Đại Hỗn Độn Vực sau chiến tranh vẫn luôn vô cùng yên tĩnh. Kim Hống và những người khác đang điều đưỡng thương thế, khôi phục thực lực. Vu Ma Hoàng thì cùng mọi người xây đựng Anh Linh Điện, lập bài vị, tưởng nhớ những người đã khuất.
Bạch Hổ bắt đầu bế quan sâu, dốc sức trùng kích Tiên Vũ Cảnh. Thi thể Hoàng Vũ của Hoàng tộc liên minh, Ma Tộc, Vĩnh Dạ Tinh Cung tử trận trở thành nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho Bạch Hổ. Ngoại trừ giữ lại tám bộ có mục đích khác, toàn bộ đều được giao cho Bạch Hổ. Đây là thỉnh cầu của Bạch Hổ, đồng thời cũng là quyết định sau khi các bên thương nghị. So với những cường giả khác, kể cả Kim Giác Cự Thú và Vu Ma Hoàng, hai vị Hoàng Vũ đỉnh phong, đều tự nhận không có nhiều hy vọng đột phá Tiên Vũ như Bạch Hổ, và Bạch Hổ cũng thích hợp hấp thụ Hoàng Vũ để trùng kích Tiên Vũ hơn.
Đối với Bát Hoang Thú Vực và các Hoàng tộc trên đại lục, họ vẫn chưa vội vàng xử lý mà đang cân nhắc biện pháp thích hợp.
Phe cấp tiến thì yêu cầu trực tiếp đồ diệt, không chừa một ai! Họ muốn nợ máu phải trả bằng máu, báo thù cho những người đã hy sinh!
Tuy nhiên, Thánh Nho Điện, thế lực trung lập, lại ra sức cầu xin, giọng điệu hòa hoãn nhưng thái độ vô cùng kiên quyết. Báo thù là cần thiết, nhưng không nên đuổi tận giết tuyệt, nhất là với Tuyết Hán hoàng triều, Thiên Diễn đế quốc, Thừa Thiên Đế Quốc. Chẳng lẽ muốn tàn sát hai vạn dặm, giết chóc hàng chục tỷ sinh linh sao? Nếu làm như vậy, dù thiên hạ thương sinh không nói ra, nhưng trong thâm tâm chắc chắn sẽ sợ hãi Đại Hỗn Độn Vực, sợ hãi Tần Mệnh, sợ hãi Vĩnh Hằng Vương Đạo!
Hai bên mỗi người một ý, tranh cãi không ngừng. Dù giữ chừng mực nhất định, không gây ồn ào quá đáng, nhưng bầu không khí lại trở nên vô cùng căng thẳng.
Cuối cùng, Tu La đưa ra ý kiến: "Chúng ta còn chưa chiến thắng hoàn toàn, chưa đến lúc muốn làm gì thì làm. Thù, có thể báo, nhưng chúng ta còn những việc quan trọng hơn phải làm. Dẫn dắt thiên hạ thương sinh, cùng tôn Vĩnh Hằng Vương Đạo, thu được sự cầu nguyện của vạn ức sinh linh. Đối với Hoàng tộc liên minh ở Bát Hoang Thú Vực, giết một nhóm để báo thù, khống chế một nhóm, nô dịch. Đối với các Hoàng tộc trên đại lục, tru diệt hoàng thất và các đại tông tộc, dựng lên những hoàng thất hoàn toàn mới, dẫn dắt dư luận của các Hoàng Triều đế quốc. Bạch Tiểu Thuần, ngươi phụ trách xử lý Bát Hoang Thú Vực, U Minh Bất Tử tộc sẽ phối hợp. Sở Vạn Di, ngươi phụ trách xử lý các Hoàng tộc trên đại lục, Long Kiều, Ô Cương Linh, Diệt Mông Cự Thú sẽ phối hợp, chọn thêm hai tôn Thông Thiên Cổ Thụ hỗ trợ. Thiên Cực Các trở về Tử Vi Thiên Đình, đàm phán với Thánh Linh Vực, Đạm Thai Minh Kính phụ trách."
Đây là kết quả sau khi Tu La và Tinh Linh Nữ Hoàng thương lượng. Dù khắp thiên hạ đều kính sợ Đại Hỗn Độn Vực, chấn động trước chiến thắng vang dội cổ kim này, nhưng với Tu La và những người khác, thực sự không có gì đáng ăn mừng, bởi vì nguy hiểm thực sự vẫn chưa đến, kẻ địch chân chính là Thiên Đạo. Tần Mệnh đang bí mật bố trí U Minh Địa Ngục, khống chế Nghịch Loạn Thiên Bi, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng. Họ cần làm mọi thứ có thể để hỗ trợ Tần Mệnh, ví dụ như giành được sự ủng hộ của chúng sinh, khiến hai chữ trên Nhân Quả Thiên Môn Sơn chiếu sáng hai thời đại. Điều này có thể giúp đỡ rất lớn cho Tần Mệnh vào thời khắc then chốt nào đó.
