Lê Tiển sắc mặt âm trầm trở về Lôi Đình đại điện. Lê Kình Thương và Lê Cận Hoa đã chờ sẵn ở đó, vội vàng đón lấy. "Hai người đã nói chuyện gì?"
Lê Tiển lắc đầu: "Hắn chỉ nói một câu, cho chúng ta ba mươi ngày chuẩn bị, rồi hắn sẽ đưa chúng ta rời khỏi Vạn Giới Sân Thí Luyện."
Hai anh em liếc nhìn nhau. "Là người xông vào lần trước sao? Hắn có tư cách gì mà nói như vậy!"
"Hắn không nói thân phận, cũng không nói nhiều, gặp mặt xong liền biến mất."
Lê Kình Thương hỏi: "Vậy chúng ta có nên chuẩn bị gì không?"
Lê Cận Hoa tỏ vẻ bất đắc đĩ: "Chuẩn bị cái gì? Chuẩn bị kỹ càng để trốn khỏi Vạn Giới Sân Thí Luyện á? Chỉ vì một câu nói kích động của một người chưa từng gặp mặt mà cả tộc bắt đầu chuẩn bị, hăm hở dọn nhà? Anh điên rồi hay cả tộc mình điện rồi?"
Lê Kình Thương càng thêm bất lực, cô em này càng ngày càng không nể mặt anh rồi. "Anh chỉ hỏi vậy thôi."
"Mấy lời hoang đường thế này đừng nên thốt ra từ miệng anh. Anh là thiếu tộc trưởng tương lai, người sẽ tiếp quản toàn tộc, anh sẽ..." Lê Cận Hoa nói đến đây thì nhỏ giọng lại, sợ phụ thân nghe thấy hiểu lầm.
Lê Tiển trầm mặc rất lâu, rồi phân phó: "Hai con tự mình đi làm. Lấy lý do Hỗn Độn Tiên Vực cảnh cáo chúng ta phải an phận, triệu tập hết tộc nhân ở bên ngoài trở về. Nhớ kỹ, đừng làm ồn ào quá."
"Phụ thân, người không phải thật sự tin đấy chứ?" Lê Cận Hoa kinh ngạc nhìn phụ thân. Rõ ràng là một âm mưu hoang đường đến không thể hoang đường hơn, thậm chí chỉ là một trò hề. Mà lại, còn chẳng bằng nói là cố làm ra vẻ thần bí, quá sơ sài. Phụ thân làm sao vậy, già rồi lẩm cẩm hay thật sự sợ chết, đến cả hy vọng mong manh thế này cũng muốn tin theo?
Lê Tiển không biết phải điễn tả cảm giác của mình thế nào, rõ ràng không muốn tin, nhưng lại không nhịn được mà kỳ vọng. "Cứ chuẩn bị một chút đi. Ta có một loại... không nói được... dự cảm..."
Lê Cận Hoa trợn mắt, Lê Kình Thương cũng lộ ra vẻ cười khổ. Dự cảm? Sống mấy chục năm, lần đầu tiên nghe được hai chữ "dự cảm" từ miệng người cha uy nghiêm của mình.
"Hai con ra ngoài chuẩn bị đi, ta muốn nói chuyện với mấy vị trưởng lão trong tộc." Lê Tiển rời khỏi đại điện.
Lê Cận Hoa đưa tay định giữ lại, nhưng rồi thôi, đợi đến khi phụ thân đi xa mới nhỏ giọng nói: "Nếu phụ thân mà nói mấy lời này ra, mấy vị trưởng lão kia có khi sẽ khuyên người chịu chết đấy."
Lê Kình Thương lắc đầu, khẽ thở dài: "Chuẩn bị một chút đi, coi như là chiều phụ thân lần cuối. Nếu người không còn hy vọng, cuối cùng chết cũng không cam lòng. Lần này nếu để người thất vọng, có lẽ người sẽ ra đi thanh thản hơn."
