"Thế nào rồi?" Tần Mệnh xé rách hư không, xuất hiện bên trong Mê Ly Cốc. So với những mối nguy bên ngoài, nơi này mới thật sự khiến hắn lo lắng.
"Thuận lợi!" Nữ yêu đáp gọn lỏn hai chữ, ý thức hoàn toàn chìm đắm trong việc khống chế. Thực lực của nàng đang không ngừng khôi phục, U Minh Kiều và U Minh Chi Môn dung hợp với tốc độ chóng mặt. Mặc dù phong ấn quanh U Minh Chi Môn vẫn còn rất mạnh, nhưng Cửu U Thai đang cung cấp sự trợ giúp cực lớn. Nàng tin chắc mình có thể đoạt lại U Minh Chi Môn.
"Còn bao lâu nữa?"
"Nửa ngày đến một ngày."
Tần Mệnh tiến đến trước U Minh Chi Môn, đưa tay vào sâu trong Tử Khí nồng đậm, cảm nhận hư không. Mê Trận miễn cưỡng còn tồn tại, nhưng đã bị phá hủy phần lớn. Xuyên qua Không Gian Hư Vô dày đặc, hắn có thể cảm nhận rõ ràng một cỗ năng lượng xa xôi, cuồng bạo, như một con cự thú Hoang Cổ đang phát cuồng ở nơi hoang vu nào đó. Khí tức khủng khiếp khiến hư không vô tận rung động.
Tần Mệnh khẽ nhíu mày, sắp đến rồi. Dù hắn có thể xưng bá ở Hoàng Vũ Cảnh, nhưng thân thể này khó mà chịu nổi thế công cuồng nộ của Tiên Vũ Cảnh, huống chỉ đó còn là một Man Tộc Tiên Vũ giận dữ đến gần như mất trí.
"Nhiều nhất nửa ngày. Không cần khống chế hoàn toàn, chỉ cần có thể dịch chuyển nó khỏi đây, triệt để cắt đứt liên hệ với hư không là được." Tần Mệnh nhắc nhở rồi biến mất, trở lại chiến trường căng thẳng.
Nữ yêu hít sâu, ngưng trọng tăng tốc khống chế. Nàng không rõ tình hình bên ngoài, nhưng cảm nhận được áp lực trong giọng Tần Mệnh.
Nếu Tần Mệnh không chống đỡ được, vô số cường giả Hoàng Vũ sẽ tràn vào đây. Chỉ cần nàng xao nhãng một chút, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Nếu Tiên Vũ sớm giết đến, nàng càng mất cơ hội.
Nữ yêu quyết tâm, cơ hội năm vạn năm khổ đợi, nàng tuyệt đối không thể bỏ qua, tuyệt đối không!
Tần Mệnh trở lại chiến trường, quan sát kỹ lưỡng cường giả, mãnh thú và vô số Bất Tử Tộc ẩn mình trong dãy núi, cẩn thận tìm kiếm khí tức ẩn giấu, tránh bị cường giả nào đó đánh lén bất ngờ.
Cửu Anh thoát khỏi Tinh Thạch, nhưng tổn hao sinh cơ quá nhiều, vô cùng mệt mỏi.
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển hồi phục khá tốt, hai viên U Minh Tinh Thạch là đại bổ với nó. Vết chặt đầu bắt đầu tràn ngập huyết khí, có xu hướng mọc lại.
Hai canh giờ sau, một đạo khí tức cường thịnh vượt ngang trời cao, giáng xuống chiến trường, lập tức thu hút sự chú ý của vô số cường giả.
Khí lãng xanh thắm tràn ngập bầu trời, như sóng lớn cuồn cuộn. Trong đó, một lão ấu tang thương đứng thẳng, bạch quang sau lưng nở rộ, mơ hồ hình thành một vầng Hạo Nguyệt.
Tần Mệnh hơi nhíu mày, nhận ra lão ẩu này. Khi thiên tiên đan xuất thế, lão ẩu này đã có mặt, dường như đến từ Thiên Mang Tiên Vực.
