"Quả nhiên đúng như lời đồn, một thân trang phục lộng lẫy!”
Có người lần đầu tiên được gặp Cổ Cô Xạ quận chúa, trong lòng không khỏi thầm cảm thán.
"Ta sống ở thời đại không cách xa nàng là bao, vẫn còn lưu truyền những truyền thuyết về Cổ Cô Xạ quận chúa. 'Miểu Cô Xạ chi sơn, hữu thần nhân cư yên, cơ phu nhược băng tuyết, uyển ước nhược xử nữ'.
Giờ tận mắt chứng kiến, quả đúng như vậy. Nhưng người ta nói rằng Cô Xạ quận chúa không chỉ xinh đẹp, mà còn từng chinh chiến sa trường nhiều lần. Ở thời đại của nàng, Nhân vương cũng phải thở dài, tiếc thay lại không phải nam nhi, nếu không đã là một trang hào kiệt đương thời!"
"Khí thế thật mạnh mẽ! Nàng quả nhiên đã sắp đạt đến niết bàn. Tu vi của nàng chỉ còn cách đỉnh cao Đại Thiên Vị một bước nữa thôi. Dù không có trận chiến hôm nay, sớm nhất một năm, muộn nhất ba năm, nàng cũng nhất định có thể tiến vào đỉnh cao Đại Thiên Vị. Chẳng lẽ nàng không muốn chờ đợi ba năm đó sao?"
“Nếu là ta, ta cũng không muốn chờ ba năm. Biến cố kinh thiên động địa đang ở ngay trước mắt. Chắc hăn các ngươi cũng đã từng nghe nói, tụt lại ba năm, có thể sẽ mất đi cơ hội cuối cùng trên con đường chứng đạo, ai mà cam tâm” Một người lập tức lên tiếng.
Mọi người đều im lặng, vì nếu đổi lại là họ, kết quả cũng tương tự. Họ không thể chờ đợi ba năm lâu như vậy, nếu không đã chẳng cần đến chiến trường thiên kiêu này. Nếu vô duyên với con đường chứng đạo cuối cùng, với thiên tư và tài nguyên của họ, chỉ cần chuyên tâm tu hành, phong vương là điều hoàn toàn có thể, thậm chí phong hoàng cũng không phải không có hy vọng.
Rất nhiều người muốn tiến lên hành lễ, nhưng đều bị khí chất băng giá của Cổ Cô Xạ quận chúa làm cho chùn bước. Ai nấy đều nhận ra, Cổ Cô Xạ quận chúa đang điều chỉnh trạng thái cuối cùng để nghênh đón trận chiến quan trọng này.
Nếu thua, nàng sẽ trở thành trò cười, bị một kẻ hậu bối lật đổ. Vì vậy, mọi người đều thông cảm và không tiến lên nữa, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Bỗng nhiên, mọi người cảm thấy khí thế trên người Cổ Cô Xạ quận chúa đang dần tăng lên. Ngồi trên xe phượng, chỉ riêng khí thế của nàng thôi cũng đã muốn ép sập núi cao, khiến núi lở đất nứt, thiên địa biến sắc.
Tựa như một vị thần nữ thực sự từ trên trời giáng xuống.
"Thật đáng sợ!"
Có người không khỏi âm thầm giật mình. Ở đây chỉ có vài người có thể chống đỡ được khí thế nghiền ép như vậy, những người còn lại đều phải dâng lên pháp lực để chống lại, thậm chí không ít người phải lùi lại phía sau để tránh bị khí thế này gây thương tích.
"Nàng đang tích lũy xu thế. Khi khí thế của nàng đạt đến cực hạn, thì thần cản giết thần, phật cản giết phật!" Có người nói.
Mọi người đều thấy rõ, Cổ Cô Xạ quận chúa đến sớm hơn một chút chính là để tích lũy khí thế đến mức tận cùng. Cái gọi là nghỉ ngơi dưỡng sức là như vậy.
Chỉ là động tĩnh khi nàng nghỉ ngơi dưỡng sức có hơi lớn, có phần dọa người.
Bỗng nhiên, ngay lúc đó, hai bóng người đạp trên độn quang từ xa xuất hiện trước mặt mọi người.
"Là đương đại Cô Xạ quận chúa đến rồi!"
Có người thấy người đến, phản ứng đầu tiên là gọi tên Đường Tư Vũ.
Nhưng ngay lập tức, họ lại thấy Sở Vân Phàm bên cạnh, cùng Đường Tư Vũ sánh vai.
“Cái gì? Đó là Kiếm Vô Trần?”
Có người ngạc nhiên nhìn người xuất hiện trước mắt. Chẳng phải đó là kẻ đã làm náo loạn cả chiến trường thiên kiêu trong khoảng thời gian gần đây sao?
"Không sai, chính là hắn!"
