loại bất ngờ, Phi Tiên Tông trong lịch sử dài đằng đẳng cũng từng đối mặt với tình huống khan hiếm nhân tài không chỉ một lần.
Nhưng khi đó chỉ có một hai thiên kiêu trở về, trên thực tế không ảnh hưởng đến đại cục, còn việc nhiều tuyệt đỉnh thiên kiêu cùng nhau xuất thế như lần này thì vẫn là lần đầu.
Ngay cả cao tầng Phi Tiên Tông cũng chưa từng xử lý tình huống như vậy, nên mới im lặng về vấn đề này.
"Vậy ngươi định phân chia thế nào?" Tư Mã Long Vân cười nhìn Sở Vân Phàm.
"Chia đôi!" Sở Vân Phàm nói, "Các ngươi có thể chiếm một nửa tài nguyên, nhưng phải để lại một nửa cho chúng ta, nếu không thì, một khi trở mặt, sẽ rất khó coi, dù sao cũng là đồng môn sư huynh đệ, phải không?"
Lời của Sở Vân Phàm khiến đám đệ tử chân truyền gật đầu lia lịa, bọn họ biết, không thể yêu cầu nhiều hơn, số lượng cổ đại thiên kiêu tuy ít hơn bọn họ nhiều, nhưng ai nấy đều là nhân vật lớn trong giới, cần tài nguyên cực kỳ lớn, một người một nửa tuy không ai thỏa mãn, nhưng còn hơn là lưỡng bại câu thương.
"Không thể, các ngươi nhiều nhất chỉ được chiếm một phần tư!" Tư Mã Long Vân lắc đầu, nói, "Hiện tại không chỉ có chúng ta trở về, cổ đại thiên kiêu của các thế lực lớn khác cũng đang trở về, đây là thời đại tranh đấu lớn, thời đại hoàng kim, chúng ta phải có đủ tài nguyên để giành lấy ưu thế, chúng ta mạnh mẽ, cũng chính là Phi Tiên Tông mạnh mẽ, những điều này không phải là các ngươi có thể hiểu!"
Lời của Tư Mã Long Vân khiến nhiều đệ tử chân truyền căm phẫn, từ trước đến nay, họ luôn được khen là trụ cột của tông môn, vậy mà giờ lại bị người ta coi thường đến vậy.
Đơn giản là hoàn toàn không coi họ ra gì, chê bai họ chẳng đáng một xu, nói thẳng họ sẽ bị đào thải trong thời đại tranh đấu lớn và thời đại hoàng kim sắp tới.
Tuy rằng so với đám cổ đại thiên kiêu này, họ còn kém xa, nhưng không phải là rác rưởi để mặc người bắt nạt.
Sở Vân Phàm nghe vậy, không khỏi lắc đầu, hắn biết Tư Mã Long Vân nói có lý, nhưng hắn tuyệt đối không thể chấp nhận.
"Nếu không nói được, vậy thì so tài xem thực lực đi, nếu ngươi có thể đánh bại ta, thì cứ theo lời ngươi nói, nếu ta đánh bại ngươi, cứ theo lời ta mà làm, thế nào!" Sở Vân Phàm mở lời.
"Được!"
Tư Mã Long Vân gật đầu, nhưng trong ánh mắt hắn tràn đầy tự tin, không tin Sở Vân Phàm có thể đánh bại hắn.
Trong Phi Tiên Minh, địa vị và thực lực của hắn chỉ đứng sau Hoàng Phủ Long Hạo, Sở Vân Phàm dù được đồn đại là có thiên phú, cũng còn kém xa.
...
Trong nháy mắt, cả thiên địa rung chuyển dữ dội, một nắm đấm kinh khủng nổ ra, chính là Tư Mã Long Vân ra tay trước.
Vừa ra tay đã vô cùng khủng bố, chấn động cả tòa Kinh Vân Phong, quyền kình quét ngang, khí huyết trong cơ thể hắn cuồn cuộn như sông dài, quét ngang ra như sóng to gió lớn.
Một quyền này của hắn đánh xuống, không hề lưu thủ, hắn muốn lập uy, cho mọi người biết, Phi Tiên Minh của họ không thể bị xâm phạm.
Nhưng Sở Vân Phàm không hề nhúc nhích, chỉ lẳng lặng đứng đó, quanh thân hắn, pháp lực cuồn cuộn như tiên khí mờ ảo, thân hình thon dài cường tráng của hắn đứng giữa không trung, không ai nhìn rõ hình dáng, chỉ thấy đôi mắt sắc bén lạ thường.
...
Cú đấm của Tư Mã Long Vân oanh đến trước mặt Sở Vân Phàm ba trượng, rồi không thể tiến thêm được nữa, cả vòm trời run rẩy, thần uy không ai sánh bằng.
Nhưng Sở Vân Phàm dễ như trở bàn tay cản lại cú đấm này, chỉ bằng pháp lực thuần túy đến cực hạn.
Ngay sau đó, Sở Vân Phàm cũng nắm chặt năm ngón tay, đấm ra một quyền, bất ngờ oanh vào quả đấm của Tư Mã Long Vân.
"Xoạt xoạt!"
Kèm theo tiếng vỡ vụn chói tai, máu tươi văng tung tóe, toàn bộ cánh tay của Tư Mã Long Vân từ nắm đấm nổ tưng, trong nhây mắt, máu tươi phun ra, xương thịt bay tán loạn.
Tất cả, trông thật máu me kinh khủng.
Tư Mã Long Vân lảo đảo lùi lại, ôm lấy vết thương, vẫn không dám tin nhìn Sở Vân Phàm.
"Ta lại thua, lại thua!"
Chỉ một quyền mà thôi, hắn suýt chút nữa bị Sở Vân Phàm phế bỏ, quyền kình kinh khủng kia có thể xé nát tất cả, cảm giác đó khiến hắn như gặp Hoàng Phủ Long Hạo vậy.
"Sao? Ta có đủ tư cách lập quy tắc chưa?” Sở Vân Phàm chỉ lặng lẽ hỏi.