“Nếu giải trừ phong ấn cho các ngươi, các ngươi có cảm nhận được gì không?”
"Tứ Linh Man Tộc lo ngại ta mượn U Minh Chi Môn để tiếp xúc phong ấn, nên phong ấn bọn ta hoàn toàn độc lập, không liên quan đến U Minh Chi Môn."
"Nếu các ngươi khống chế lại U Minh Chi Môn, có cảm nhận được gì không?"
"Cái này thì có." Nữ yêu đáp thẳng thắn. Năm xưa, Tứ Linh Man Tộc dốc toàn lực để chiếm U Minh Chi Môn. Tiên Vũ, Hoàng Vũ, thậm chí đỉnh phong Thiên Vũ gần như toàn bộ tham gia U Minh Chiến Trường, thương vong thảm trọng, đương nhiên sẽ cố hết sức bảo vệ nơi này. Nhưng năm vạn năm trôi qua, chẳng có hiệu quả gì lớn, U Minh Chi Môn chỉ giúp tộc nhân bọn họ luân hồi tốt hơn một chút.
Từ hai vạn năm trước, họ xem nơi này như bí cảnh Sinh Tử Nhãn để rèn luyện, dồn nhiều tâm sức sang việc khác. Nhưng chỉ cần U Minh Sinh Tử Môn có rung chuyển bất thường, Tứ Linh Man Tộc ở tận Hoang Châu phía nam vẫn sẽ biết, ngưng tụ thiên tượng, mở ra hư không cổ đạo, giáng lâm đến đây.
Tần Mệnh hỏi Cửu Anh: "Tứ Linh Man Tộc có mấy Tiên Vũ?”
Cửu Anh nhìn chằm chằm Tần Mệnh, một hồi lâu mới đáp: "Chơi thì chơi, đùa thì đùa, đừng đem Tiên Vũ ra mà nói. U Minh Chi Môn này mà có Tiên Vũ lao ra, lão tử quay đầu bỏ chạy, từ đó ta với ngươi là người dưng."
"Ta chỉ hỏi có mấy Tiên Vũ, yên tâm, bọn hắn không qua được đâu."
"Chắc chắn?"
"Ta ném được ngươi từ Tây Bộ Hoang Châu vào Hoang Hải, thì cũng bố trí được mê trận không gian bên ngoài U Minh Chi Môn này. Dù bọn họ ngưng tụ thiên tượng, trùng kích hư không, cũng đừng hòng phá được mê trận của ta."
Cửu Anh chợt nhớ ra, gã này đường như biết không gian bí thuật thật: "Tiểu lão đệ, ngươi còn gì không biết nữa không?”
"Mấy Tiên Vũ?"
"Ta biết hai người, nhưng Tứ Linh Man Tộc xưng đệ nhất Man Hoàng tộc, lại thống ngự Hoang Châu phía nam, rất có thể còn giấu một lão quái vật. Nhưng loại lão quái vật đó thường là nửa sống nửa chết, chủ yếu thủ hộ bộ tộc, đến lúc tối quan trọng sẽ hi sinh mình trong chiến trận, như việc ngươi giết Kim Huyền Nghị ấy, lão già đó đáng lẽ trấn giữ Thiên La Vực, ai ngờ chạy đến chịu chết."
Tần Mệnh im lặng suy tính. Tứ Linh Man Tộc không thể lập tức phái hai Tiên Vũ được. Với thực lực hiện tại, hắn có thể bố trí mê trận không gian lớn giữa U Minh và hư không, cản ít nhất một Tiên Vũ ba năm ngày.
"Trong năm ngày, các ngươi có khống chế lại được U Minh Chi Môn không?" Tần Mệnh hỏi nữ yêu.
“Khó." Nữ yêu đáp ngay. Thực lực nàng suy yếu quá nhiều, mà trên U Minh Chỉ Môn toàn cấm chế Tứ Linh Man Tộc để lại, nàng khó dưng hợp, cưỡng ép thoát khỏi Mê Ly Cốc càng khó.
"Nếu có Cửu U Thai phối hợp thì sao?"
"Cửu U Thai không ở đây."
"Ở chỗ ta."
"Cửu U Thai thuộc U Minh Địa Ngục, chỉ có thể bị hủy diệt, không thể khống chế."
“Ngươi đừng nghỉ, nó ở chỗ ta."
Nữ yêu nhìn sâu vào Tần Mệnh, hồi lâu mới nói: "Có thể thử."
"Cho các ngươi hai ngày, dùng Cửu U Thai khôi phục thực lực, rồi trấn giữ Cửu U Thai, khống chế U Minh Chi Môn."
"Vì sao giúp chúng ta?"
"Trả lời ta mấy câu hỏi là được. Thứ nhất, năm vạn năm trước, Cửu Tôn Thần Sơn vì sao tập kích Thiên Đế Đại Thế Giới?"
Đây là điều Tần Mệnh khó hiểu nhất. Cửu Tôn Thần Sơn trải qua thế giới cũ điệt vong, hẳn phải zõ việc cưỡng ép can thiệp vào diễn biến thế giới, hay khơi mào chiến tranh Đế cấp là nguy hiểm thế nào. Hơn nữa, ngay từ đầu, họ đã rời Đại Thế Giới, khai phá tiểu thế giới riêng, tức là không định can thiệp vào sinh sôi của chúng sinh, sao lại có hành động phi lý như vậy vào năm vạn năm trước?
Hơn nữa, nếu Cửu Tôn Thần Sơn thật sự định tập kích chín phương Thiên Đế, chắc chắn đã chuẩn bị kỹ càng, như khống chế Tiên Vũ, hay tung đòn quyết định. Dù sao họ nắm giữ mọi pháp tắc trật tự, định đoạt quy tắc diễn biến vạn vật, muốn làm gì cũng dễ, lại có thể làm vô cùng hoàn hảo.