"Người của Tiên Vực!"
Đám đông khẽ xao động rồi lập tức vang lên những tiếng bàn tán.
"Thiên Mệnh Tiên Vực không tới, người của Thiên Mang Tiên Vực lại đến."
"Thiên Mệnh Tiên Vực có rất nhiều cường giả ở U Minh, nhưng thời gian trước đều bị hút đến Minh Hà, đường xá xa xôi, có lẽ hiện tại còn chưa biết chuyện này."
"Vụ Thanh Thi tộc bạo động thì sao? Không biết Thiên Mệnh Tiên Vực điều tra thế nào rồi."
"Tứ Linh Man Tộc đâu, cũng không đến à?"
"Có chút khái niệm bình thường đi được không? Tứ Linh Man Tộc ở nam bộ Hoang Châu, đứng đầu phía nam, cách đây ít nhất hai mươi vạn dặm."
"Thiên Mang Vực chỉ đến một người, ta càng mong Tứ Linh Man Tộc tới."
Lão ẩu là tộc lão của Thiên Mang Vực, vốn phụng mệnh điều tra Đế Quân mộ, nhưng vì Đại Địa Mẫu Đinh bị hút đến Tây Bộ Hoang Châu, lại vì Tiên Đan và tử đỉnh bị Tần Mệnh cướp đi, nàng bắt đầu đuổi bắt Tần Mệnh. So với Đế Quân mộ hư v6, nàng muốn đuổi bắt hắn hơn, dù sao Thiên Mang Tiên Vực phái ra rất nhiều cường giả, không thiếu nàng.
Nàng im lặng đứng trên không, nhìn hố sâu tàn tích rộng trăm dặm, rồi nhìn về phía Tần Mệnh, Cửu Anh và Địa Ngục Khuyển dày đặc ở xa. Nàng khẽ chau mày, sao lại yên tĩnh thế? Chẳng lẽ đã đánh nhau rồi, nhưng không thắng?
Hơn mười cường giả bay lên, cung kính hành lễ với lão ẩu. Họ đều là thế lực sống dưới sự che chở của Thiên Mang Vực, cảm thấy cần phải giới thiệu tình hình.
"Đều chết rồi?" Lão ẩu biến sắc, ngưng trọng nhìn họ.
"Thiên chân vạn xác, chúng tôi tận mắt chứng kiến. Hai canh giờ trước khi người đến, Hình An Hoa, Hình Vạn Niên, hai Phó Giáo Chủ của Ám Thánh Giáo, Bùi Thiên Mạch và Phùng Thanh Tuyệt, đều bị giết."
"Tình hình trong Mê Ly Cốc thế nào?” Lão ẩu kinh ngạc trước thực lực của Tần Mệnh, nhưng quan tâm hơn Mê Ly Cốc. Là tộc lão của Thiên Mang Tiên Vực, nàng biết rõ bên trong có một Ứ Minh Chi Môn.
"Nơi đó thì không ai đến gần."
Lão ẩu chau mày, tên điên này muốn làm gì? Tứ Linh Man Tộc trấn thủ U Minh Chi Môn là điều mười hai Tiên Vực công nhận, là ngầm đồng ý. Tần Mệnh công khai cưỡng đoạt, không chỉ thách thức Tứ Linh Man Tộc, mà còn chất vấn mười hai Tiên Vực.
"Tần Mệnh, ngươi muốn mang đi U Minh Chi Môn?" Lão ẩu tiến về chiến trường, chất vấn Tần Mệnh.
"Lão nhân gia, đây là nơi giết người, không phải hội trường đàm phán. Nếu bà muốn gì, tự mình động thủ, chúng tôi tiếp đón. Nếu bà muốn xen vào chuyện người khác, xin lỗi, chúng tôi không rảnh." Tần Mệnh lạnh lùng khiến nhiều cường giả âm thầm nhíu mày, tên này không muốn sống sao? Trước đó đánh toàn nhân vật truyền kỳ, nhưng trước mắt là người của Tiên Vực!
