Thanh Vân Tông!
Khi tin tức chấn động Bắc Vực lan truyền, Thanh Vân Tông bên trong dậy sóng lớn.
Tà đạo, mưu phản!
Sỉ nhục! Bi phẫn!
Bọn họ khó lòng chấp nhận việc tông môn tôn quý, cao ngạo trong lòng mình lại xảy ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy!
Mấy ngàn đệ tử phẫn nộ, sục sôi.
Các trưởng lão lưu thủ nhao nhao xuất quan, điều tra chân tướng sự việc. Thanh Vân Tông có rất nhiều trưởng lão, trừ những người đi lịch luyện, trong tông thường xuyên có khoảng ba mươi vị. Nhưng không phải tất cả trưởng lão đều theo phe đại trưởng lão, rất nhiều người tính tình đạm bạc, lâu dài bế quan lĩnh hội võ pháp. Giờ phút này, sau khi xuất quan, tra ra tin tức, toàn thể phẫn nộ, hoàn toàn thay đổi cái nhìn về đại trưởng lão, thậm chí có người chửi mắng ầm ĩ. Ba vị trung nghĩa trưởng lão trực tiếp dẫn đầu các đệ tử thân truyền cùng trân quý bảo dược rời khỏi tông môn, đi xa đến Lôi Đình Cổ Thành, cứu viện tông chủ. Một số người ở lại giữ gìn tông môn yên ổn, trấn an các đệ tử đang kích động. Một số trưởng lão khác xâm nhập Dược Sơn, tìm kiếm Dược Sơn trưởng lão, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Thanh Vân Tông trên dưới hoàn toàn đại loạn, thậm chí có người kích động xông đến chỗ Lý Niệm Hà, Hướng Thiên, muốn đòi một lời giải thích!
Nhưng đại trưởng lão để lùng bắt tông chủ đào thoát, đã điều động toàn bộ trưởng lão hệ phái mình và các đệ tử trung niên ra ngoài. Chỉ có Ngô trưởng lão mang theo Dược Sơn trưởng lão hôn mê, giấu trong một sơn cốc bí ẩn.
"Chúng vương truyền thừa? Thì ra đây mới là thứ đại trưởng lão muốn!" Ngô trưởng lão trốn trong sơn cốc, cảm thụ không khí ồn ào trong tông, các loại âm thanh náo loạn liên tiếp vọng đến. "Ai, chuyện vốn rất đơn giản, chỉ là tập kích, vậy mà náo thành cục diện hiện tại, ý trời chăng?"
Ông ta không trách đại trưởng lão tư tâm, trái lại càng hận tông chủ và Dược Sơn trưởng lão hơn. Bí bảo quan trọng như vậy lại muốn giao cho Tần Mệnh? Chẳng lẽ trong lòng các ngươi, nỗ lực mấy chục năm nay của đại trưởng lão không bằng một cái Tần Mệnh sao? Cho đù các ngươi thật sự chọn Tần Mệnh, tối thiểu cũng phải để toàn bộ trưởng lão có quyền góp ý, bàn bạc một chút chứ.
"Lão bất tử, uổng công trước kia ta còn kính trọng ngươi." Ngô trưởng lão nhìn Dược Sơn trưởng lão hôn mê bên cạnh, nắm chặt nắm đấm, có thôi thúc muốn giết hắn ngay lập tức. "Vậy mà âm thầm bồi dưỡng Tần Mệnh, coi chúng ta những trưởng lão này là gì?"
Nhưng bây giờ phải xử trí hắn thế nào? Tông chủ đào thoát, Bắc Vực chấn động, quần hùng đều tụ tập về Lôi Đình Cổ Thành, phong vân biến hóa, nguy cơ trùng trùng, ai cũng không đoán ra kết cục sẽ phát triển theo hướng nào. Giết hắn luôn, hay mang theo hắn đến Lôi Đình Cổ Thành?
Suy đi nghĩ lại, Ngô trưởng lão quyết định mang Dược Sơn trưởng lão rời Thanh Vân Tông, đến Lôi Đình Cổ Thành ẩn núp, xem tình hình phát triển rồi quyết định.
Đệ tử Thanh Vân Tông tiếp tục náo loạn, phảng phất như thứ thần thánh nhất trong tâm bị báng bổ, bọn họ không thể chịu đựng được. Rất nhiều đệ tử thành đoàn kết đội xông ra khỏi Thanh Vân Tông, chạy tới Lôi Đình Cổ Thành, mặc kệ có giúp được gì không, bọn họ đều muốn bày tỏ sự phẫn nộ của mình, muốn cho Bắc Vực biết Thanh Vân Tông tuyệt đối không chấp nhận lũ 'mưu phản' nghịch tặc!
"Tốt lắm Tần Mệnh, đây là muốn nghịch thiên à."” Định Điển nhìn về phía Lôi Đình Cổ Thành, biểu lộ khoa trương. "Chúng vương truyền thừa à, nghĩ thôi đã thấy nóng người."
