Dù đã tự nhủ phải nghĩ thoáng, Tinh Linh Nữ Hoàng vẫn không ngừng nhắc nhở bản thân về mục đích đến đây. Thế nhưng, khi đặt chân lên hòn đảo lầy lội, cảm nhận sự hoang vu và tuyệt vọng nơi này, ký ức xưa cũ lại ùa về, giày vò tâm hồn nàng.
Trong đầu Tần Lam cũng hiện lên những hình ảnh mờ ảo, không rõ ràng nhưng vẫn khiến sắc mặt nàng trở nên ảm đạm, rụt người vào lòng Tần Mệnh.
Kim Hống lúng túng ho khan, lặng lẽ lùi lại phía sau. Dù sao, đoạn lịch sử kia có những tình huống đặc biệt, là kết quả của sự hỗn loạn. Còn hiện tại, lịch sử đã thay đổi vì sự xuất hiện của Tần Mệnh, vận mệnh của vô số người và thế lực đã rẽ sang một hướng khác. Đế Anh không dẫn dắt Kiếp Thiên Giáo, mà tạo nên một truyền kỳ khác. Nhiều thiên kiêu dị thú không thể quật khởi, hoặc bị che lấp ánh hào quang, hoặc diệt vong theo tộc quần. Bàn Vũ Tiên Tôn không chinh chiến Ma Vực, mà ác đấu với Tần Mệnh mấy năm, cuối cùng tự bạo chết thảm. Nhiều Hoàng tộc không thể hiện được sự huy hoàng cuối cùng, mà sụp đổ theo liên minh, tất cả đều đã khác.
"Những năm cuối thời đại Loạn Võ mới thực sự là một đoạn lịch sử đen tối." Hắc Long cảm khái. Dù Tần Mệnh xâm nhập Loạn Võ đã gây ra nhiều cuộc chiến, nhưng mục tiêu chủ yếu đều là các bá chủ và Hoàng tộc, không liên lụy đến thế lực bình thường. Có thể nói, một mình Tần Mệnh đã kiềm chế những Hoàng tộc lẽ ra phải tàn sát sinh linh trong lịch sử. Còn những năm cuối thời đại Loạn Võ trong lịch sử lại là một tai họa thực sự cho sinh linh, không có liên minh Hoàng tộc, chỉ có những cuộc chiến riêng lẻ, quy mô lớn hơn, tàn khốc hơn, còn nghiêm trọng hơn cả tai họa do Thiên Đình và Loạn Võ dung hợp gây ra.
Tần Mệnh nhẹ nhàng vuốt ve Tần Lam, thản nhiên nói: "Đoạn lịch sử đó sẽ không lặp lại, chúng ta sẽ thay đổi tất cả."
Những tòa thành cổ nguy nga ẩn hiện giữa những ngọn núi ngập bùn nhão. Vì địa thế cao hơn nên chúng không bị vùi lấp hoàn toàn. Tường thành, cổ bảo, đường đi, phòng ốc... tất cả đều phủ đầy bùn nhão, mơ hồ thấy được hình đáng. Trên tường thành đứng đầy binh sĩ, từng hàng từng hàng, tiêu điều như tượng đá. Đường đi giống như những dòng sông bùn nhão chảy xiết, có vô số mãnh thú hung cầm bị phong ấn, một số con hình thể khổng lồ như những ngọn núi nhỏ.
Nơi này chính là tế đàn trấn áp di hài Tinh Linh Nữ Hoàng!
"Ầm ầm!"
Sâu trong thành cổ, ngọn núi bùn nhão sụp đổ, đại địa nứt toác, những vết nứt dữ tợn nuốt chửng nham thạch nóng chảy và những cung điện rung chuyển.
Sát khí ngập trời, bụi mù cuồn cuộn, phun trào từ trong vết nứt, cảnh tượng kinh người.
