Trong khi Tần Mệnh ngủ say như chết và Lôi Đình Cổ Thành tưng bừng ăn mừng, Bắc Vực chấn động, đậy sóng lớn chưa từng có. Chuyện này còn gây tiếng vang lớn hơn cả vụ "Thanh Vân Tông phản loạn" hay "chúng vương truyền thừa”, bởi vì lần này có người chết! Mà người chết lại là những bá chủ cao cao tại thượng, không ai địch nổi trong mắt mọi người! Còn có cả những Thánh Vũ sở hữu năng lực đời non lấp biểnl
"Tần Mệnh mang tượng đá chúng vương viễn cổ từ Bờ Biển Thủ Vọng trở về."
"Một cái hố sâu khổng lồ dài hai ngàn cây số kéo dài từ Bờ Biển Thủ Vọng đến tận Lôi Đình Cổ Thành."
"Mười tám Vương tượng cường hoành, hung dữ, nuốt sống tông chủ Thiên Thủy Tông, chém giết Mãng Vương, đánh tan Ưng Vương, Võ Vương, Kháo Sơn Vương, khiến tông chủ Thiên Đạo Tông và trưởng lão Thánh Đường phải bỏ mạng đào vong."
"Mười tám Vương tượng tàn sát năm ngàn người vây xem, làm chấn động Lôi Đình Cổ Thành!"
"Cốc chủ Hoàng Phong Cốc, tông chủ Thiên Thủy Tông, tông chủ Huyền Tâm Tông, Mãng Vương, Thiên Cương Vương, chết trận tại Lôi Đình Cổ Thành.”
"Một vị trưởng lão Thánh Đường bị tông chủ Thiên Đạo Tông chém giết."
"Huyết Tà Tông, Thổ Linh Tông, Bách Hoa Tông, Tinh Hà Tông, Thanh Vân Tông tuyên bố thành lập liên minh mới Bắc Vực."
"Hô Diên gia tộc và Vạn Bảo Thương Hội tuyên bố dời đến Lôi Đình Cổ Thành."
"Thiết gia cũng sẽ dời đến Lôi Đình Cổ Thành."
"Tần gia, Thiết gia, Hô Diên gia tộc, tam tộc liên minh."
…
Từng tin tức một ập đến như sóng biển, không ngừng va vào vách đá, tung bọt trắng xóa.
Vương tượng lại có thể chém giết cả cường giả như Mãng Vương? Mười tám tôn Vương tượng mang ý nghĩa điều gì?
Đây sẽ là một sức mạnh như thế nào?
Tần Mệnh! Tần Mệnh! Bắc Vực sẽ vĩnh viễn ghi nhớ cái tên này, ghi nhớ sự sát phạt và cường thế của hắn
Cục diện bát tông ngũ vương tan vỡ, một liên minh hoàn toàn mới mang tên Ngũ Tông Liên Minh, một thế lực hoàn toàn mới mang tên Lôi Đình Cổ Thành. Cục diện Bắc Vực nổi lên phong vân, Thiên Đạo Tông nên làm gì? Tam đại Vương phủ nên làm gì? Và khi tin tức truyền đến trung ương vực, hoàng thất và Thánh Đường sẽ đối đãi với sự thay đổi của Bắc Vực ra sao, sẽ đối đãi với Lôi Đình Cổ Thành như thế nào? Là cưỡng ép áp chế, hay là thu phục?
Chèn ép ư? Với sự điên cuồng mà Tần Mệnh đã thể hiện, cùng với mối quan hệ của Lôi Đình Cổ Thành với Ngũ Tông Liên Minh, với sự ủng hộ của Thiết gia, Hô Diên gia tộc, chắc chắn sẽ có một trận sống mái. Hoàng thất cần phải hi sinh bao nhiêu lực lượng mới có thể trấn áp hắn?
Thu phục? Tần Mệnh có phải là loại người dễ thỏa hiệp?
Bắc Vực chưa từng có sự chấn động nào lớn đến thế. Người thì kinh ngạc thán phục, kẻ thì sợ hãi, nghị luận sôi nổi. Rất nhiều người khác lũ lượt kéo về Lôi Đình Cổ Thành. Họ không dám trêu chọc, chỉ là muốn tận mắt nhìn thấy mười tám tôn Vương tượng, nhìn từ xa thôi cũng được.
Nhưng Mãng Vương Phủ, Thiên Cương Vương phủ, Huyền Tâm Tông và Thiên Thủy Tông lại chìm trong nỗi sợ hãi sâu sắc.
Vương gia chết! Tông chủ chết!
