Đám thiên kiêu còn lại đều nghiêm mặt, bọn họ hiểu rõ, thời gian của Cổ Cô Xạ quận chúa không còn nhiều. Sau đợt công kích này, nàng sẽ suy yếu đến cực độ. Hiện tại, nàng chỉ đang cố gắng cầm cự, duy trì thế cân bằng với Đường Tư Vũ.
Nhưng một khi khí lực này cạn kiệt, nàng sẽ không còn gì cả.
Chỉ có trong thời gian ngắn nhất, gây trọng thương, thậm chí là giết chết Đường Tư Vũ, mới có cơ hội sống sót trước Sở Vân Phàm.
Đánh bại Sở Vân Phàm? Không thể nào!
Sở Vân Phàm khoanh tay đứng nhìn, nhưng khí thế toát ra lại vô cùng nguy hiểm. Không ai dám xem thường sự uy hiếp của hắn.
Ngay cả ba đại thiếu niên chí tôn, những người còn mạnh hơn Cổ Cô Xạ quận chúa, cũng đã chết dưới tay Sở Vân Phàm. Càng không cần nói đến một kẻ mới đạt tới cảnh giới Đại Thiên Vị định phong như Cổ Cô Xa quận chúa.
Thực lực của hai bên hoàn toàn không cùng đẳng cấp!
Vì vậy, trong mắt mọi người, dù Cổ Cô Xạ quận chúa có đánh bại Đường Tư Vũ, nàng vẫn phải đối mặt với một Sở Vân Phàm đáng sợ hơn nhiều. Muốn chiến thắng là điều không thể.
Cơ hội duy nhất là trốn thoát khỏi Sở Vân Phàm, nhưng đó cũng đã là vô cùng khó khăn.
Nghĩ đến chiến thắng, lại càng là chuyện không tưởng!
Trong trận chiến, cả hai đều ý thức được đây là trận chiến cuối cùng. Cổ Cô Xạ quận chúa ngày càng lo lắng, còn Đường Tư Vũ ngày càng trầm ổn. Vì năm chắc phần thắng, nàng chỉ cần kiên trì, đến lúc Cổ Cô Xạ quận chúa phải chết.
Máu tươi vẩy xuống, vẽ nên một bức tranh thảm khốc trên bầu trời.
Cổ Cô Xạ quận chúa dũng mãnh phi thường, bộ quần áo đỏ trên người đã biến thành một bộ chiến giáp sắt, vang lên những tiếng keng keng, biến cả đất trời thành chiến trường.
Còn Đường Tư Vũ tựa như tiên nữ hạ phàm, một người một kiếm, xông pha khắp chiến trường. Trên đường đi của nàng, máu và xương văng tung tóe. Đến mức này, cả hai đã đỏ mắt, liều mạng với nhau.
"Giết, giết, giết!"
Cổ Cô Xa quận chúa gào thét. Chưa bao giờ nàng bị đồn vào tình thế này. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm xuất đạo, nàng bị ép đến mức này.
Hơn nữa, người dồn nàng vào bước đường này lại là một kẻ tuổi tu hành còn kém xa nàng. Điều này giáng một đòn mạnh vào sự tự tin vô địch mà nàng đã dày công xây dựng.
Trường kích trong tay nàng quét ngang trời cao, đánh tan cả thiên địa, càn khôn nứt vỡ. Vô số mảnh vỡ từ những đòn đánh kinh khủng tung bay khắp không gian.
"Coong!"
Trường kích và trường kiếm va chạm giữa không trung, tạo ra những tiếng kim loại chói tai như bão táp.
"Phốc!”
Sau một lần va chạm kinh người nữa, Cổ Cô Xạ quận chúa liên tục lùi lại, ho ra máu.
Máu tươi nhuộm đỏ bộ giáp sắt. Nàng chiến đấu đến điên cuồng, toàn thân co giật.
Đường Tư Vũ lập tức đuổi theo, vung kiếm chém xuống.
"Oanh!"
Ánh kiếm xé toạc bầu trời. Máu tươi bắn tung tóe. Cổ Cô Xạ quận chúa rên lên một tiếng, máu phun đầy trời. Nhát kiếm này suýt chút nữa đã chém nàng thành hai nửa.
May mắn thay, vào thời khắc quan trọng nhất, nàng đã kịp lùi lại hơn trăm dặm, tránh được đòn trí mạng.
Nhưng dù vậy, nàng vẫn bị trọng thương!