Một bàn tay khổng lồ vươn ra, đập mạnh vào ngọn núi thấp phía trước, thiên địa rung chuyển. Vô số ngọn núi nhỏ vỡ vụn, bùn nhão bắn tưng lên không trung, cả tòa thành cổ rung rẩy.
"Là Nữ Hoàng?" Kim Hống âm thầm đề khí.
Bàn tay khổng lồ ấn mạnh xuống đất, như muốn chống đỡ bản thể thoát ra. Tiếng rạn nứt vang vọng đất trời. Nhìn kỹ, trên tay quấn đầy xiềng xích đen ngòm, tỏa sáng, dũng động năng lượng đáng sợ, trói chặt lấy nó. Cảnh tượng này gần như giống hệt lần đầu tiên Tần Mệnh đến đây.
Một tiếng rít sắc nhọn từ sâu trong thành cổ vọng ra, âm thanh cuồn cuộn, lan tỏa khắp nơi, xua tan màn sương dày đặc, khiến cả bầu trời bùn nhão cũng vỡ tan. Ngay sau đó, một gã khổng lồ nửa người đầy bùn nhão xuất hiện, bao quanh bởi sương mù dày đặc, không nhìn rõ thân thể thật, nhưng khí tức đáng sợ phát ra khiến hòn đảo rung chuyển, thành cổ rung lắc dữ dội, vô số tượng đá bị bùn nhão nuốt chửng.
Dù đã biết trước mọi chuyện từ ký ức, nhưng khi tận mắt chứng kiến quái vật đầy bùn nhão trồi lên từ vết nứt bị chôn vùi vạn năm, Tinh Linh Nữ Hoàng vẫn cảm thấy bi thiết và phẫn nộ: "Nếu không có loạn cục Hoang Cổ này, có lẽ ta đã chôn vùi ở nơi tăm tối này mà chết dần chết mòn."
Thân ảnh kia không phải toàn bộ, chỉ có hai cánh tay chống nửa người lên, nghiêng người nhìn Tinh Linh Nữ Hoàng. Hắn to lớn, tóc và thân thể đầy bùn nhão chảy xuống, sôi trào, đôi mắt đỏ ngầu, đáng sợ. Hắn có ý thức yếu ớt, nhưng vô cùng mơ hồ, giọng nói phiêu điêu suy yếu: “Ngươi là... ai... quen thuộc..."
Họ đến từ những thời đại khác nhau, nhưng cùng là một người. Vốn dĩ không thể gặp nhau, nhưng cấm chế còn sót lại vẫn rất mạnh, di hài chống đỡ không gian trùng điệp, kiệt lực bảo vệ bản thân, không để tiêu vong.
"Ta là ngươi." Tinh Linh Nữ Hoàng thì thầm, ánh mắt dần mông lung: "Cảm tạ sự kiên trì của ngươi, đã chờ được hy vọng, truyền tin tức, ngươi... có thể nhắm mắt rồi."
"Ta? Hy vọng?" Thân ảnh kia nỉ non, nghi hoặc và mê mang.
Ầm ầm!
Thành cổ rung chuyển đữ đội, đại địa nứt toác, bùn nhão dâng lên, những ngọn núi cao đổ sụp, để lộ những điện đài cổ xưa bên trong, có nơi như thần điện, có nơi như tế đàn, có nơi như lao tù. Bị bùn nhão vùi lấp vô số năm, tất cả hiện ra toàn cảnh, mỗi điện đài đều nở rộ quang mang khác biệt, oanh minh thiên địa, rung động không gian.
"A!" Di hài Nữ Hoàng gầm thét, sôi trào huyết khí ngập trời, một cỗ uy năng không gian trùng kích cả tòa thành cổ.
"Keng!" Một thanh chiến kích đen kịt phá nát tế đàn, phóng lên không trung, hắc mang thông thiên, sát khí vô biên, là một vũ khí cổ xưa từng trấn sát vô số hung ma. Nó quét ngang bầu trời, chém về phía cự nhân, âm thanh ù ù như có vô số oan hồn gào thét.