"Một trận phong ba lớn sắp biến thiên." Hàn Thiên Diệp tóc dài phiêu dật, khí định thần nhàn, dung nhan tuấn tú trắng nõn như một mỹ nữ.
"Chúng ta qua xem thử?" Đinh Điển nắm chặt nắm đấm, khí thế thô cuồng càng thêm hùng hồn.
"Tin tức lan truyền ra có vẻ cố ý, ta đoán bên trong còn có huyền cơ. Đi thôi, khó gặp thịnh hội, xem cũng không sao."
Thải Y nhận được tin tức vội vàng chạy đến chỗ Nguyệt Tình, nhưng biệt viện đã không một ai, sư phụ và Nguyệt Tình đều không có ở đó. Nàng sốt ruột lo lắng, vội vàng thu dọn hành lý, đến thẳng Lôi Đình Cổ Thành.
Từng đoàn từng đoàn đệ tử rời khỏi Thanh Vân Tông, tình thể căn bản không thể kiểm soát.
Mộ Trình đứng trong biệt viện của mình, thất thần nhìn về phương xa.
"Chúng vương truyền thừa!"
"Bí mật chân chính của Vương Quốc đáy biển!"
"Truyền thừa vượt qua vạn năm."
"Vì sao lại giao cho Tần Mệnh? Tông chủ, vì sao!”
Ta Mộ Trình kém Tần Mệnh ở đâu?
Tần Mệnh rõ ràng là có hận với Thanh Vân Tông, các ngươi vì sao còn muốn bồi dưỡng hắn?
Mộ Trình nghĩ mãi không ra, càng khó chấp nhận hơn. Từ trước đến nay, Mộ Trình luôn là thiên tài được Thanh Vân Tông toàn lực bồi dưỡng, cao cao tại thượng, cùng Nguyệt Tình nổi danh, hưởng thụ các loại vinh quang và tài nguyên, còn có mấy ngàn đệ tử ngưỡng mộ. Thời gian gần đây liên tục thất bại đã khiến hắn vô cùng uất ức, nhưng vẫn còn kém xa so với tin tức hôm nay.
Thì ra ta trong lòng tông chủ kém xa Tần Mệnh.
Mộ Trình nhìn đấy núi kỳ tú tuấn mỹ của tông môn, trầm mặc rất lâu, cuối cùng quyết định, ta muốn rời đii
Mặc kệ mưu phản gì, mặc kệ tai họa của Thanh Vân Tông, mặc kệ truyền thừa, mặc kệ cái gì hết, ta muốn rời khỏi nơi này. Đã các ngươi không chào đón ta, ta cần gì phải ở lại chịu nhục.
Trong thời kỳ Bắc Vực chấn động, Thanh Vân Tông nội loạn, Mộ Trình, Kim Linh đệ tử, kiên quyết rời Thanh Vân Tông, mang theo không cam lòng và phẫn hận sâu sắc.
Lôi Đình Cổ Thành!
Tám cột cường quang xông ra từ thành phủ, như tám con sông lớn vắt ngang giữa trời đất, kéo dài hơn ngàn mét, chúng không ngừng biến đổi phương vị, ầm ầm không ngớt, chiếu sáng mênh mông cổ thành, làm rung động toàn bộ thành dân, nhưng không thay đổi được bầu không khí kiềm chế trong thành.
Hiện tại toàn thành trên đưới đều biết tin Tần Mệnh đạt được chúng vương truyền thừa, cũng biết chuyện phản loạn của Thanh Vân Tông, và hiểu rõ chuyện gì sắp đến. Một khi quần hùng giáng lâm, liên thủ tranh đoạt, Lôi Đình Cố Thành rất có thể trong chớp mắt biến thành phế tích, hơn hai mươi vạn thành đân xương cốt không còn.
Hắc vân ép thành, thành sắp vỡ!
Trong không khí tràn ngập căng thẳng, hàn phong lạnh thấu xương, cổ thành tịch liêu, mọi người tụ tập một chỗ run lẩy bẩy, bất lực nhìn lên bầu trời.
Ngoài thành, trong hoang dã rải rác vô số cường giả, đều là thế lực từ các khu vực lân cận kéo đến, nhìn cường quang và năng lượng cuồn cuộn trong thành, không ai dám tùy tiện tới gần, trừ khi chán sống. Chắc chắn Thanh Vân Tông tông chủ đang tự mình trấn giữ bên trong, đang lúc thịnh nộ, ai dám chọc giận ông ta?
Năm ngày sau sự kiện!
Tiên hạc kêu vang, vân hà đầy trời, cuồn cuộn Thánh Ủy che khuất hoang đã, tiếp cận Lôi Đình Cổ Thành, khí thế cổ mãnh liệt chân thực, tựa như biển động tràn qua hoang đã, phá tan tường thành, bao phủ toàn thành, tràn ngập đường đi, kinh hãi lòng người.
Ai đến? Đồ Vệ và Trương Viễn sốt ruột nhìn về phía Đông.
