Kim Sí Đại Bằng rít lên một tiếng dài, ánh mắt sắc lạnh, lao vút đi với tốc độ kinh hồn, để lại những vệt tàn ảnh mờ ảo phía sau. Chỉ trong nháy mắt, nó đã xuất hiện trên đầu Cửu Anh.
Tốc độ này gần như sánh ngang với các bí thuật dịch chuyển tức thời, quả là sức mạnh huyết mạch của Kim Sí Đại Bằng.
Kim Sí Đại Bằng giương cao đôi cánh, ngạo nghễ rít gào lên trời. Lập tức, kim quang chói lọi tràn ngập cả bầu trời, tựa như thiên hỏa bùng nổ, hoặc như hàng trăm ngọn núi lửa cùng phun trào, thanh thế vô cùng khủng bố. Nguồn năng lượng ấy hóa thành một bảo luân khổng lồ, uy áp kinh người, khiến mây đen tan biến, quỷ khí tiêu tan, gột rửa mọi thứ. Nhiều ngọn núi cao bị ánh sáng mạnh mẽ kia làm tan chảy, biến thành dòng nham thạch nóng bỏng.
Ầm ầm!
Bầu trời rung chuyển, bảo luân lao xuống Cửu Anh như mặt trời chói chang, xoay tròn dữ dội, cuốn theo vô tận kim quang và sóng nhiệt. Nham thạch dưới dãy núi sủi bọt ùng ục như thể đang sôi trào.
Thật là kinh thiên động địal
Đây là bí thuật truyền thừa của Kim Sí Đại Bằng, uy năng to lớn có thể thiêu đốt sông lớn, biến dãy núi thành biển lửa, không hề thua kém Hỏa Phượng.
"Giờ mới ra dáng chút ít. Mạnh hơn con mồi năm xưa ta từng xơi nhiều, ngươi chắc chắn... thơm ngon hơn!"
Cửu Anh chẳng hề sợ hãi mà còn tỏ ra thích thú. Vảy trên người nó phát sáng, huyết dịch chảy xiết. Chín luồng triều dâng trào từ cổ họng, sôi sục giữa những chiếc răng sắc nhọn, cuồn cuộn như sông lớn giữa không trung. Lớp lớp triều dâng nối tiếp nhau bạo kích, hòa quyện thành một thanh Cự Kiếm chống trời sáng rực, kiếm khí ngập trời. Trong tích tắc, nó đánh vào bảo luân kim quang, tạo nên tiếng nổ kinh thiên động địa, ánh sáng bao trùm cả trời đất.
Trong khoảnh khắc giằng co, Cự Kiếm xuyên thủng bảo luân, phát ra tiếng rít chói tai, rồi xuyên qua kim quang, hướng thẳng yết hầu Kim Sí Đại Bằng. Bảo luân bị xuyên thủng liền nổ tung, như một vầng thái dương hủy diệt, sóng nhiệt cuồn cuộn, kim quang ngập trời, bao trùm một phạm vi rộng lớn khôn cùng.
Kim 5í Đại Bằng vội vã vẫy cánh, thân hình to lớn nhưng lại thoăn thoát như chớp giật, hiểm hóc tránh được nhát kiếm chí mạng.
"Tần Mệnh đâu, còn không mau ra mặt?" Tứ Hoàng Tử đột nhiên giơ hai tay lên, quần áo phấp phới, tóc dài rối tung, Càn Khôn Song Nhãn bùng nổ cường quang kinh người. Hắn cưỡng ép khống chế thanh Cự Kiếm đang bạo kích kia. Làn sóng kiếm khí ngập trời, uy năng bạo động, ngưng tụ chín luồng triều dâng của Cửu Anh cuồn cuộn dữ dội, giãy giụa kịch liệt. Chiêu thức rõ ràng là của Cửu Anh, nhưng lại bị hắn hoàn toàn khống chế. Theo động tác xoay tay, Cự Kiếm bỗng nhiên quay đầu, đánh xuống Cửu Anh.
"Khá hơn tên đệ đệ của ngươi nhiều." Cửu Anh đột nhiên bộc phát, đạp tan nham thạch và dãy núi, vô tận khí lãng từ toàn thân tuôn trào. Trong chớp mắt, nó liên tiếp trùng kích ra chín đợt sóng. Mỗi đợt một mạnh, mỗi đợt một sục sôi, tựa như ức vạn đại dương triều cường dâng lên, oanh liệt đánh lui Cự Kiếm, trực tiếp phá tan thành năng lượng mê quang. Nhưng uy năng của cự triều không hề suy giảm, lao thẳng về phía Kim Sí Đại Bằng.
