Trử Tử Hàn quan sát biểu hiện của đám người, cũng để ý đến sắc mặt của bốn người trên đài cao. "Ta thấy trong tình huống hiện tại, không có gì là không thể nói! Ví dụ như, nếu chúng ta tự sát, sự an ủi thực chất chỉ là đành cho bản thân, người trong thiên hạ chưa chắc cảm thấy đây là biểu hiện của tự tôn, trái lại sẽ chế giễu chúng ta nhu nhược. Nếu chúng ta đầu hàng Tần Mệnh, rất nhiều người trong giáo sẽ chửi rủa, nhưng họ chỉ mắng
Trong cung điện rộng lớn vẫn tĩnh lặng, không ai tỏ thái độ. Dù sao, từ vị thế hoàng tộc cao cao tại thượng mà đột ngột cúi đầu thần phục kẻ địch, đây là thắng lợi của Tần Mệnh, lại là sỉ nhục của họ. Họ thậm chí không biết phải đối mặt với liệt tổ liệt tông thế nào. Nhưng Kiếp Thiên Giáo cứ vậy bị tàn sát, chà đạp, họ cũng khó mà chấp nhận.
Những truyền nhân trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, nhưng càng sợ hãi cái chết. Còn những thế hệ trước thì thực sự xoắn xuýt, rốt cuộc nên đầu hàng hay là chết, thế nào mới xứng đáng với tổ tông.
"Tôn nghiêm! Sinh tồn! Các vị hãy chậm rãi cân nhắc!" Trử Tử Hàn ngồi trở lại chỗ ngồi, không quên nhắc nhở: "Chúng ta đang nắm trong tay vận mệnh của Kiếp Thiên Giáo, quyết định sinh tử tồn vong của nó! Chúng ta còn phải đưa ra quyết định sớm hơn những phe khác, bởi vì Kiếp Thiên Giáo chính là món quà tốt nhất để họ hướng Tần Mệnh đầu hàng và đổi lấy địa vị!"
Bầu không khí trong điện ngột ngạt hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng có người đáp lại, vẫn là Nhâm Thượng Minh trên đài cao. "Ta nghĩ Sí Thiên Giới chắc sẽ chọn đầu hàng, họ không có thù hận quá sâu với Đại Hỗn Độn Vực. Bách Luyện Thú Vực và những Long Tộc còn sót lại của Thương Huyền Thiên Đình cũng có thể mượn quan hệ với Thiên Đình để cầu xin Tần Mệnh tha thứ, hoặc thần phục Hắc Long. Và họ có thể nhắm mục tiêu vào chúng ta, bắt chúng ta làm lễ vật dâng cho Đại Hỗn Độn Vực. Vậy nên, dù bây giờ chúng ta tự sát, thi thể cũng sẽ bị đem đi làm lễ vật."
Ba người còn lại trên đài cao trao đổi ánh mắt, rồi lần lượt tỏ thái độ.
"Kiếp Thiên Giáo không thể cứ như vậy hủy trong tay chúng ta, vạn năm cơ nghiệp càng không thể sụp đổ."
"Chúng ta có thể thần phục Tần Mệnh, nhưng chỉ là nhẫn nhục phụ trọng. Chỉ cần Kiếp Thiên Giáo còn, tương lai sẽ có cơ hội quật khởi. Nhìn chung dòng sông lịch sử, những ví dụ như vậy rất nhiều, ta tin Kiếp Thiên Giáo cũng sẽ trở thành một trong số đó."
"Ta cho rằng Tần Mệnh chưa lập tức tấn công, có lẽ là chờ chúng ta chủ động đầu hàng. Hắn cần thể diện, cần một chiến thắng triệt để. Chúng ta chỉ cần là người đầu tiên đầu hàng, Tần Mệnh có lẽ sẽ ưu đãi."
Năm người lãnh đạo trên danh nghĩa của Kiếp Thiên Giáo lần lượt tỏ thái độ, xua tan lo lắng của nhiều người, khiến họ cũng lên tiếng. Dù trong lòng nhiều người vô cùng kháng cự, nhưng giờ khắc này thực sự không biết nên chọn tự sát hay đầu hàng.
sau đó lợi dụng cơ hội này để khống chế Kiếp Thiên Giáo. "Ta biết mọi người vô cùng kháng cự việc đầu hàng Tần Mệnh, cá nhân ta càng không muốn thỏa hiệp với kẻ thù sống còn. Nhưng quyết định hôm nay liên quan trực tiếp đến sinh tử tồn vong của Kiếp Thiên Giáo, liên quan đến tương lai của mấy vạn đệ tử, chúng ta phải từ bỏ một số thứ để đổi lấy hy vọng sống. Bất quá... ta cũng biết không phải ai cũng muốn từ bỏ, nên ta có một đề nghị. Ai có thể từ bỏ thể điện, tiếp tục bảo vệ Kiếp Thiên Giáo, muốn phát triển nó lớn mạnh, có thể ở lại, chúng ta cùng nhau cố gắng. Ai thực sự không muốn thỏa hiệp, có thể tập hợp lại rồi rời khỏi Kiếp Thiên Giáo. Khi ta đàm phán với Đại Hỗn Độn Vực, ta có thể đặc biệt đưa ra yêu cầu, là đảm bảo những người rời đi không bị hãm hại, không bị thế lực khác truy sát.”