"Tông chủ Bách Hoa Tông, vì sao mà đến!" Từ sâu trong thành phủ, giọng nói uy nghiêm của tông chủ Thanh Vân Tông vang vọng đất trời, cuồn cuộn như lôi minh, khiến nhiều người khí huyết cuồn cuộn.
Một con tiên hạc khổng lồ bay đến, cánh chim nhẹ lay động, rải xuống đầy trời thần huy, tông chủ Bách Hoa Tông là người đầu tiên chạy đến nơi này.
Về khoảng cách, Bách Hoa Tông cách Thanh Vân Tông gần nhất.
Trên lưng tiên hạc vang lên giọng nói trong trẻo lạnh lùng của tông chủ Bách Hoa Tông: "Lý tông chủ không cần kinh hoảng, hôm nay đến chỉ có hai điều muốn hởi. Tần Mệnh có phải ở Lôi Đình Cổ Thành không? Chúng vương truyền thừa là vật gì?”
"Ha ha, xem ra tông chủ cao quý của Bách Hoa Tông cũng không ngoại lệ. Ngàn dặm xa xôi chạy đến, lại vì Tần Mệnh, vì truyền thừa. Tám tông vốn cùng chung mối thù, bây giờ Thanh Vân Tông bị Mãng Vương Phủ tập kích, tông chủ Bách Hoa Tông chẳng quan tâm sao?"
"Lý tông chủ hiện tại mới biết tám tông đồng khí liên chi, cùng tiến cùng lui? Ban đầu là ai mở ra Vương Quốc đáy biển, trêu đùa quần hùng, lại bí mật bồi dưỡng Tần Mệnh!" Giọng điệu hùng hổ dọa người của tông chủ Bách Hoa Tông khiến mọi người trong tòa thành cổ tuyệt vọng, người đầu tiên đã như vậy, sau này các cường giả khác sẽ có thái độ gì? Chẳng lẽ Lôi Đình Cổ Thành thật sự sẽ bị hủy diệt sao?
"Hoang đường! Thanh Vân Tông đạt được Linh Bảo còn cần chia sẻ với tám tông sao?"
"Trả lời ta! Tần Mệnh có phải ở Lôi Đình Cổ Thành không? Chúng vương truyền thừa là vật gì?" Giọng tông chủ Bách Hoa Tông đột nhiên cao lên, uy nghiêm lạnh thấu xương, không giận mà uy.
"Tự mình đến xeml" Tông chủ Thanh Vân Tông phóng lên tận trời, đầy trời cường quang cường thế hội tụ, bao quanh bảo vệ ông ta. Thương thế của ông vẫn chưa lành, nhưng tuyệt đối không thể yếu thế, chiến ý cuồn cuộn văn vẹo không gian, bao hàm cả phẫn nộ.
Tông chủ Bách Hoa Tông đứng trên lưng tiên hạc tuyết trắng mềm mại, nhìn Lôi Đình Cổ Thành đang thịnh nộ, lạnh lùng rất lâu, cuối cùng thở dài, không nói nữa. Hôm nay bà đến không phải vì cướp đoạt Tần Mệnh, cũng không phải vì có được truyền thừa. Hiện tại sự việc đã náo động thiên hạ, xôn xao, có được truyền thừa không khó, khó là ai có thể bảo vệ được truyền thừa. Bà chỉ kỳ quái vì sao tông chủ Thanh Vân Tông không mang theo Tần Mệnh đào tẩu, mà lại ở lại Lôi Đình Cổ Thành, còn làm ra tư thế 'mời chiến thiên hạ'.
Bà vô cùng nghi ngờ tông chủ Thanh Vân Tông đang cố ý thu hút sự chú ý, tạo cơ hội cho Tần Mệnh trốn thoát. Bà nghi ngờ Tần Mệnh căn bản không ở Lôi Đình Cổ Thành.
"Lý tông chủ thật lớn uy phong!" Một tiếng quát lạnh uy nghiêm từ sâu trong rừng Vân La truyền đến, Mãng Vương giáng lâm hoang dã, đứng ngạo nghễ trên không trung, quan sát cổ thành, Thánh Uy cuồn cuộn như những ngọn núi khổng lồ nối tiếp nhau đứng vững trên không trung, khí thế nặng nề khiến nhiều cường giả trong hoang dã không thở nổi.
"Mãng Vương!!" Mênh mông hoang dã vang lên tiếng kinh hô.
“Mãng Vương đến." Đồ Vệ và những người khác tụ tập trong thành phủ, nhìn về phía không trung, lòng tràn đầy tuyệt vọng, đối mặt với siêu cấp cường giả như vậy, bọn họ thậm chí không có khả năng phản kháng.
"Đến thật nhanh." Nguyệt Tình chờ đợi những tông chủ còn lại của các tông đến trước, Mãng Vương đến sau, như vậy ít nhất có thể giảm bớt áp lực, nhưng ngày không toại lòng người, Mãng Vương cuối cùng vẫn đến sớm.