Tứ Hoàng Tử định ra tay, nhưng trên không trung vang lên một giọng nói: "Ngươi đang tìm ta?"
Tứ Hoàng Tử chưa kịp quay người, đã ngưng tụ Càn Khôn Song Nhãn, dung hợp năng lượng trời đất, cưỡng ép điều động năng lượng. Hắn chờ đợi chính là Tần Mệnh, nay đã đến, vậy thì nhận lấy cái chết!
Nhưng cùng lúc đó, Tần Mệnh đã ngưng tụ bàn tay trời, tượng đá đất. Hắn tước đoạt năng lượng thiên địa trong phạm vi hàng trăm đặm quanh Tứ Hoàng Tử, khiến hắn không còn năng lượng để đoạt, không có sức mạnh để thi triển.
Ầm ầm!
Bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, kinh thiên động địa, cuồng phong rít gào. Giữa không gian mờ tối, một bóng dáng hư vô của thiên thần hiện ra, thay thế cự chưởng giáng xuống trừng phạt chúng sinh.
Khí thế mênh mông, uy thế hủy diệt, phảng phất xem vạn vật chúng sinh như cỏ rác, uy lực vô biên.
Mà dưới dãy núi còn khủng khiếp hơn. Mặt đất nhấp nhô như sóng biển, núi non sụp đổ, đất đai sụt lún, đá lớn vỡ vụn. Tất cả chỉ trong thoáng chốc, ngưng tụ thành một Trọng Quyền khổng lồ. Vô số hòn đá nhỏ li ti, cương khí sôi trào, nắm đấm siết chặt, bạo kích lên trời, tiếng gầm thét phảng phất đại địa đang giận dữ.
Bàn tay trời giáng xuống, Địa Kích Quyền bộc phát!
Hai nguồn năng lượng rung chuyển trời đất va chạm nhau!
"Chuyện gì xảy ra?" Kim Sí Đại Bằng toàn thân lạnh toát.
"Trốn mau!" Sắc mặt Tứ Hoàng Tử hơi biến đổi. Càn Khôn Song Nhãn mà hắn vẫn tự hào lại mất tác dụng vào thời khắc then chốt này? Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, cũng không kịp thử cách khác, vội vã tế ra một đạo tay xuyên, cưỡng ép phá vỡ, dùng máu tươi làm dẫn, cưỡng ép đánh thức năng lượng bên trong. Tay xuyên vỡ vụn, hóa thành mười ba viên ngọc cầu gào thét phình to, lao loạn xạ lên trời. Ngọc cầu rực rỡ như sao, bên trong phong ấn mười ba Thú Hồn khác biệt, to lớn và cuồng dã, yêu khí cuồn cuộn, dường như muốn hóa thành Chân Hình trong những đợt khí lãng.
Ầm ầm!
Trọng Quyền bạo kích bàn tay trời!
Uy năng tuyệt thế, rung động lòng người.
Kinh thiên động địa, chấn động khắp nơi. Khí lãng ngập trời, cuồn cuộn, lao nhanh xuống dưới. Cường quang như hằng tinh nổ tung, chiếu rọi U Minh.
Mười ba viên quang cầu, mười ba Thú Hồn, toàn bộ bị chôn vùi trong tiếng kêu thảm thiết. Nhưng sự bạo kích mạnh mẽ của mười ba Thú Hồn đã giúp Kim Sí Đại Bằng có được một chút thời gian, để nó chở Tứ Hoàng Tử và bằng thủ Hoàng Vũ vọt ra ngoài. Nhưng vì quá chật vật, không để ý đến những thứ khác, Cửu Anh tung ra chín đợt sóng lớn, vừa lúc giáng xuống, hung hăng đập vào Kim Sí Đại Bằng. Một tiếng nổ "Bành" vang lên, kim quang văng khắp nơi, ánh sáng tung bay. Kim Sí Đại Bằng ngẩng cao đầu rồi bỗng nhiên gục xuống, lao thẳng xuống mặt đất, thân thể suýt mất kiểm soát.
"A!" Bằng thủ Hoàng Vũ bộc phát vào lúc này, từ trên người Kim Sí Đại Bằng gầm lên rồi bay lên không, kìm nén lửa giận hóa thành chiến ý ngút trời. Huyết mạch toàn thân hắn thức tỉnh, kim quang phá thể nở rộ, như vạn đạo Lôi Đình bao quanh hắn, phóng xuất ra uy thế kinh người. Hắn có huyết mạch Kim Bằng, lại có huyết mạch nhân tộc, cả hai dung hợp hoàn mỹ, thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Tần Mệnh bất ngờ trước tốc độ phản ứng của bọn họ, nhưng ra tay không hề đừng lại, dùng uy lực pháp tắc câu thông Thủy Nguyên Lực giữa thiên địa.
