Giới Hạn Si Mê

Lượt đọc: 21011 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »
Chương 186
em đau lòng thay tôi à?

❊ ❊ ❊

Chu Luật Trầm nhìn đoạn video Trình Cẩm Xuyên bị đánh, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Anh ném điện thoại sang một bên.

“Đổi điện thoại, bẩn rồi.”

Thói quen sạch sẽ đến cực đoan.

Điện thoại vừa vặn reo lên, là một số máy bàn xa lạ, nhưng hình như anh đã gặp ở đâu đó.

Mang theo chút nghi vấn, Chu Luật Trầm bắt máy.

Đầu dây bên kia là ông nội ruột của Thẩm Tĩnh, lão gia nhà họ Thẩm.

“Gần đây những chuyện xảy ra với nhà họ Trình đều do Nhị công tử Chu ra tay đúng không?” Ông cụ Thẩm hỏi.

Chu Luật Trầm thản nhiên thừa nhận, “Lão gia có vấn đề gì sao?”

“Nhị công tử Chu là bạn trai của A Tĩnh nhà tôi?”

Trước câu hỏi này, Chu Luật Trầm điềm tĩnh lảng tránh, “Ông còn chuyện gì nữa không?”

“Ta chỉ muốn hỏi, cậu và con bé là quan hệ gì?” Ông cụ Thẩm truy vấn.

Sau vài giây trầm mặc, Chu Luật Trầm giải thích, “Ông đừng hiểu lầm, tôi chỉ cố hết sức giúp cô ấy.”

Lần này đến lượt ông cụ Thẩm im lặng, mãi lâu sau vẫn không nói gì.

Cuối cùng, giọng ông cụ trầm xuống đầy ý tứ, “Cũng được, dạo này thật sự đã làm phiền Chu Nhị công tử.

Chuyện nhà họ Trình, nhà họ Thẩm chúng tôi rất cảm kích.”

Dù gì hai bên cũng là người xa lạ, nói thêm vài câu, ông cụ Thẩm mời Chu Luật Trầm một bữa cơm.

Chu Luật Trầm rời giường, khoác tạm áo choàng ngủ rồi xuống lầu, đến vườn sau cho cá chép Koi ăn.

Nhị công tử vốn thích nuôi cá chép Koi, lúc nhàn rỗi thường ngắm hoa nghịch cá.

Điện thoại mới chưa đến.

Anh đưa thùng thức ăn cho Trang Minh, “Cho tôi mượn điện thoại.”

Trang Minh thò tay vào túi áo vest, đưa điện thoại ra, trong lòng thầm nghĩ Nhị công tử mà cũng dùng từ “mượn.”

Chu Luật Trầm bấm số của Thẩm Tĩnh.

Bên kia, giọng nói vui vẻ của cô gái vang lên.

“Anh giúp tôi sửa nhà chưa?

Tôi muốn kiểu đèn pha lê Áo của nhà anh, giống hệt vậy nhé.

Nhớ làm thêm vài cái.

Đẹp quá, đẹp quá, tiền tôi chuyển cho anh rồi.”

Thẩm Tĩnh tưởng rằng là Trang Minh, vì mấy ngày trước đã nhờ anh đổi đèn.

Cô thấy đèn trong nhà Chu Luật Trầm rất đẹp nhưng không biết đặt làm ở đâu, liền tin tưởng nhờ Trang Minh giúp.

“Đến nhà tôi mà lấy.”

Giọng nói của người đàn ông khàn khàn, mơ hồ vang lên bên tai.

Cô đoán có lẽ anh bị cảm vì thức khuya.

Lần nào hai người ở bên nhau, sau những giờ cuồng nhiệt, giọng anh cũng luôn đặc biệt, như một làn sương mờ thoáng qua đầy dịu dàng.

Đúng vậy, Chu Luật Trầm chỉ khi mệt mỏi hay cảm lạnh mới để lộ giọng nói quyến rũ khiến người ta suy nghĩ lung tung.

Thẩm Tĩnh khẽ ngừng thở, “Hả?”

“Em ở đâu?” Anh hỏi.

Thu lại dòng suy nghĩ vẩn vơ, Thẩm Tĩnh thật thà trả lời, “Tôi đang ra ngoài ăn tối với khách hàng.”

Chu Luật Trầm tựa lưng vào lan can, áo choàng tắm rộng mở, chẳng buồn nghiêm chỉnh.

Phía sau anh là một hồ cá chép Koi rực rỡ sắc màu.

“Không mời tôi à?”

“Chuyện nhà họ Chu, nhà họ Tống, nhà họ Trình gì đó, liên quan gì đến tôi…” Cô định nói không liên quan, nhưng dù gì cô cũng là khởi nguồn của mọi chuyện.

Không không.

Rõ ràng là lỗi của Trình Cẩm Xuyên.

Cô mới là nạn nhân.

Xét về một phía, Chu Luật Trầm vì cô mới đối phó với nhà họ Trình.

“Em có mời không?” Anh hỏi, giọng điệu mang theo vài phần ra lệnh.