Vậy nên... sao họ lại đi tập kích Đại Thế Giới?
Sao họ lại thảm bại đến thế?
"Không biết." Nữ yêu không ngờ Tần Mệnh lại hỏi câu hỏi kiểu này.
"Không biết gì ư?"
"Thái Âm U Minh Sơn liên hợp chư Thần Sơn mở U Minh Địa Ngục, lập quy tắc nơi này, thúc Bất Tử Tộc diễn biến, nhưng Thái Âm U Minh Sơn chưa từng thật sự xuất hiện trước Bất Tử Tộc U Minh. Mọi quyết định của nó không cần hỏi ý chúng ta, chúng ta càng không đoán được ý nó." Nữ yêu khàn giọng nói đoạn dài nhất trong năm vạn năm qua.
"Trước khi chuyện xảy ra, có dấu hiệu gì không?"
"U Minh Địa Ngục cách ly hoàn toàn với Đại Thế Giới, chúng ta không vào được Đại Thế Giới, Đại Thế Giới chỉ có Vong Linh vào được. Đến khi Thiên Đế Đại Thế Giới xâm lăng U Minh, nơi này mới biết chuyện bên ngoài."
"Ngươi là Trấn Thủ U Minh Chi Môn, lẽ nào không thấy tình hình bên ngoài?"
"Ta trấn thủ bên trong. Khi số Vong Linh tăng đột biến, ta mới thấy chiến tranh qua Minh Chỉ Môn. Nhưng nguyên nhân gây ra, ta không rõ."
"Ngươi biết gì?" Tần Mệnh nhíu mày. Hắn không ngại đắc tội Tứ Linh Man Tộc để cứu U Minh Chi Môn, hy vọng dò được bí mật trận Thí Thần chi chiến kia, nhưng kết quả dường như không như ý.
"Ta biết chiến tranh U Minh là một trong những cuộc chiến gian nan nhất thời Thí Thần. Nơi này khác các tiểu thế giới chỉ có trật tự và pháp tắc, nơi này tự thành thế giới, liên kết nhiều Thần Sơn, sinh ra ức vạn Quỷ Tộc, có Phong Đô quỷ chủ, Luyện Ngục chi chủ, Hoàng Tuyền, Khổ Hà, Minh Hà, Huyết Hà... cùng lượng lớn Tiên Vũ cường giả. Nơi này liên quan đến pháp tắc sinh tồn của Đại Thế Giới. Nếu nơi này sụp đổ hoàn toàn, hệ tuần hoàn của Đại Thế Giới sẽ bị ảnh hưởng triệt để.
Trước đó, Cửu Tôn thiên thần liên tục đối đầu với chín phương Thiên Đế ba mươi năm trong Đại Thế Giới, kỳ thực luôn áp chế Thiên Đế. Đến khi chín phương Thiên Đế đột nhiên liên thủ, thống lĩnh các Tiên Vũ Hoàng Vũ, không tiếc giá tấn công mạnh U Minh, hủy ba U Minh Bất Tử Môn, muốn xông vào nơi này, Cửu Tôn thiên thần nóng lòng thủ hộ nơi này, mới tan tác. Thất bại này bị chín phương Thiên Đế chớp lấy, trọng thương thiên thần trong hai tháng ngắn ngủi.
Thất bại này của Cửu Tôn thiên thần chẳng khác nào mở ra chín tiểu thế giới, nhất là U Minh Địa Ngục, chiến tranh thảm khốc, gần như toàn bộ Tiên Vũ Bất Tử Tộc đều vong mạng, số ít chạy vào sâu nhất U Minh, vĩnh viễn cách ly."
Tần Mệnh chăm chú nghe, nắm lấy mấy điểm quan trọng.
Cửu Tôn thiên thần kỳ thực đã áp chế chín phương Thiên Đế.
Điểm mấu chốt là nguy cơ U Minh Địa Ngục.
U Minh Địa Ngục liên quan đến pháp tắc sinh tồn của Đại Thế Giới. Nếu nơi này sụp đổ, Đại Thế Giới sẽ đi vào vết xe đổ của thế giới cũ.
"Ý ngươi là... họ không phải bại, mà là... thỏa hiệp?" Tần Mệnh hỏi ngược lại.
Nữ yêu chậm rãi lắc đầu: "Chuyện đó, ta không rõ."
"Ta còn một câu hỏi, vì sao nơi này thông với Luân Hồi Đảo?"
"U Minh Địa Ngục liên hệ với Lục Đạo Luân Hồi Sơn, Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn, Vô Chung Diệt Thế Sơn, Chấn Thiên Phách Vương Sơn. U Minh Chi Môn là cửa giữa bọn chúng, U Minh Chi Môn của ta kết nối trật tự Luân Hồi của Luân Hồi Đảo."
"Chỉ đơn giản vậy thôi?" Tần Mệnh tưởng có bí mật đặc thù gì đó.
Cửu Anh đến gần, nhìn Tần Mệnh kỳ quái: "Rốt cuộc ngươi muốn biết cái gì?"
"Ta muốn biết thế giới này làm sao vậy."
Cửu Anh nhìn chằm chằm Tần Mệnh, buột miệng: "Liên quan gì đến ngươi?"
Tần Mệnh tức giận nhìn hắn: "Ta sợ ngày nào thế giới diệt vong, con cháu ta đến cái vị trí mộ phần của ta cũng mất."
"Không cần lo. Khi thế giới diệt vong, con cháu ngươi đã mấy ngàn đời, sớm chẳng ai nhớ ngươi, đừng nói mộ phần, mộ phần con cháu cũng mất."