Tin tức Kiếm Vô Trần xuất hiện đã gây nên một làn sóng lớn trong thành.
Rất nhiều người lần theo dấu vết, đuổi theo sau lưng các thế lực lớn. Mỗi người một ý, ai cũng có mưu tính riêng.
Những kẻ đi trước đã tới một thung lũng.
Sơn cốc xanh um tươi tốt, cây cối rậm rạp, những cây đại thụ vươn mình lên trời.
"Ngươi nói Kiếm Vô Trần trốn ở cái thung lũng này?" Phá Tinh Tử nhíu mày, dừng độn quang.
Ánh mắt hắn nhìn vào thung lũng mang theo sát ý mạnh mẽ. Trước đây, hắn bị Hoàng Phủ Long Hạo đánh trọng thương, suýt chết. Nếu không nhờ minh chủ Quân Thiên Tứ coi trọng, tìm thánh được chữa trị, có lẽ hắn đã chết.
Nhờ dược lực của thánh dược, hắn thành công bước vào cảnh giới Đại Thiên Vị, trở thành một trong những người mạnh nhất trên chiến trường thiên kiêu.
Thế nhưng, đó vẫn là một sự sỉ nhục lớn đối với hắn. Dù kẻ ra tay là Hoàng Phủ Long Hạo, điều đó cũng không thay đổi.
Hắn biết rõ thực lực của mình và Hoàng Phủ Long Hạo chênh lệch lớn đến mức nào. Hoàng Phủ Long Hạo là một kẻ đáng sợ đến nỗi ngay cả Quân Thiên Tứ cũng phải tránh né, tạm thời không đối đầu trực diện.
Dù hắn đã bước vào Đại Thiên Vị, đối mặt với sự tồn tại kinh khủng đó, hắn vẫn khó thoát khỏi cái chết, có lẽ một đòn cũng không đỡ nổi.
Vì vậy, hắn đồn hết mọi oán hận lên Kiếm Vô Trần. Nếu không vì tên đáng chết này, hắn đâu phải chịu nhục nhã như vậy.
Nghĩ đến đây, sát ý trong mắt hắn càng thêm ác liệt.
"Không sai, hắn đang chữa thương trong thung lũng này. Không biết trước đó bị ai đánh trọng thương nên vẫn còn ở đây. Ta cũng chỉ vô tình phát hiện ra thôi!" Tiêu Dao thư sinh gật đầu nói.
"Sao trông giống cạm bẫy quá vậy? Chỗ này quá thích hợp để bố trí trận pháp!"
Lúc này, một tuấn kiệt trẻ tuổi phía sau Thiên Mã Hầu lên tiếng. Hắn am hiểu trận pháp đến kinh ngạc, chỉ cần liếc mắt cũng cảm thấy địa hình nơi này không ổn, quá thích hợp để bố trí trận pháp.
Những nơi như thế này không nhiều. Dù không có ai cố ý bố trí, trải qua thời gian đài, nơi này cũng có thể tự diễn biến thành trận pháp tự nhiên, đến lúc đó uy lực sẽ kinh thiên động địa.
"Cạm bẫy?" Thiên Tà công tử cười lạnh: "Trận pháp thì sao chứ? Có chúng ta ở đây, cạm bẫy nào làm hại được chúng ta!"
Thiên Tà công tử căn bản không coi cái gọi là bẫy rập ra gì. Hắn tự tin vào thực lực của mình đến mức gần như bệnh hoạn. Trong số các thiên kiêu đương thời, hắn không hề thua kém ai, tu vi kinh thiên động địa.
Nếu không phải tuổi tu hành còn non, hắn đã có ý định tranh đoạt vị trí minh chủ Tà Đạo Liên Minh.
Mọi người nghe vậy cũng thấy đúng. Ở chiến trường thiên kiêu, tình huống này quá phổ biến.
Mấy ai trong đám thiên kiêu cảm thấy mình kém hơn người khác?
Ai cũng cảm thấy mình vô song, nên mới tự phong bế, xông vào con đường thành thần, tranh đoạt cơ duyên.
Có nhiều cao thủ như vậy ở đây, dù có ai giở trò, cũng không thể thành công.
Trước sức mạnh tuyệt đối, âm mưu quỷ kế gì cũng quá yếu đuối.
"Tốt lắm, lục soát cho ta! Nhất định phải tìm cho ra Kiếm Vô Trần!"
Thiên Mã Hầu ra lệnh, lập tức rất nhiều cao thủ Thiên Mệnh Minh bắt đầu dùng thần niệm tìm kiếm.