Thẩm Tĩnh khẽ gõ vào ốp điện thoại, tìm lý do, “Tôi không có tiền.”

Chu Luật Trầm vốc một nắm thức ăn cá thả xuống hồ, nhìn đám cá Koi tranh giành, “Vậy thì mời tôi đến nhà em ăn cơm.”

Anh nhàn nhã như một Thái tử gia thích làm nũng.

Thẩm Tĩnh nhớ đến sắc mặt đen kịt của ông nội gần đây, vội nhắc nhở, “Đừng đến, ông tôi thật sự sẽ cầm gậy đánh anh đấy.”

Chu Luật Trầm cười khẽ, giọng kéo dài, “Em đau lòng thay tôi à?”

“Nhị công tử đừng nghĩ nhiều.

Anh mà bị thương, tôi sợ nhà họ Chu tìm đến tôi tính sổ.” Thẩm Tĩnh vội vàng cúp máy.

Chu Luật Trầm bật cười, nhét điện thoại vào túi áo của Trang Minh.

“Lúc nào anh còn nhận thêm việc sửa nhà vậy?”

Không hiểu được cảm xúc của anh, Trang Minh luôn thận trọng như đi trên băng mỏng, “Tôi chỉ muốn giúp cô ấy vì ngài đối xử tốt với cô ấy.

Tôi nghĩ, chắc có thể giúp một tay.”

“Đèn đó là sản phẩm độc bản do một bậc thầy thiết kế trước khi qua đời.” Chu Luật Trầm hỏi chậm rãi, “Không tìm được thì anh định dẫn cô ấy đến tháo đèn nhà tôi à?”

Trang Minh nhỏ giọng, “Nếu cô ấy nhất quyết muốn, ngài có cho tháo không?”

Chu Luật Trầm hừ nhẹ, bật cười, cài chặt đai áo choàng tắm rồi lên lầu.

“Trang Minh, anh đúng là đồ phản bội.”

Một lát sau, anh thay quần áo, lái xe ra ngoài.

Nhìn chiếc xe dần biến mất thành một chấm đen, ông cụ nhà họ Thẩm đích thân gọi điện mời Chu Luật Trầm dùng bữa.

Nhị công tử vốn nổi tiếng hiếu thảo, luôn kính già yêu trẻ.

Trang Minh nghĩ vậy.

Đây là lần đầu tiên Chu Luật Trầm đến khu Khê Hà Loan.

Xe dừng trước bậc thang, thắng gấp rồi dừng lại.

Anh tháo dây an toàn, ngước mắt lên, đúng lúc nhìn thấy cô gái nhỏ tan làm về nhà, tay ôm đầy đồ đạc, nào là cặp tài liệu, nào là máy tính.

“Anh thật sự đến à?

Ông tôi sẽ đánh anh đấy.” Cô không hề biết ông nội đã mời Chu Luật Trầm đến ăn tối để cảm ơn.

Chu Luật Trầm chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, rồi bước lên bậc thang.

Thấy lão.

Lương đứng ở cửa niềm nở mời Chu Luật Trầm vào, Thẩm Tĩnh vội đuổi theo.

“Ông nội tôi mời anh đến đây?”

Anh gật đầu.

Cái gì?

Thẩm Tĩnh lảo đảo, gót giày vấp phải ngưỡng cửa.

Khi cô sắp ngã về phía trước, một cánh tay rắn chắc từ phía sau đã kịp vòng qua eo cô, giữ chặt, giúp cô không mất mặt.

“Cảm ơn.”

Chu Luật Trầm không nói một lời, cúi đầu nhìn ngưỡng cửa bằng gỗ đàn hương đã cũ kỹ theo năm tháng.

Lão Lương nhìn cảnh ấy mà giật mình.

May thay, Nhị công tử Chu nhanh tay nhanh mắt.

“Tứ Tiểu thư và ngưỡng cửa này thật có duyên.

Khi tiểu thư còn bé, thường bị ngã ở ngưỡng cửa này rồi khóc.

Các trưởng lão trong nhà thay phiên nhau ôm, dỗ dành, mà càng dỗ lại càng khóc to hơn.

Bao nhiêu năm nay, cửa chính nhà họ Thẩm sửa bao lần cũng không thay ngưỡng cửa này.”

Chu Luật Trầm chỉ bình thản đáp, “Thật vậy sao?”

Lão Lương thấy Nhị công tử Chu không hề giống lời đồn là người lạnh lùng, vô tình, càng vui vẻ trò chuyện hơn.

“Tiểu thư Tĩnh hồi nhỏ đi lẫm chẫm, thường vấp ngã ngay ngưỡng cửa này, khóc đến nỗi người lớn trong nhà phải thay phiên nhau dỗ.

Nhưng càng dỗ lại càng quấy, càng khóc to.”

Nghe xong, Chu Luật Trầm bước qua ngưỡng cửa, khẽ cười, “Phải rồi.”

Có vẻ, Nhị công tử Chu thực sự hiểu rõ điều đó.

“Dỗ thì cũng vẫn khóc, không dỗ cũng vẫn khóc, trán bị đập đến đỏ u thành cục.