Quyết tâm giết chết Cổ Cô Xạ quận chúa, Đường Tư Vũ tiếp tục tấn công, tạo áp lực, không cho nàng thời gian chữa thương.
"Oành!"
...
"Oành!"
Giao tranh vẫn tiếp diễn. Sau khi bị Đường Tư Vũ chém trọng thương, Cổ Cô Xạ quận chúa liên tục kêu rên, gần như bị dồn vào chân tường.
Vốn dĩ nàng đã ở thế yếu, giờ lại càng thêm thảm hại, hoàn toàn bị dồn vào đường cùng. Càng như vậy, nàng càng khó khăn.
Trên bầu trời, nàng liên tục bị đánh bại. Chính xác hơn, phải nói là Cổ Cô Xạ quận chúa không ngừng bị Đường Tư Vũ truy sát.
Mọi người nhìn cảnh tượng này từ xa, nhìn nhau. Dù đã sớm dự liệu được điều này, nhưng khi thấy Cổ Cô Xạ quận chúa liên tục bị truy đuổi, mọi người vẫn cảm thấy khó tin.
"Không hổ là Cổ Cô Xạ quận chúa thành danh từ thời xa xưa, thực lực quả thực mạnh mẽ. Tiếc rằng, nàng lại gặp phải Đường Tư Vũ đương thời!"
"Thiên kiêu đương thời người nào cũng mạnh mẽ, tuyệt đối không phải mạt pháp thời đại như lời đồn!"
Rất nhiều thiên kiêu đều có cảm giác như vậy. Hoàn toàn khác với Liên Bang Nhân Loại. Liên Bang Nhân Loại phát triển từ một tình huống khắc nghiệt, nên luôn tôn thờ quan điểm "cổ không bằng kim".
Thế hệ sau luôn mạnh hơn thế hệ trước.
Mỗi thế hệ đều mạnh hơn đời trước, bất kể là thể chất, lý thuyết võ học được cải tiến, hay những con đường tu hành mới mẻ.
Có thể nói, "đời sau mạnh hơn đời trước" mới là lẽ thường.
Nhưng ở Trung Thổ Thần Châu lại khác. Vì từng có quá khứ huy hoàng, thời đại hiện tại còn kém xa thời kỳ thượng cổ, thời kỳ mà vô số cường giả cùng tồn tại.
Vì vậy, họ tôn thờ "kim không bằng cổ". Bất kể là thể chất, truyền thừa, hay các loại thiên tài địa bảo, tài nguyên, đều như vậy. Càng cổ xưa, thường đại diện cho sự lợi hại.
Đối với nhiều thiên kiêu sống sót từ những năm cận cổ xa xôi, thậm chí là cuối thượng cổ, thời đại đương đại không thể so sánh với sự huy hoàng của thời đại đó.
Cổ Cô Xạ quận chúa có thể nắm giữ chiến lực kinh người như vậy, có thể kiên trì đến hiện tại, đã khiến nhiều người mở mang tầm mắt. Họ nhìn nhau, Cổ Cô Xạ quận chúa này không chỉ là hư danh.
Cổ Cô Xạ quận chúa bị dồn vào đường cùng, dốc toàn lực, toàn thân phát sáng, không ngừng khôi phục vết thương. Rõ ràng nàng lại sử dụng bí pháp. Tóc nàng ngày càng bạc trắng, hiển nhiên là sức sống đang bị hút cạn.
Nhưng nàng không có lựa chọn khác. Đến mức này, đằng nào cũng chết, chỉ có liều mạng mới có cơ hội chiến thắng.
"Xì xì!"
Ngay lúc nàng cố gắng hồi phục, ánh kiếm khủng khiếp của Đường Tư Vũ xuyên thủng võ đạo ý cảnh diễn hóa ra chiến trường rộng lớn, xuyên thủng người nàng.
Gần như xé toạc nửa người nàng.
"Phốc!" Cổ Cô Xạ quận chúa hét thảm, gào thét liên tục. Lúc này, nàng gần như bị dồn vào đường cùng, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.
Ánh sáng trên người nàng càng thêm rực rỡ, cố gắng khôi phục vết thương. Nhưng đồng thời, ánh kiếm xuyên thủng nàng càng thêm đáng sợ, không ngừng xé rách miệng vết thương đang lành lại.
Một lát sau, Cổ Cô Xạ quận chúa cuối cùng ngừng giãy giụa. Bởi vì nàng đã chết. Đôi mắt nàng mở to, toàn thân đẫm máu, chết vô cùng đau đớn, giãy giụa đến chết.
Cổ Cô Xạ quận chúa, chết!