Vì vậy, việc đầu tiên họ phải xử lý là Thánh Linh Vực, mượn địa vị của Thánh Linh Vực tại Tử Vi Thiên Đình và ảnh hưởng của họ trong thời đại Thiên Đình để truyền bá tín ngưỡng Vĩnh Hằng Vương Đạo, giành được sự ủng hộ ở đó. Dù muốn hay không, ảnh hưởng mà Thánh Linh Vực tích lũy trong vạn năm ở Thiên Đình đại lục vẫn rất mạnh. Nếu họ đồng ý giúp đỡ, chắc chắn có thể dần dần thay đổi cái nhìn của nơi này về Tần Mệnh. Tiếp theo là xử lý ba đại lục Hoàng tộc kia, nhân cơ hội chiến thắng vừa giành được, nhất cử khống chế các hoàng thành, càn quét các đại tông tộc, xác lập giai tầng thống trị hoàn toàn mới, mượn những người thống trị để tuyên dương, thay đổi tín ngưỡng của dân chúng. Còn lại mấy Hoàng Triều, vương quốc trên đại lục, tin rằng chỉ cần Sở Vạn Di trở về đại lục, họ sẽ chủ động liên hệ, việc còn lại là đàm phán. Đại lục có hàng chục tỷ sinh linh, nếu có thể khiến tầng lớp cao của tất cả vương quốc, Hoàng Triều và đế quốc cùng tuyên dương, chắc chắn sẽ tạo ra hiệu ứng to lớn.
Đối với Hoàng tộc liên minh, Tu La và Tinh Linh Nữ Hoàng có thái độ vô cùng thống nhất, đó là giết một nửa, giữ lại một nửa, và phải khống chế tuyệt đối những người còn lại. So với việc xả giận bằng đồ sát, khống chế họ dường như có thể uy hiếp Cổ Hải hơn. Trong lòng cường giả Cổ Hải, Hoàng tộc liên minh thực chất đại diện cho Thiên Đạo. Nếu Hoàng tộc liên minh thần phục, chẳng khác nào Thiên Đạo thần phục, điều này có thể làm suy yếu đáng kể sự tin tưởng và sùng bái của những thế lực kiêu ngạo trong Cổ Hải đối với Thiên Đạo.
Cứ như vậy, dù không thể khống chế hoàn toàn tín ngưỡng của thiên hạ, ít nhất có thể giúp Tần Mệnh giành được một phần lớn.
Tu La nói tiếp: "Tiên Cung, Thiên Quân Phủ, Thánh Nho Điện, Thiệu Dương Điện, các ngươi tự mình đến những vùng tịnh thổ mà chúng ta đã chỉ định, tuyên dương Vĩnh Hằng Vương Đạo, tranh thủ sự ủng hộ của họ đối với Tần Mệnh. Đường Thiên Khuyết, các ngươi có thể trở về Thiên Đình Biên Hoang đại lục một chuyến, xây dựng lại Hoàng thành, tuyên bố sự trở lại của mình, đồng thời lợi dụng ảnh hưởng của các ngươi để dẫn dắt thái độ của Biên Hoang đại lục."
"Rõ!" Những người được điểm tên lập tức đứng dậy, nhận nhiệm vụ.
Hắc Long nhắc nhở: "Thời gian của chúng ta không còn nhiều, thời gian dành cho các ngươi càng gấp rút. Cố gắng tranh thủ hết mức có thể, không tranh thủ được cũng không cần cưỡng cầu, lòng người không thể giải quyết bằng vũ lực. Nhưng... nếu có kẻ không biết điều, cũng đừng tiếc tay."
Bạch Tiểu Thuần kiên trì nhận lấy nhiệm vụ khó khăn này. Xử lý Hoàng tộc liên minh thì đơn giản, cũng có thể khống chế được, nhưng xử lý như thế nào, khống chế ra sao, cần phải cân nhắc rất nhiều. Không phải lo lắng cho Hoàng tộc liên minh, mà là lo cho cảm xúc của những lão huynh đệ trong Đại Hỗn Độn Vực. Dù Tu La đã hạ lệnh, không ai dám nói thẳng ra, nhưng việc họ kéo đến ám chỉ anh thì không tránh khỏi. Dù sao năm năm qua đã có quá nhiều người chết, hận thù quá nặng nề.