Dù mở miệng ra là nói đến cái chết của phụ thân, có chút bất kính, nhưng ở Hỗn Độn Lôi tộc, đó chính là số mệnh. Số mệnh của phụ thân, số mệnh của tất cả mọi người, và sau này cũng là số mệnh của hai anh em họ.
"Sau này anh già rồi, cũng đừng có lẩm cẩm như vậy, nếu không em tự tay tiễn anh đi chầu trời." Lê Cận Hoa nghiến răng nghiến lợi nói, rồi quay người rời đi. Chỉ là khi quay đi, khóe mắt cô chợt ươn ướt, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, nghẹn ứ lại. Phụ thân là niềm kiêu hãnh của cô, là người anh hùng mà cô tôn kính, sao cuối cùng lại thành ra thế này? Bi kịch số mệnh của Hỗn Độn Lôi tộc còn phải tiếp diễn đến bao giờ? Không có bất kỳ hy vọng sống sót nào, cứu vớt còn có ý nghĩa gì?
"Ngươi đàm phán kiểu đó đấy hả?" Tần Mệnh mang theo Cửu Anh rời đi, Cửu Anh nhịn nửa ngày mới thốt ra một câu. Hắn cứ tưởng Tần Mệnh phải ngồi lại nói chuyện lâu với Hỗn Độn Lôi tộc, phân tích lợi hại, thể hiện thực lực, rồi cùng nhau vẽ ra một tương lai tươi đẹp, làm vài giao dịch gì đó. Ai ngờ vừa mới gặp mặt, hắn còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần để xem Tần Mệnh trổ tài thì đã kết thúc.
"Ngưỡng mộ ta không?" Tần Mệnh nở một nụ cười nhạt.
"Ông đây nhổ vào mặt ngươi! Ngươi bất chấp nguy hiểm bị phát hiện, lặn lội qua mười cái tiểu không gian, chỉ để đùa ta chơi à? Ta cho ngươi biết Tần Mệnh, ta là hung thú, là đại hung của Yêu Tộc, ngươi coi ta là cái gì hả?"
“Lúc tạo ra ngươi, ông trời sợ đầu ngươi không dùng được, định cho ngươi hai cái, sau cùng muốn tạo ra một con hung thú có một không hai, nghiến răng cho ngươi chín cái, ai ngờ ông trời vẫn đánh giá cao ngươi."
"Cút xéo đi!" Cửu Anh suýt chút nữa lao vào đánh Tần Mệnh, nhưng nghĩ lại thì đánh không lại.
Tần Mệnh lặng lẽ chuyển di trong tiểu không gian, cảnh giác những võ giả không gian liên tục thoáng qua bên ngoài, giải thích với Cửu Anh: "Hỗn Độn Lôi tộc ở lại Vạn Giới Sân Thí Luyện năm vạn năm, chắc chắn đã nghĩ ra đủ loại biện pháp để rời đi, nhưng đều thất bại. Điều đó khiến họ hoài nghi tất cả những chuyện tốt đẹp tự tìm đến. Nếu ta tỏ ra quá nhiệt tình, họ sẽ nghi ngờ ta có mục đích gì, nếu ta trực tiếp thảo luận điều kiện, họ sẽ cảnh giác. Thậm chí có khi trong tộc còn có người đề nghị bán ta cho Hỗn Độn Tiên Vực để đổi lấy giao dịch.
Đã phiền phức lại nguy hiểm như vậy, chi bằng cứ chào hỏi đơn giản, để chính bọn họ đau đầu. Như vậy họ vừa không liên hệ với Hỗn Độn Tiên Vực, vừa nôn nóng và do dự, chuẩn bị qua loa, rồi thấp thỏm chờ ta xuất hiện. Đến lúc đó, ta trực tiếp mang theo không gian thông đạo hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt họ, rồi bí mật đưa vài tộc nhân ra ngoài, sẽ có sức thuyết phục hơn bất cứ điều gì.
