Liên tục giết hai thiếu niên chí tôn, khí thế của Sở Vân Phàm cũng theo đó đạt đến định điểm, chỉ còn cách Thiên Vị một bước ngắn ngủi.
Mọi người kinh hãi nhận ra, mỗi khi Sở Vân Phàm hạ sát một chí tôn thiếu niên, khí thế của hắn lại tăng lên một bậc.
"Hắn đang giết người để dưỡng thế!" Một người bỗng thốt lên.
Ngay lập tức, sắc mặt nhiều người thay đổi. Phương pháp này không phải là chưa từng nghe qua, thậm chí có người đã từng thử.
Dù sao, trong thành không thiếu những người tài ba xuất chúng, thậm chí là những thiên kiêu đỉnh cấp có khả năng trấn áp cả một thời đại, thậm chí vài thời đại.
Họ cũng đã từng nghĩ đến việc giết người để dưỡng thế, nhưng chỉ khi đánh bại những đối thủ mạnh mẽ tương đương mới có thể nuôi dưỡng khí thế vô địch.
Việc giết chết những người tầm thường thì hoàn toàn vô nghĩa.
Khí thế và sự tự tin vô địch không tự nhiên mà có, chỉ khi liên tục đánh bại những đối thủ có cảnh giới tương đương, thậm chí là những cao thủ mạnh hơn, mới có thể tạo ra sự tự tin đó.
Liên tục đánh bại cường địch sẽ giúp khí thế của bản thân đạt đến cực hạn.
Các thiên kiêu đều làm như vậy, nhưng khi đến chiến trường thiên kiêu, sự tự tin vô địch của họ ít nhiều cũng bị đả kích.
Bởi lẽ, mạnh còn có người mạnh hơn. Họ là thiếu niên thiên kiêu, nhưng vẫn có những người tài năng hơn. Trên những thiên kiêu bình thường còn có những kẻ thống trị top 3 của Thiên Kiêu Bảng.
Và trên cả những thiên kiêu đỉnh cấp, còn có những thiếu niên chí tôn!
Tưởng chừng đó là điểm dừng, giờ lại xuất hiện một quái vật như Sở Vân Phàm, kẻ có thể "treo lên đánh" cả thiếu niên chí tôn.
Đúng là "núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn".
Nhiều người dù không muốn cũng phải thừa nhận, vô địch tâm của họ đã vỡ tan. Tương tự như Dương Đăng Tiên và những người khác, khi mới đến chiến trường thiên kiêu cũng từng cho rằng mình chỉ thua kém về thời gian tu luyện.
Chỉ cần đuổi kịp về mặt thời gian, họ có thể sánh ngang với những nhân vật lớn đang tung hoành trên chiến trường thiên kiêu.
Nhưng hiện thực tàn khốc đã giáng cho họ một cái tát đau đớn.
Gặp phải loại quái vật như Sở Vân Phàm, đừng nói so sánh về thời gian tu luyện, dù có tu luyện gấp mấy lần, họ vẫn bị hắn "treo lên đánh".
Vô địch tâm đã tan vỡ!
Chỉ là mức độ tan vỡ ở mỗi người khác nhau.
Có lẽ chỉ còn những thiếu niên chí tôn mới có thể duy trì vô địch tâm, nhưng sau ngày hôm nay, dù Hắc Ám Chỉ Từ và Hỏa Diễm Thôn Thiên Tước còn sống sót, đạo tâm vô địch của họ cũng đã bị tốn hại.
Chỉ những người có sự tự tin tuyệt đối mới dám giết địch dưỡng thế, bởi vì đối thủ càng lúc càng mạnh, nếu bản thân không đủ mạnh, sẽ bị giết ngược lại.
"Khó trách khí thế của hắn càng lúc càng mạnh mẽ, hóa ra là dùng phương pháp này!"
Một người kinh ngạc thốt lên.
"Hắn định dùng cách này để tiến vào Trung Thiên Vị sao?" Một người khác còn kinh hãi hơn. Nếu tiến vào Trung Thiên Vị bằng cách này, rõ ràng sẽ mạnh hơn rất nhiều so với phương pháp thông thường.
Nếu không có sự tự tin tuyệt đổi, người bình thường thậm chí không dám nghĩ tới.
Bất kỳ một thiếu niên chí tôn nào ở đây cũng có khả năng lật đổ càn khôn, hào quang của họ đủ để làm rung chuyển cả một thời đại.
Vậy mà giờ đây, họ lại bị Sở Vân Phàm tàn sát dễ như trở bàn tay.
Nếu không tận mắt chứng kiến, họ đã không dám tin.
Thậm chí, trong đầu một số người còn nảy ra một ý nghĩ đáng sợ hơn.