"Bạch công tử, ngươi định xử lý Hoàng tộc lên minh như thế nào?” Bách Lý Kim Ngọc một mình tìm đến Bạch Tiểu Thuần. Dù cô ở lại Đại Hỗn Độn Vực, nhưng vẫn luôn chờ đợi Đại Hỗn Độn Vực trừng phạt Hoàng tộc liên minh. Cô hận Bàn Vũ Tiên Tôn, hận Phượng Cửu Ca, nhưng không hận Kiếp Thiên Giáo. Sau khi rời đi, điều duy nhất khiến cô lưu luyến và áy náy là Kiếp Thiên Giáo. Sau khi vất vả đò hỏi được bố trí của Đại Hỗn Độn Vực, cô lập tức tìm đến Bạch Tiểu Thuần.
"Bách Lý cô nương muốn trở lại Kiếp Thiên Giáo?" Bạch Tiểu Thuần nhìn Bách Lý Kim Ngọc với ánh mắt nửa cười nửa không. Người phụ nữ này kiêu ngạo, tự phụ, có quyết đoán và cả dã tâm. Ngay cả khi Đế Anh còn ở Kiếp Thiên Giáo, trong giáo đã có tin đồn giáo chủ tương lai sẽ là Bách Lý Kim Ngọc, còn Đế Anh chỉ là Thủ Hộ Giả phía sau. Nhưng chính người như vậy đã suýt đẩy Kiếp Thiên Giáo vào tình thế sinh tử nguy hiểm. Nếu không có bí thuật tử sĩ mà Bách Lý Kim Ngọc mang đến, trận chiến cuối cùng của họ tuyệt đối không thể thắng dễ dàng như vậy, lại không dám không cố kỵ mà đối đầu trực diện với gần trăm tử sĩ kia. Vì vậy, trong chiến thắng cuối cùng này, Bách Lý Kim Ngọc có công lớn! Đây cũng là lý do vì sao sau chiến tranh không ai tiếp tục gây khó dễ cho Bách Lý Kim Ngọc, trái lại tùy ý cô hoạt động trong Đại Hỗn Độn Vực.
"Ta hy vọng ngươi có thể cho ta một cơ hội, cho Kiếp Thiên Giáo một cơ hội. Bàn Vũ Tiên Tôn đã chết, Hoàng Vũ chết, chín thành cao giai Thiên Vũ cũng chết, Kiếp Thiên Giáo không còn uy hiếp với các ngươi nữa, nhưng... vẫn còn hữu dụng! Nếu Kiếp Thiên Giáo có thể chủ động thần phục, chắc chắn sẽ là một chiến thắng khác cho Đại Hỗn Độn Vực, và Đại Hỗn Độn Vực có thể tha cho Kiếp Thiên Giáo, càng thể hiện rõ tư thái của các ngươi, dù sao các ngươi hiện tại đã thoát ly bá chủ, trở thành người nắm giữ thiên hạ." Bách Lý Kim Ngọc cố gắng kiềm chế tư thái vênh váo hất hàm sai khiến mà cô đã hình thành trong thời gian dài, không chỉ vì liên quan đến vận mệnh của chính mình, mà còn vì người đàn ông tuấn mỹ trắng nõn trước mặt, trông như một người phụ nữ. Anh là bạn tốt nhất của Tần Mệnh, cũng là Luyện Ngục chi chủ của U Minh Địa Ngục tương lai, khống chế Vĩnh Dạ Luyện Ngục, tương đương với Tử Thần trong U Minh Thế Giới, cô không thể không kính sợ.
"Hiện tại Kiếp Thiên Giáo như rắn mất đầu, chắc chắn loạn thành một bầy, rất khó đưa ra một quyết định sáng suốt và thống nhất. Họ cần một người dẫn dắt, giúp họ đưa ra quyết định. Mà ta là Phó Giáo Chủ tương lai của Kiếp Thiên Giáo, có quan hệ và uy vọng sâu sắc ở đó, ta phù hợp." Bách Lý Kim Ngọc đón nhận ánh mắt khi thì đen kịt, khi thì lại hiện ra huyết quang của Bạch Tiểu Thuần. Cô nhất định phải trở về Kiếp Thiên Giáo, không chỉ vì áy náy, mà còn muốn đoạt lại những gì thuộc về mình... Giáo chủ! Dù Kiếp Thiên Giáo biến thành thế nào, cô vẫn muốn trở thành giáo chủ!
Cô đã phấn đấu cho vị trí này hơn bốn mươi năm, chuẩn bị hơn bốn mươi năm!