Ta tin rằng đến lúc đó, không cần ta đưa ra yêu cầu gì, họ cũng sẽ nguyện ý dâng lên tất cả, mà lại hợp tác còn thống khoái hơn bất cứ thứ gì."
Cửu Anh trừng mắt nhỏ, kinh ngạc nhìn Tần Mệnh: "Ta biết ngươi vô cùng hung tàn, không ngờ ngươi còn vô cùng giảo hoạt."
"Cái này gọi là mưu lược, cái này gọi là thủ đoạn. Ngoan ngoãn theo ca, ca sẽ từ từ khai sáng IQ của ngươi."
"Ngươi không khoe khoang là không chịu được à? Ngươi tính toán thì hay đấy, nhưng không gian của Vạn Giới Sân Thí Luyện là do Âm Dương Vạn Giới Sơn tự mình ngưng tụ, năng lượng mạnh mẽ, lại tinh diệu về bí thuật không gian, được mệnh danh là số một đương thời. Dù ngươi là Hoàng Vũ, lại có chút nghiên cứu về võ pháp không gian, cũng khó mà đục được lỗ ở đây. Còn ba mươi ngày? Ba mươi năm còn khó! Ta không có nhiều thời gian như vậy để lãng phí với ngươi!"
"Ba mươi ngày, tin ta đi."
"Tin ngươi mới lạ! Cái Âm Dương Vạn Giới Sơn này không gian phi thường vững chắc, ngay cả cái lối vào thiên nhãn kia cũng là do Âm Dương Vạn Giới Sơn tự mình khai phá sau cuộc chiến Thí Thần.
Hỗn Độn Tiên Vực dù có thông với Âm Dương Vạn Giới Sơn, cũng không phải do họ tự mở ra thông đạo, mà là đo ở đây xuất hiện một tiểu không gian rất đặc biệt, tựa như được sinh ra từ biên giới Vạn Giới Sân Thí Luyện, cho nên mới có thể kết nối với bên ngoài. Mà toàn bộ Vạn Giới Sân Thí Luyện chỉ có một không gian đặc thù như vậy, để củng cố nó, còn cần đi cốt của ba vị Thái Hư Cổ Long lão tổ của Hỗn Độn Tiên Vực.”
"Ngươi phải tin rằng, trên đời này không có gì là ta không làm được. Ngươi tin không, cho ta chút máu thịt xương, còn cả Linh Hồn của ngươi, ta có thể tạo cho ngươi đồng bọn đấy, đực cái đều có, tùy tiện lựa chọn."
"Ta giờ cơ bản có thể xác định, kiếp trước ngươi là nổ vì khoác lác quá đà." Cửu Anh mặc kệ hắn, tùy tiện giày vò đi, sau ba mươi ngày sẽ biết hắn hay dở.
"Đánh cược thế nào?"
"Cược gì?"
"Cược cả đời ngươi!”
"Ha ha, ông đây kiếp sau cũng đem ra cược luôn!"
"Ngươi nói trước đi?"
"Đương nhiên là ta nói. Nếu ngươi không làm được thì sao?"
"Đời ta cho ngươi."
"Xéo đi, ai thèm ngươi. Ta muốn..." Cửu Anh đảo mắt, nhỏ giọng nói: "Ta muốn Tiên Đan, ta trả lại ngươi viên Đế Quân đầu."
"Một lời đã định."
"Tốt!" Cửu Anh phấn chấn.
"Bất quá... không nhất định phải chuẩn ba mươi ngày như vậy đâu, có khả năng ba, bốn mươi ngày."
"Ông đây không so đo với ngươi, cho ngươi thêm mười ngày, năm mươi ngày!" Cửu Anh hào khí ngẩng đầu. Chỉ là bộ dạng hiện tại của hắn là tiểu vương bát, không phải là đại hung Yêu Tộc khí phách hung tàn trước kia, cái kiểu hất đầu ngạo kiều này nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.