Bà cụ phải đặt cho cô bé một biệt danh là ‘Tiểu Kiều Bao’.” Ông Lương kể, trên mặt đầy nụ cười.

Chu Luật Trầm bật cười trầm thấp.

Thẩm Tĩnh quay đầu, trừng mắt nhìn ông Lương.

“Chú Lương, đừng nói chuyện với người lạ!”

Lão Lương chỉ nghĩ đây là sự tình tứ của hai người, liền tiến lên, lấy tài liệu trong tay Thẩm Tĩnh.

“Tôi giúp cô mang vào, cô dẫn Nhị công tử vào nhà đi.”

Dường như Thẩm Tĩnh nói gì cũng không làm Chu Luật Trầm bận tâm, dù cô coi anh là người xa lạ hay cố tỏ ra muốn tránh xa, anh cũng chẳng tỏ chút giận dữ nào.

Anh không quan tâm.

Không quan tâm đến người, thì cũng không bận tâm đến lời nói.

Hôm nay là buổi tiệc gia đình hàng năm của nhà họ Thẩm.

Bác cả, bác hai và cô ba đều về dùng bữa.

Các anh chị lớn trong nhà đều dẫn theo bạn đời về.

Ông cụ vốn chỉ muốn mượn cớ mời một bữa cơm để cảm ơn, chẳng có ý gì khác, chỉ là chút lễ nghĩa.

Khi vào bàn, hai người không ngồi cạnh nhau.

Tạ Nam, bạn tốt của Chu Luật Trầm, tự nhiên ngồi cạnh anh, vô hình tạo khoảng cách giữa Thẩm Tĩnh và Chu Luật Trầm, như thể hai người cách biệt từ trời Nam đến đất Bắc.

Từ đầu đến cuối, Thẩm Tĩnh cúi đầu ăn, không nói một lời.

Cứ để mọi người hiểu lầm đi.

Chu Luật Trầm không giải thích, cô cũng chẳng cần giải thích.

Cảnh ôm ấp đã để mọi người thấy, giải thích làm gì nữa?

Thà giả vờ nhân danh “bạn gái của Nhị công tử Chu” mà hưởng lợi còn hơn.

Dù gì, mấy ngày nay cô đưa hợp đồng hợp tác đi ký, các đối tác phía bên kia cũng kiên nhẫn hơn hẳn.

Sự xuất hiện của Nhị công tử Chu khiến không khí bữa tiệc gia đình trở nên ngượng ngập.

Chỉ có ông cụ Thẩm không sợ trời không sợ đất, thoải mái hỏi chuyện Chu Luật Trầm như đang tiếp đãi một vị khách bình thường đến dùng cơm.

Chu Luật Trầm, với phong thái của một công tử nhà danh giá, cư xử lịch thiệp và đúng mực, trò chuyện cùng ông cụ.

Thẩm Tĩnh nghĩ.

Chắc người này bỏ thuốc vào nước ông nội cô rồi.

Rõ ràng ông không thích cô dây dưa với họ Chu.

Hay là… vì chuyện xử lý nhà họ Trình và cân nhắc lợi ích giữa hai nhà, ông nội bị những hành động gần đây của Chu Luật Trầm thuyết phục?

Không thể nào dễ dàng như vậy được.

“Tiểu Tĩnh.”

Thẩm Tĩnh gần như vùi đầu vào bát cơm, chợt ngẩng lên, “Hả?”

Thẩm Từ khẽ đưa tay chạm mũi, nhẹ ho một tiếng, rồi nhỏ giọng nhắc, “Ăn chút rau đi, đừng chỉ ăn mỗi cơm.”

Đúng lúc tiếng trò chuyện trong bàn tiệc im bặt, lời của Thẩm Từ vang lên rõ mồn một, không sót chữ nào.

Chu Luật Trầm, ngồi cách cô như trời Nam đất Bắc, nhẹ nhàng liếc về phía cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, anh khẽ nhếch môi, ý cười thoáng vẻ trêu chọc.

Thẩm Tĩnh đặt đũa xuống, dùng khăn lau miệng, rồi đứng lên nói, “Con no rồi.

Ông nội, mọi người cứ từ từ dùng bữa.”

Sau bữa tối.

Ông cụ Thẩm và Chu Luật Trầm ngồi uống trà trong sân trước, trò chuyện một cách nhàn nhã.

Qua những phút giây tĩnh lặng ấy, họ nói những gì, chẳng ai hay.

Dù lúc này Chu Luật Trầm đã thu lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, cư xử nhã nhặn và khiêm nhường, nhưng sự kiêu hãnh cao quý toát ra từ anh vẫn khiến người khác cảm giác như anh đứng ngoài mọi hỉ nộ ái ố của thế gian.

Đến lúc Chu Luật Trầm rời đi, Thẩm Tĩnh bị ông nội “ép” phải tiễn anh ra cổng.

Tiểu Kiều Bao: nhóc bé xíu hay mè nheo.

đánh máy: me bông bom
Nguồn: RungTruyen
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thời kinh kinh