Đối mặt với phong bạo nổi lên ở Bắc Vực, đối mặt với Tần Mệnh quật khởi mạnh mẽ, họ thực sự sợ hãi!
Ngay khi nhận được tin tức, Mãng Vương Phủ và Thiên Cương Vương phủ đều đưa ra quyết định tương tự: dời nhà! Chuyển toàn bộ đến trung ương vực, tìm nơi nương tựa Hoàng thành! Vốn dĩ họ là những thế gia vọng tộc hùng mạnh ở trung ương vực, sau đó được hoàng thất phong vương, phụng mệnh đến Bắc Vực để chèn ép sự quật khởi của bát tông. Dù đã ở Bắc Vực lâu năm, họ vẫn còn chút ảnh hưởng và căn cơ ở Hoàng triều.
Việc Mãng Vương Phủ và Thiên Cương Vương phủ "đào vong" khiến nhiều thế lực không khỏi cảm khái. Hai đại Vương phủ uy chấn Bắc Vực bao năm lại rời khỏi Bắc Vực bằng tư thế này. So với sự rầm rộ khi họ tiến vào chiếm đóng năm xưa, thật có chút thê lương. Nhưng qua đó cũng có thể thấy mười tám Vương tượng đã gây ra chấn động lớn đến mức nào cho quần hùng Bắc Vực, cũng có thể cảm nhận được sự chấn nhiếp mà sự sát phạt của Tần Mệnh mang lại, khiến hai đại Vương phủ không tiếc đào vong để tránh mũi nhọn.
Thực ra hai đại Vương phủ cũng không còn cách nào khác. Ở lại đây để làm gì? Ngũ đại Vương phủ vốn không hề hòa thuận, Ưng Vương lại càng không phải là loại người lương thiện. Chẳng lẽ chờ bị Ưng Vương lợi dụng, thôn tính? So với việc ở lại đối mặt với nguy hiểm và sự bẽ bàng, chỉ bằng đến Hoàng Triều tìm kiếm sự che chở, tìm một môi trường an toàn để từ từ trưởng thành, tìm kiếm lực lượng kết minh mới, tìm cách chèn ép Lôi Đình Cổ Thành.
Huyền Tâm Tông, Thiên Thủy Tông, các trưởng lão của hai tông đều khẩn cấp tổ chức hội nghị. Một mặt, họ bực tức hận tông chủ của mình không giữ vững lập trường. Mặt khác, họ lo lắng Tần Mệnh đến báo thù. Cuối cùng, cả hai tông đều quyết định mở đại trận hộ tông, niêm phong cửa, khóa tông. Chúng ta không liên quan gì, cũng không báo thù, các ngươi tự mà náo đi.
Hoàng Phong Cốc bùng nổ cuộc chiến đoạt quyền, ai nấy đều nhòm ngó vị trí Cốc chủ. Cũng có rất nhiều sát thủ quyết đoán thoát ly Hoàng Phong Cốc.
Ưng Vương, Võ Vương, Kháo Sơn Vương đều im lặng chưa từng thấy, trước tiên cứ khôi phục vết thương rồi tính.
Tông chủ Thiên Đạo Tông thì mời hai vị trưởng lão Thánh Đường đến Thiên Đạo Tông ở vài ngày, sau đó mới tiễn họ đi. Còn song phương ước định điều gì, người ngoài không ai hay.
Thanh Vân Tông thì phong bế tông môn, bắt đầu cuộc thanh lý nội bộ mạnh tay, đao to búa lớn diệt trừ phe phái đại trưởng lão, cưỡng ép thanh lý những người có thái độ không kiên định trong cuộc phản loạn. Họ còn phái trưởng lão vào rừng rậm truy sát những kẻ tham gia phản loạn. Họ không lo lắng việc thanh lý quá độ sẽ khiến tông môn suy yếu, chỉ cần Tần Mệnh vẫn là đệ tử Thanh Vân Tông, mười tám Vương tượng chính là Thủ Hộ Giả kiên định và hữu lực của họ.
Tên Tần Mệnh lại một lần nữa lan truyền khắp Thanh Vân Tông, nhưng lần này không còn là sự trào phúng, cũng không còn là sự khinh thị, mà là sự cảm khái và kính sợ.
Lôi Đình Cổ Thành, Tần Mệnh ngủ một mạch ba ngày ba đêm. Sau khi mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn lại tiếp tục ngủ hai ngày hai đêm. Lâu lắm rồi hắn mới ngủ ngon đến thế.
Thực ra, nhờ có Hoàng Kim Huyết và Sinh Sinh Quyết, cơ thể hắn đã sớm khôi phục, nhưng tinh thần hắn hao tổn quá lớn, nên hắn tranh thủ cho cơ thể một cơ hội buông lỏng.