Tiên Vực đấy, là thế lực Chí Tôn cao cao tại thượng!
Nhưng nghĩ lại, tên này từng đùa bỡn Thiên Mệnh Tiên Vực ở Luân Hồi sân thí luyện, gián tiếp gây ra cái chết và mất tích của nhiều cường giả Tiên Vực.
"Ngươi có thể cuồng, không chết là bản lĩnh. Nhưng có nhiều thứ ngươi không thể chạm vào." Lão ẩu cảnh cáo Tần Mệnh.
"Tôi vừa nói chưa đủ rõ ràng sao?"
"Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không!" Lão ẩu nhíu mày, một tên nhà quê dám khiêu khích nàng.
"Không biết, nhưng chắc chắn không có địa vị cao bằng hắn." Tần Mệnh thò tay vào lồng ngực, ném ra một thi thể, nâng trước người, dùng Huyết Sắc Liêm Đao nhô đầu lên, một khuôn mặt tái nhợt xuất hiện trước mặt lão ấu.
"Lão tổ?" Lão ẩu kinh hãi, không dám tin nhìn Tần Mệnh.
Cửu Anh khẽ run rẩy, hét lớn: "Ngọa tào, ngươi kiềm chế chút đi!"
"Ta từ trước đến nay không gây chuyện, nhưng ai chọc ta, ta tuyệt không khách khí." Tần Mệnh dùng Liêm Đao gõ gõ đầu Kim Huyền Nghị, rồi nhét thi thể vào lại.
"Đó chính là lão tổ của Thiên Mang Vực ta?" Lão ẩu giận dữ mắng Tần Mệnh. Tin tức từ Luân Hồi sân thí luyện truyền đến rõ ràng là lão tổ chết dưới tay Lôi Long, Kim Vũ Tôn tận mắt chứng kiến, sao lại ở chỗ Tần Mệnh?
Cửu Anh vội giải thích: Ngươi hoa mắt! Đó chỉ là một bộ thi thể bình thường, ta cảnh cáo ngươi đừng vụ oan.”
"Tần Mệnh! Ngươi giết lão tổ của Thiên Mang Vực ta?" Lão ẩu lại giận dữ, giọng sắc nhọn chói tai. Hải triều quanh nàng bạo động dữ dội, Hạo Nguyệt sau lưng nở rộ hàn quang lạnh lẽo, càng thêm chân thực.
Toàn trường im lặng, hiển nhiên không thấy rõ thi thể kia là ai, dù sao quá xa. Nhưng tiếng gào thét của lão ẩu khiến họ kịp phản ứng. Tần Mệnh lại giết cả lão tổ Tiên Vực? Vị nào? Là vị lão tổ tông nào?
Tần Mệnh lạnh lùng đáp trả: "Sao lại nói mãi không rõ, ai chọc ta, ta tuyệt không khách khí! Kim Huyền Nghị không được, bà càng không được!"
Cửu Anh đảo mắt, được, tự mình báo danh luôn.
Dãy núi kinh động, Kim Huyền Nghị? Ngũ Lão tổ của Thiên Mang Vực, Kim Huyền Nghị sao? Vị lão tổ tông không phải chết ở Luân Hồi sân thí luyện, bị Lôi Long giết chết à?
Lăng Tiêu Quốc chủ và Yên Vũ Quốc chủ đều biến sắc, Tần Mệnh lại có thi thể của Thiên Mang Ngũ Lão tổ, vấn đề này nghiêm trọng hơn!
Mấy nữ tử của Yên Vũ Quốc nhìn về phía Thiên Tự. Ở Luân Hồi sân thí luyện, Thiên Tự lại tiếp đãi hắn, còn muốn an bài nữ nhân cho hắn? Thật không biết sống chết, may mà Tần Mệnh không nổi điên ở đó, nếu không hậu quả khó lường.