"Tìm được Kiếm Vô Trần, băm hắn thành trăm mảnh!"
Phá Tinh Tử cũng hạ lệnh.
"Bắt sống hắn, đừng để hắn chạy!"
Thiên Tà công tử chậm rãi nói: "Ta ngược lại muốn xem hắn có ba đầu sáu tay không, mà dám trêu chọc Tà Đạo Liên Minh chúng ta!"
Cao thủ Tà Đạo Liên Minh sau lưng Thiên Tà công tử cũng bắt đầu tìm kiếm.
Những cao thủ này ít nhất cũng phải ở cảnh giới Trung Thiên Vị, cao thủ Tiểu Thiên Vị căn bản không được phái đến.
Từ những trận chiến trước của Kiếm Vô Trần có thể thấy, thực lực của hắn chắc chắn đã vượt qua Tiểu Thiên Vị, bước vào Trung Thiên Vị. Phái cao thủ Tiểu Thiên Vị đến chỉ là chịu chết.
Lần này, mấy đại liên minh đều hận Kiếm Vô Trần đến thấu xương, hận không thể băm hắn thành trăm mảnh. Mỗi thế lực đều phái đến cao thủ tinh nhuệ.
Nhìn hành động của mọi người, Tiêu Dao thư sinh lộ ra vẻ cười gằn, tiện tay bắt đầu thi triển ấn quyết.
"Ngươi đang làm gì?" Thiên Mã Hầu là người đầu tiên phát hiện động tác của Tiêu Dao thư sinh, vội hét lớn.
Nhưng Tiêu Dao thư sinh không hề dừng lại, mà tăng tốc ấn quyết. Rất nhanh, thiên địa xung quanh, thung lũng vốn hoa thơm chim hót, xanh tươi sum suê, trong nháy mắt thay đổi.
Từng luồng sát ý kinh khủng từ bên trong thung lũng phóng ra, sát ý vô tận tràn ngập toàn bộ sơn cốc.
Biến thành những cơn gió âm u từng trận, gào thét kéo đến.
"Không hay rồi! Giết hắn!"
Thiên Tà công tử phản ứng đầu tiên, muốn giết chết Tiêu Dao thư sinh, mặt hắn đỏ bừng.
Với tu vi và kiến thức của hắn, làm sao không nhận ra, đây rõ ràng là rơi vào bẫy của người khác. Toàn bộ thung lũng này đều là một phần của trận pháp, dùng để dẫn dụ bọn họ vào, sau đó dùng trận pháp giết chết.
Nghĩ đến trước đó hắn còn hùng hồn không để ý cạm bẫy, đây quả thực là tát thẳng vào mặt hắn. Lời hắn vừa nói xong, đã bị vả mặt ngay lập tức.
Lúc này, Thiên Tà công tử vừa thẹn vừa giận, tức đến nổ phổi, phản ứng đầu tiên là muốn giết chết Tiêu Dao thư sinh.
Nhưng lúc này đâu còn kịp, Tiêu Dao thư sinh lóe lên, đã xuất hiện ở bên ngoài mười dặm, bay cao trên bầu trời, nhìn những kẻ trước đó còn khí thế hùng hổ, giờ đã hoàn toàn trợn tròn mắt.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Phá Tinh Tử lạnh lùng hỏi. Lúc này, dù kẻ ngốc đến đâu cũng đã nhận ra có điều không đúng. Đây từ đầu đến cuối là một cái bẫy, chỉ để dụ bọn họ vào, sau đó dùng trận pháp giết chết.
Bọn họ đã có thể tưởng tượng ra được, âm mưu trong chuyện này.
"Tại sao ngươi lại giúp Kiếm Vô Trần đối phó chúng ta? Ngươi có biết phía sau chúng ta là thế lực gì không? Đắc tội chúng ta, ngươi sẽ không sống yên ổn đâu!" Phá Tinh Tử lạnh giọng nói.
"Không sai, ta không cần biết ngươi là ai, đắc tội Thiên Mệnh Tông chúng ta, dù ngươi là thiên kiêu cổ đại, cũng khó thoát khỏi cái chết. Tông môn của ngươi sẽ bị chúng ta Thiên Mệnh Tông tìm ra, nhổ tận gốc. Đừng sai lầm!" Thiên Mã Hầu lạnh giọng đe dọa.
Trên thực tế, đó không phải là lời đe dọa suông. Thượng cổ, cận cổ, những tông môn bị phát hiện trụ sở, thường sẽ bị diệt môn.