Khi tỉnh giấc, trời đã chạng vạng tối. Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, có lẽ người nhà lo lắng làm ồn đến hắn nên cố ý tránh ngôi viện này.
"Này... Tiểu oa nhỉ à, thương lượng chuyện gì đi?” Một giọng nói lười biếng bỗng nhiên vang lên từ ngực Tần Mệnh.
Tần Mệnh dùng sức lắc lắc đầu, tiếng nói ở đâu ra vậy?
"Ông nội ta đang nằm sấp dưới thân thể ngươi đây này, tư thế của hai ta có hơi kỳ lạ." Tiểu Quy nằm bẹp trên giường, mặt mày ủ rũ. Tần Mệnh đè lên người nó suốt năm ngày năm đêm không đổi tư thế, khiến nó sợ đến mức rụt hết vào mai rùa, không dám duỗi tay duỗi chân ra, nếu không tư thế còn lúng túng hơn.
Tần Mệnh chống người lên, nhìn xuống ngực. Một con Tiểu Quy bạch ngọc? Còn mang theo một sợi xích bạch ngọc? Hắn nhớ ra rồi, đây là con rùa trong vương mộ? Nó treo lên cổ hắn từ lúc nào vậy?
Mấy ngày nay Tần Mệnh tinh thần căng thẳng cao độ, vậy mà không hề chú ý đến.
Tiểu Bạch Quy rụt rè thò đầu ra khỏi mai rùa, dùng sức vung sợi xích lên vai Tần Mệnh: "Thương lượng thế này, mai rùa của ta và trái tim ngươi dính liền với nhau, ngươi thử xem có mở ra được không."
"Ngươi có thể nói tiếng người?"
"Không phải đang nói nhảm đấy à! Ta nói không phải tiếng người chắc?"
"Ngươi luôn ở trong vương mộ à?" Tần Mệnh ngạc nhiên, đến bây giờ mới phát hiện ra từ ngực mình mọc ra một sợi xích, nối liền với mai rùa của Tiểu Quy.
"Ông nội ta... không, phải gọi là tổ tông ta, ngủ ở đó cả vạn năm rồi." Tiểu Quy lắc lắc mai rùa, hoạt động cơ thể, thoải mái duỗi người một cái.
“Ngươi đã ở đó từ vạn năm trước? Ngươi vào bằng cách nào?" Tần Mệnh kinh ngạc và hoài nghỉ. Vật nhỏ này hơn một vạn tuổi?
"Nói dài lắm, nhớ năm đó... Thôi, lười nói." Mấy ngày nay Tiểu Quy đã thử rất nhiều cách để gỡ sợi xích, nhưng đều thất bại. Nó vô cùng phiền muộn, nếu không phải bị khóa một vạn năm, tính tình đã bị mài mòn hết, nó đã sớm ăn thịt Tần Mệnh, vắt chân lên cổ mà chạy rồi.
Tần Mệnh ngưng thần cảm thụ một lát, sợi xích thực sự mọc ra từ trong tim, hòa vào nhau theo một cách kỳ lạ: "Ngươi lên người ta bằng cách nào?"
Tiểu Quy 'tản bộ' trên vai Tần Mệnh, bình thản nói: "Còn không phải đám lão bất tử kia, ngươi nghĩ cách nói chuyện với bọn họ xem sao, coi như để ta thủ hộ ngươi, cũng đâu cần dùng đến cách này. Ép quá thì dưa không ngọt, chúng ta giảng đạo lý chứ, đúng không, đều là người trưởng thành, nói chuyện tử tế đi. Với lại, ta suốt ngày treo trên người ngươi, cũng không tiện lắm, nhỡ ngày nào đó ngươi với tiểu tức phụ thân mật, ở giữa kẹp lấy ta, ta thì đương nhiên không để ý rồi, ta đã thấy qua những cảnh nào đâu, chỉ sợ hai ngươi không thoải mái thôi."
Vẻ mặt Tần Mệnh dần trở nên kỳ quái, con Tiểu Quy này... không đứng đắn.
Đúng lúc này, Hô Diên Trác Trác đột nhiên đẩy cửa bước vào: "Tỉnh rồi à? Ta nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong."
"Ê a..." Tiểu Quy đột nhiên trợn tròn mắt, lộ ra vẻ khoa trương, nhìn thẳng vào Hô Diên Trác Trác béo tròn, tặc lưỡi hai tiếng: "Thằng nhóc béo ú này, tao khí phồn vinh mạnh mẽ."