"Chăng lẽ, ngay từ đầu, đây đã là kế hoạch của hắn? Nếu không, tại sao hắn lại đột ngột bế quan ở đây?” Một người dường như nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt không ngừng hiện lên vẻ kinh hoàng.
Việc Sở Vân Phàm giết địch dưỡng thế đã đủ kinh người, nếu đây là kế hoạch của hắn thì còn đáng sợ hơn.
Bởi vì nó ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Đừng thấy Sở Vân Phàm dễ dàng tàn sát thiếu niên chí tôn, nhưng không phải ai cũng có tu vi Trung Thiên Vị đỉnh phong, thậm chí có người đã bước vào Đại Thiên Vị.
Nếu những người đó nghe tin tìm đến, chắc chắn Sở Vân Phàm sẽ rơi vào nguy cơ lớn.
Điều này cho thấy Sở Vân Phàm đang thực hiện một thao tác cực hạn. Hắn có sự tự tin tuyệt đối rằng trước khi những thiếu niên chí tôn cảnh giới Đại Thiên Vị ở trung tâm chiến trường thiên kiêu đến, hắn sẽ kịp giết sạch những thiếu niên chí tôn còn lại.
Đó là sự tự tin đến mức nào? Thậm chí có thể nói, nếu không có sự tự tin tuyệt đối như vậy, Sở Vân Phàm đã không dám lập ra kế hoạch này.
Càng nghĩ càng khiến nhiều người cảm thấy kinh hãi.
Thiếu niên chí tôn coi họ như cỏ rác, muốn giết là giết, nhưng Sở Vân Phàm lại coi những thiếu niên chí tôn này như cỏ rác, muốn giết là giết.
Đây là khí phách kinh người đến mức nào?
"Bất quá, hắn làm như vậy quá ngông cuồng, coi thiếu niên chí tôn như cỏ rác, xem họ là con mồi, e rằng sẽ gây ra sự căm thù của những thiếu niên chí tôn đó!"
Một người lo lắng nói.
"Chẳng lẽ hắn không sợ trở thành kẻ địch của cả thiên hạ sao? Thế lực trên đời tuy nhiều, cao thủ vô số, nhưng vẫn lờ mờ lấy những thiếu niên chí tôn kia làm chủ, nếu để họ căm thù, e rằng thiên hạ rộng lớn cũng không có chỗ cho hắn dung thân!"
Nhưng một người khác chỉ cười lạnh: "Các ngươi nhìn Kiếm Vô Trần xem, có vẻ hắn quan tâm đến điều đó không?"
Mọi người nhất thời nghẹn lời. Nhìn vào hành động của Sở Vân Phàm, có vẻ hắn chẳng hề sợ đối đầu với cả thiên hạ.
Nếu không có khí thế đối đầu với thiên hạ, làm sao có thể leo lên đỉnh cao?
Và lúc này, trong khi mọi người đang bàn tân xôn xao, Sở Vân Phàm lại ra tay.
Mục tiêu của hắn nhắm thẳng vào Hắc Ám Chi Tử.
"Đáng chết!"
Trong bóng tối vô tận, Hắc Ám Chi Tử không khỏi hét lớn. Vừa nãy, việc Sở Vân Phàm giết mấy đại thiếu niên chí tôn đã khiến hắn vô cùng kiêng kỵ.
Dù tự phụ đến đâu, hắn cũng không dám nói có thể dễ dàng đối phó với Sở Vân Phàm.
Bóng tối vô biên tràn ngập, hóa thành kình khí kinh khủng càn quét bầu trời, đánh thủng những tầng mây trên cao.
Từ trong đó, một thanh trường kiếm bay ra, mang theo khí tức vô địch quét ngang.
"Oanh!"
Đòn đánh này trực tiếp xuyên thủng mọi thứ, nháy mắt lao thẳng đến đầu Sở Vân Phàm, vượt xa thực lực mà một thiếu niên chí tôn Trung Thiên Vị đỉnh phong có thể bộc phát.
Đại Thiên Vị, đòn đánh này chắc chắn đã đạt đến thực lực Đại Thiên Vị.
Tốc độ nhanh đến mức mọi người không kịp phản ứng, đạo kiếm khí màu đen đã ở ngay trước mặt Sở Vân Phàm.
Đây là đại sát chiêu ẩn giấu của Hắc Ám Chi Tử, vượt xa sức chiến đấu thực tế của hắn. Giống như thân bất tử của Huyết Hoàng Tử, đây là tuyệt học trấn gia.
"Coong!"
Một tiếng kim loại va chạm vang lên, trên đỉnh đầu Sở Vân Phàm, Sơn Hà Đỉnh bảo vệ hắn, ngăn cản đòn đánh kinh khủng này.