Nơi này không có sông, chỉ có Huyết Hà. Cho nên... Ầm ầm, đáy những hố sâu do dãy núi vỡ vụn đồng loạt vang lên tiếng động điếc tai. Trong thoáng chốc, dòng huyết thủy ngập trời phun trào, chiếu rọi không gian hắc ám, như sông lớn chảy ngược, đánh về phía Kim Bằng Hoàng Vũ. Huyết thủy từ dưới mặt đất trào lên, tanh tưởi nồng nặc, hồn ảnh vờn quanh, ẩn hiện tiếng rít gào của hàng vạn lệ quỷ, cảnh tượng vừa kinh người vừa tà ác.
"Kìm chân Cửu Anh, ta sẽ thu thập tên Tần Mệnh không biết sống chết này." Bằng thủ Hoàng Vũ muốn câu giờ cho Kim Sí Đại Bằng, nên hoàn toàn không sợ hãi. Hắn phát sáng toàn thân, huyết nhục căng cứng, đôi mắt sắc bén sáng tỏ, như một Chiến Thần ngang nhiên xông về phía Huyết Hà. Nhưng hắn đã đoán sai ý đồ của Huyết Hà, nó không tấn công hắn, mà là... đóng băng...
Huyết Hà tuy bạo động, nhưng lại tràn ngập khí lạnh kinh khủng. Vừa chạm vào bằng thủ Hoàng Vũ, nó đã nhanh chóng đông kết. Không chỉ tốc độ đông kết nhanh, mà nhiệt độ còn giảm xuống cực nhanh, xuống âm năm mươi độ, và vẫn tiếp tục giảm.
Bằng thủ Hoàng Vũ dũng mãnh cuồng bạo, tung hoành giữa luồng khí lạnh, mỗi một quyền đều ẩn chứa sức mạnh cực lớn. Ánh sáng toàn thân hắn có thể xuyên thủng mọi thứ. Hắn không ngừng phá tan những lớp băng xung quanh, muốn thoát ra ngoài. Nhưng Huyết Hà từ dưới đất liên tục phun trào, mãnh liệt trùng kích. Chưa đợi hắn hoàn toàn thoát ra, nó đã đông kết lớp thứ hai bên ngoài, rồi lớp thứ ba, lớp thứ tư... lớp thứ mười...
Hàn Băng từng lớp từng lớp đông kết, ngày càng lớn hơn, từ vài chục mét ban đầu nhanh chóng phình ra thành mấy trăm mét, mấy ngàn mét...
Tần Mệnh xuất hiện trước lớp băng, hai tay xoay chuyển liên tục, đánh ra những dấu ấn Cực Hàn pháp tắc, dung nhập vào lớp băng, không ngừng tăng cường hàn ý bên trong.
Bằng thủ Hoàng Vũ phẫn nộ gầm rú, kim quang như Lôi Đình vạn đạo, ánh sáng hóa thành ngàn vạn lợi kiếm, không ngừng tập kích vỡ vụn lớp băng. Nhưng vừa phá hủy, nó lại tiếp tục đông kết, phảng phất rơi vào vòng tuần hoàn bất tận.
"Chỉ là khí lạnh, vọng tưởng khống chế ta? Đánh giá ta quá thấp!" Bằng thủ Hoàng Vũ gào thét, đột nhiên nắm tay, phía sau chấn mở cánh chim. Khí lãng sôi trào giữa luồng khí lạnh dường như muốn hóa thành hình dáng Thiên Bằng giương cánh, uy nghiêm cường thế, phảng phất có khí thế bễ nghễ chúng sinh.
Nhưng... Tần Mệnh sau khi đánh ra ba trăm đạo Cực Hàn Phong Ấn, không dây dưa thêm, đột nhiên quay người, một chưởng xé toạc không gian trước mặt, khiến trời đất rung chuyển như tấm kính khổng lồ vỡ vụn. Bên trong tối tăm tĩnh mịch, dũng động sức mạnh thôn phệ vô tận.
“Đưa ngươi đến một nơi khác, đi nhé.” Cửu Anh đã lao đến, thân hình to lớn nhưng lại nhanh như sấm, cánh lớn cuồng chấn, lợi trảo hướng về phía trước, đột nhiên vung lên trên phạm vi lớn, hung hăng đâm vào khối băng Huyết Hà hơn vạn mét, tạo nên tiếng nổ kinh thiên động địa. Khối băng mang theo bằng thủ Hoàng Vũ bên trong va vào vết nứt không gian.