Lời này vừa nói ra, rất nhiều người trong điện nhìn về phía Trử Tử Hàn, sắc mặt u ám rốt cục có chuyển biến tốt. Đề nghị này không tệ, một bộ phận người đầu hàng, bảo vệ cơ nghiệp của Kiếp Thiên Giáo, còn một nhóm khác rời đi. Như vậy miễn cưỡng cũng có thể bảo chứng cốt khí của Kiếp Thiên Giáo, không đến mức nói là toàn thể đầu hàng, ít nhất trên danh nghĩa còn nghe được, trên tâm lý cũng dễ chấp nhận hơn.
Nhiều trưởng lão nghiêm nghị thầm vui mừng, rất bất ngờ và hài lòng với biểu hiện hôm nay của Trử Tử Hàn. Dù là lời nói hay đề nghị, đều hợp tình hợp lý, phá vỡ hình tượng lạnh lùng quái gở trước đây. Thảo nào giáo chủ trước khi đi lại chọn hắn, quả thật có chút hơn người.
Trử Tử Hàn cũng rất hài lòng với biểu hiện của mình. Nhưng hắn không chỉ đơn thuần muốn bảo vệ một số người rời đi, mà còn muốn mượn cơ hội này để danh chính ngôn thuận thanh lý những phần tử không an phận ra khỏi Kiếp Thiên Giáo, để tương lai hắn có thể dễ dàng khống chế nó hơn. "Dù muốn rời đi, hay nguyện ý ở lại cùng ta bảo vệ Kiếp Thiên Giáo, đều không cần vội vàng quyết định. Hãy đợi ta đàm phán xong với Đại Hỗn Độn Vực, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Còn nữa, nếu chúng ta thực sự quyết định thỏa hiệp với Tần Mệnh, phải mang đủ lễ vật."
"Tử Hàn có ý kiến gì hay?" Một vị trưởng lão hỏi, ngữ khí thoáng khách khí hơn.
“Hiện tại tất cả Hoàng tộc và các thế lực phụ thuộc có lẽ đều đang thảo luận nội bộ về cách đối phó với tình cảnh khốn khó trước mắt. Theo ý ta, những thế lực phụ thuộc hẳn là đều có khuynh hướng đầu hàng, bởi vì họ cảm thấy mình không phải là chủ mưu, phần lớn là tòng phạm hoặc bị cưỡng bức, nên chủ động đầu hàng sẽ đễ được tha thứ hơn. Nhưng họ lại sợ tiếp xúc với Đại Hỗn Độn Vực, vừa e ngại sự trả thù của Bát Hoang Thú Vực Hoàng tộc, vừa sợ thái độ của Đại Hỗn Độn Vực. Nếu chúng ta chủ động liên hệ với họ, ta nghĩ bằng vào lực hiệu triệu của chúng ta, họ vẫn sẽ tụ tập bên cạnh chúng ta, răm rắp nghe theo.
Hiện tại Bát Hoang Thú Vực không có Hoàng Vũ, mạnh nhất đều là Thiên Vũ. Tương đối mà nói, lực lượng của họ kỳ thật không yếu. Nếu có thể tập hợp đại bộ phận, chúng ta có thể tiếp tục đảm bảo ưu thế lực lượng trong Đại Hỗn Độn Vực.
Nhưng chỉ dựa vào Kiếp Thiên Giáo, lực lượng và danh nghĩa vẫn còn thiếu. Vậy nên ta đề nghị liên minh với Sí Thiên Giới, bởi vì Sí Thiên Giới chắc chắn sẽ đầu nhập vào Đại Hỗn Độn Vực, và càng dễ đạt được hợp tác. Như vậy, lực lượng của chúng ta sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối."
"Ngươi muốn làm gì?"
"Tần Mệnh thống hận nhất ai? Hắc Ma Tộc! Lúc trước dùng Tổ Thiên Khôn tự bạo, hắn đã nhiều lần yêu cầu chúng ta giao ra Hắc Ma Tộc. Chúng ta có thể liên hợp Sí Thiên Giới và tất cả các thế lực phụ thuộc, vây quét Hắc Ma Tộc trong Bát Hoang Hải Vực, đem toàn bộ con dân Hắc Ma Tộc hiến cho Đại Hỗn Độn Vực! Đến lúc đó, Thiên Vũ Cảnh và Bát Hoang Thú Vực, còn có những Long Tộc kia, dù có ý nghĩ gì khác, cũng sẽ không chủ động đối đầu với chúng ta, thậm chí sẽ phối hợp chúng ta vây quét Hắc Ma Tộc."