"Trấn áp!" Một cây thiết côn rỉ sét xông ra từ cổ điện, dâng lên quang mang đáng sợ, như muốn quét sạch thiên địa, bao quanh bởi mấy bóng hồn ảnh, như nô bộc bảo vệ nó. Thiết côn rách nát, nhưng trải rộng phù văn cổ xưa, rung động, phát ra vô lượng cường quang, thần uy tăng vọt, như muốn xuyên thủng không gian.
"Nữ Hoàng, đều kết thúc rồi, hãy ngủ say đi!" Một khối bảo cốt đụng nát lao tù, dũng động tiếng gầm gừ kinh khủng. Nó xanh biếc như ngọc thạch, lục mang phun trào, hóa thành hình ảnh Thanh Loan, vẫy cánh, tiếng gáy kinh thiên, sát khí cuồn cuộn.
"Nữ Hoàng, đừng vùng vẫy vô ích!" Một tiếng hô già nua vang lên, đi kèm sát khí ngất trời, hiện ra một lão nhân, tay cầm bảo tháp, sôi trào Thổ Nguyên Lực hùng hậu, vung mạnh về phía trước, dẫn động đại địa thành cổ oanh minh, bùn nhão điên cuồng đồn về phía này.
Chín tòa cổ điện hiện ra chín cỗ sát uy, đại diện cho chín cường giả Hoàng Vũ cấp năm xưa liên thủ trấn áp nơi này! Vị trí của chúng tạo thành sát trận cường lực, cửu đại bảo cụ đánh về phía không trung, cương khí cuồn cuộn như thiên tai, chấn động đại đạo luân âm. Dù trải qua vô số năm, vẫn còn uy năng kinh hãi.
Nhưng không đợi chúng oanh kích di hài Nữ Hoàng, Tinh Linh Nữ Hoàng đã vung tay về phía trước, không gian cả tòa thành cổ vỡ tan như pha lê, vô luận là tế đàn, cổ điện, hay bảo cốt, hồn nguyên ngủ say bên trong, đều bị nghiền nát. Với thực lực của Tinh Linh Nữ Hoàng hiện tại, cả hòn đảo nhỏ cũng có thể bị tùy tiện nghiền nát, huống chi những kẻ ngủ say không biết bao nhiêu năm.
Thành cổ sụp đổ, di hài bị thương nặng, nhưng đây không phải thi thể thật, chỉ là Hồn Lực biến thành, bị bùn nhão bao phủ. Sau đó, thành cổ nhanh chóng sụp đổ, chôn sâu dưới đáy hòn đảo, lồng giam khổng lồ sau vạn năm cuối cùng cũng được đả thông.
Bùn nhão phun trào như thủy triều, như vực sâu luyện ngục, vô biên vô hạn.
Xiềng xích tung hoành, phức tạp xen kẽ, mỗi sợi đều lóe ra ô quang, dũng động năng lượng kỳ điệu và cường đại.
Một bộ hài cốt Huyết Ngọc yên tĩnh phiêu phù ở sâu trong bùn nhão, ngọc cốt trong suốt như bảo ngọc, tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm. Hài cốt hơi ngước đầu, nhìn bầu trời mờ tối bên ngoài. Nó được bao quanh bởi một đoàn năng lượng thần bí, huyết vụ bốc hơi, ngẫu nhiên hiển hóa hình ảnh người phụ nữ phiêu diêu, lại mơ hồ không rõ.
Tất cả xiềng xích đều quấn quanh hài cốt, bện thành lưới đáng sợ.
Khi thành cổ sụp đổ, không gian phong ấn bị thương nặng, Huyết Ngọc hài cốt bị giam cầm bắt đầu bốc hơi, biến thành những tia sáng lấm tấm, xuyên qua vạn năm phong ấn, bay qua đại dương bùn nhão mênh mông, xông về phía thành cổ, thấm vào thân thể Tinh Linh Nữ Hoàng.