Có người kinh hãi biến sắc. Phải biết rằng, Sở Vân Phàm trong quãng thời gian trước có thể nói là hung uy hiển hách, cướp bóc hơn trăm cao thủ Đại Thiên Vị, khiến rất nhiều người tổn thất nặng nề, biết vậy chẳng làm.
Nhất thời, từng đạo khí tức khủng bố lập tức khóa chặt Sở Vân Phàm, từng ánh mắt sắc như dao muốn xuyên thủng hắn.
Trong khoảng thời gian này, Sở Vân Phàm làm việc quá mức kiêu ngạo, đắc tội quá nhiều người, không biết bao nhiêu người hận không thể băm hắn thành trăm mảnh.
Những cao thủ Đại Thiên Vị bị Sở Vân Phàm cướp bóc đều có chỗ dựa vững chắc phía sau, tự nhiên không thể dễ dàng bỏ qua.
Chỉ là họ vẫn không tìm được tung tích của Sở Vân Phàm, dù tính toán cũng không thể nào dò ra được. Vì vậy, họ đành phải bỏ qua.
Nhưng không ngờ, trên chiến trường giữa hai đời Cô Xạ quận chúa, Sở Vân Phàm lại một lần nữa xuất hiện.
Điều này lập tức khơi dậy sát ý của rất nhiều người.
Bỗng nhiên, trong đám người, có hai bóng người trực tiếp lao ra, bay thăng đến Sở Vân Phàm.
Rõ ràng là muốn chém giết hắn tại đây.
"Tiên hạ thủ vi cường!"
Thực lực mà Sở Vân Phàm thể hiện trước đây chỉ miễn cưỡng đạt đến sức chiến đấu của Đại Thiên Vị, so với những cao thủ Đại Thiên Vị sơ kỳ bình thường thì mạnh hơn nhiều, nhưng so với họ thì vẫn còn kém xa.
Hai kẻ này đều đã bước vào Đại Thiên Vị trung kỳ, là những tồn tại mạnh mẽ.
Họ có lòng tin tuyệt đối có thể chém giết Sở Vân Phàm.
Mà ở đây có không ít cao thủ Đại Thiên Vị hậu kỳ, thậm chí cả những tồn tại hàng đầu ở đỉnh cao Đại Thiên Vị, khiến họ ý thức được rằng nếu không thể ra tay trước, e rằng họ không thể nào cướp được miếng mồi ngon từ miệng hổ.
Phong hoàng truyền thừa trên người Sở Vân Phàm khiến rất nhiều người đỏ mắt, việc hắn cướp bóc của cải của nhiều cao thủ càng khiến vô số người phát cuồng.
Một trong hai kẻ đó há miệng kêu lên, một vầng kiếm quang khủng bố, giống như một dải ngân hà, trực tiếp chém xuống.
Kiếm quang đi qua, bầu trời nứt toác, dường như thiên địa cũng muốn tan vỡ dưới đòn tấn công kinh khủng này.
Đây là một thiên tài kiếm đạo đáng sợ, đến từ Yêu tộc, kiếm quang dường như mượn sức mạnh của đất trời, quét ngang tất cả cường địch.
Nhưng Sở Vân Phàm chỉ lạnh lùng nhìn hai kẻ đang lao tới, cười lạnh một tiếng: "Mấy tên hề cũng dám càn rỡ trước mặt ta!"
Khí thế của hắn không còn che giấu nữa, mơ hồ tỏa ra một ít, khiến người ta cảm giác như một tòa thần sơn, nguy nga hiểm trở, hùng vĩ cao lớn.
Dù đối phương chém ra kiếm quang kinh người, cũng không thể lay chuyển Sở Vân Phàm chút nào.
Nhát kiếm tưởng chừng muốn xẻ đôi thế giới, khiến bầu trời rung rẩy, nhưng không thể chém vào phạm vi ba trượng quanh người Sở Vân Phàm.
Cùng lúc đó, Sở Vân Phàm chỉ đơn giản điểm một ngón tay ra. Ngón tay mang theo ánh điện quang màu xanh lam, trong nhây mắt đã trực tiếp điểm trúng thiên tài vô thượng của Yêu tộc.
"A!"
Thiên tài vô thượng của Yêu tộc kêu thảm một tiếng, thân thể vỡ tan, máu tươi văng khắp nơi, trong nháy mắt đã hóa thành huyết vụ đầy trời, chết thảm dưới tay Sở Vân Phàm.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, kẻ còn lại ra tay cùng lúc căn bản không kịp phản ứng. Tốc độ của hắn cũng rất nhanh, trực tiếp tung một quyền, tựa như một ngọn núi cao trấn áp xuống Sở Vân Phàm. Quyền thế hùng vĩ, vô cùng vô tận, thực sự hiếm thấy.
Nhưng chỉ với một quyền phản kích của Sở Vân Phàm, nắm đấm của hắn đã vỡ nát.