Đám người dần tỉnh táo lại, nghiêm túc cân nhắc ý kiến của Trử Tử Hàn.
Bốn người trên đài cao liếc nhìn Trử Tử Hàn, vô cùng kinh ngạc trước biểu hiện hôm nay của hắn, thậm chí hoài nghi đây có phải là Trử Tử Hàn hay không.
Trong khi Kiếp Thiên Giáo bí mật thảo luận tình hình trước mắt, thì Sí Thiên Giới, Bát Hoang Thú Vực, Hắc Ma Tộc, Thiên Vũ Giới, Long Tộc Di Tộc và các thế lực phụ thuộc còn lại cũng bắt đầu tranh luận. Đối với họ, đây thực sự là một hồi tận thế. Đại Hỗn Độn Vực có thể giết đến bất cứ lúc nào. Với tính tình và cách hành xử của đám người Tần Mệnh, họ có thể sẽ tàn sát toàn diện, trảm thảo trừ căn, không chừa một ai. Trước cái chết và tuyệt vọng, nhiều cường giả muốn thể hiện tôn nghiêm, nhưng càng nhiều người muốn tiếp tục sống, muốn bảo vệ cơ nghiệp của tổ tông.
Nhiều người đề nghị trốn chạy, nhưng bị những người khác phẫn nộ ngăn lại, bởi vì một khi Bát Hoang Thú Vực xuất hiện hiện tượng đào vong, chắc chắn sẽ kích thích Đại Hỗn Độn Vực. Đến lúc đó không cần đàm phán gì nữa, trực tiếp là một cuộc cưỡng chế nộp của phi pháp trên diện rộng. Tất cả cường giả của hai thời đại có thể sẽ tham gia vào, truy bắt họ, những hoàng tộc từng cao cao tại thượng.
Sí Thiên Giới là nơi tiên quyết đầu hàng, thậm chí còn nhanh hơn Kiếp Thiên Giáo, bởi vì thế nào họ cũng giống một người bị hại. Ngay cả việc gia nhập liên minh Hoàng tộc lúc trước cũng là bị ép, do Tinh Linh Nữ Hoàng đánh cho Giới Chủ của họ tan nát. Vậy nên so với các Hoàng tộc còn lại trong Bát Hoang Thú Vực, họ dễ dàng được Đại Hỗn Độn Vực thông cảm hơn.
Nơi xoắn xuýt nhất là Thiên Vũ Giới và Bát Hoang Thú Vực, bởi vì từ Xích Phượng Luyện Vực, Sát Hoàng luôn thao túng tất cả tử sĩ. Rất nhiều thân nhân của Tần Mệnh đã gián tiếp bị Sát Hoàng giết chết. Với tâm tính của Tần Mệnh, rất khó tha cho họ. Bát Hoang Thú Vực càng không cần phải nói, từ ban đầu đã đối nghịch với Tần Mệnh, vô số lần muốn giết hắn. Bây giờ muốn đầu hàng liệu có quá muộn?
Nơi tuyệt vọng nhất là Hắc Ma Tộc. Ngay cả họ cũng cảm thấy Tần Mệnh tuyệt đối sẽ không tha cho họ, dù sao toàn bộ hành động của tử sĩ đều là do họ mà ra. Nếu không có họ cống hiến tạo hoàng bí thuật, sẽ không có một loạt sự kiện sau đó, và đại quyết chiến càng không diễn biến thành cảnh hỗn loạn mất kiểm soát với những vụ tự bạo. Họ thậm chí có thể tưởng tượng ra, một khi các hoàng tộc trong Bát Hoang Hải Vực muốn đầu hàng Tần Mệnh, tám chín phần mười sẽ chặt đầu họ làm lễ vật gõ cửa Đại Hỗn Độn Vực. Dù có một bộ phận Đại Ma đề nghị chủ động đầu hàng, nhưng tuyệt đại đa số đều cảm thấy điều đó gần như không thể. Nhưng nếu không đầu hàng, vậy chỉ có thể chờ chết. Trừ phi... họ có thể chạy ra Bát Hoang Hải Vực, trở lại Ma Vực, tìm nơi nương tựa Hình Thiên Chiến Tộc. Dù Hình Thiên Chiến Tộc chưa chắc dám thu lưu họ, ít nhất đó là một hy vọng, còn hơn là ở lại đây chờ chết.
Cứ như vậy, trong một ngày ngắn ngủi, Bát Hoang Hải Vực chìm trong tuyệt vọng và hỗn loạn. Dù là Ma Tộc, Yêu Tộc hay Nhân Tộc, đều cảm nhận được khí lạnh thấu xương. Còn các tộc cao tầng thì khẩn cấp thương lượng đối sách, cãi vã càng thêm hỗn loạn.