Toàn trường nín thở quan sát, kinh ngạc có, khác biệt có, kỳ quái có, rung động lại càng nhiều.
Trên không trung, trong thành, ngoài thành, mấy vạn người đều hướng về phía Cự Long và cự nhân trên không trung mà nhìn, hướng về phía quầng sáng chói lòa kia mà nhìn.
Giọng Tần Mệnh lạnh băng vang vọng, uy nghiêm mà trầm trọng, âm thanh vọng mãi trong đất trời.
Cừu Lân, Bàng Chinh và các Thánh Vũ khác đều quên cả giao chiến, họ nhíu mày nhìn con Thạch Long khổng lồ đang vỗ cánh, nhìn pho tượng cự nhân, vẻ mặt ngưng trọng, phức tạp.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ trầm đục từ sâu trong rừng Vân La vọng ra, từ xa vọng lại, tốc độ cực nhanh. Âm thanh dày đặc mà hỗn loạn, nhưng lại vô cùng nặng nề, tựa như múi lở đất sụp, lại như đàn cự thú đang phi nước đại, khiến từng đàn chim hoảng sợ bay lên trời, lít nha lít nhít giữa ráng chiều đỏ rực trông thật nổi bật.
Rách mướp hoang dã nhanh chóng bị ảnh hưởng, rung lên bần bật.
"Đây là..."
Vô số người hướng về phía rừng Vân La, vẻ mặt càng lúc càng kinh hãi, ở cuối tầm mắt của họ, những cự nhân đang phi nước đại, thân hình cao lớn vượt xa cả những cây cổ thụ trong rừng đến năm sáu mươi mét.
Ầm!
Một cự nhân xông ra khỏi rừng, đạp nát cây cối, để lại những hố sâu, thân thể cao trăm mét hiện rõ ràng trước mắt mọi người.
Thời gian như ngừng lại!
Cự nhân hùng tráng uy nghi, lớn như núi non, khí thế bốc lên, vặn vẹo cả không trung.
Pho tượng!
Sống lại rồi sao?
Cự nhân trong lúc phi nước đại mạnh mẽ bay lên không, cách mặt đất vài trăm mét, vượt ngang hơn ngàn mét. Hắn ầm ầm rơi xuống đất, giẫm ra một cái hố khổng Iồ, hơn nửa hoang đã đều rung chuyển. Trong tay hắn vung vấy một chiếc Cự Chùy năm sáu mươi mét, cảm giác nặng nề như muốn đè sập cả không gian.
Một nữ cự nhân xinh đẹp lăng không chạy như bay, lướt qua rừng rậm, giáng xuống hoang dã, chiếc trường bào đá tung bay, vẩy xuống đầy trời ánh sáng trắng, những trang sức thanh thúy trên đầu nàng va chạm vào nhau, âm thanh linh lung vang vọng đất trời. Nữ cự nhân thon dài hoàn mỹ, phong hoa tuyệt đại, dáng vẻ uy nghiêm, dù chỉ là pho tượng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp kinh tâm động phách, cùng sự lạnh lùng khiến chúng sinh phải run sợ.
Một cự nhân bước ra từ rừng rậm, thân thể cao ngất sát khí lượn lờ, hắc khí sôi trào, nửa bên mặt là khuôn mặt người thật, nửa bên lại là khô lâu, quỷ dị tà ác, đôi mắt bốc cháy Hắc Hỏa. Hắn bước đi rất chậm, khí tức rất nặng, mỗi bước một tiếng nổ long trời lở đất, lại phiêu diêu quỷ dị, một bước đặt xuống ở đây, bước kế tiếp lại xuất hiện ở một vị trí khác, quỹ tích biến ảo, để lại những tàn ảnh quái dị, trong nháy mắt vượt ngang mấy ngàn thước, xuất hiện tại Lôi Đình Cổ Thành.
Toàn trường kinh động, không thể tin vào mắt mình.
Một pho tượng cự hình nối tiếp một pho tượng cự hình khác bước ra từ rừng già rậm rạp, trước sau tổng cộng mười bảy cái, đều dùng những phương thức rung trời chuyển đất để hiện thân, trong ánh mắt kinh ngạc và ngây dại của mấy vạn người, giáng lâm xuống xung quanh tường thành đổ nát của Lôi Đình Cổ Thành, đứng ở những vị trí khác nhau, như tường đồng vách sắt hiên ngang đứng thủ, đồng thanh hô vang, vang vọng đất trời, rung động cả ráng chiều: "Phạm vào người Lôi Đình, giết không tha!"
Tần Mệnh thông qua khảo nghiệm, bọn chúng thực hiện ước định.
Từ hôm nay, vương quốc mới chính là Lôi Đình Cổ Thành.
Vương quốc mới, thủ hộ mới, một khởi đầu hoàn toàn mới.
Phạm ta tân quốc, giết không tha!
Phạm ta Lôi Đình, giết không tha!
Tiếng hô uy nghiêm khí thế bàng bạc, oanh minh cả hoang đã, mười tám vị Vương tượng toàn thân đều bùng nổ quầng sáng chói lòa, như đòng lũ lao nhanh, đánh xuyên qua hoang đã và thiên khung, xé toạc tầng mây dày đặc, đánh tan khắp Thiên Lôi điện và mưa to, trong quầng sáng loá mắt là năng lượng kinh người, đãng động Thánh Ủy không thể địch nổi.
Rung động lòng người!
Bên trong Lôi Đình Cổ Thành, hơn hai mươi vạn dân chúng run rẩy đứng lên, ánh mắt ngây dại nhìn mười tám tòa pho tượng cự hình, nhìn quầng sáng tràn ngập hai mắt, đầu óc họ trống rỗng, bên tai chỉ văng vẳng tiếng hô phóng khoáng mà uy nghiêm —— phạm ta Lôi Đình, giết không tha!
Trong thành phủ, Đồ Vệ và những người khác ngây người, đây là... là viễn cổ chúng vương pho tượng? Thiếu gia nói cứu binh là bọn họ?
Bốn con Ác Điểu từ trên trời giáng xuống, chở Yêu Nhi, ba vị trưởng lão Huyết Tà Tông, và Khương Bân đầy thương tích.
Khương Bân vô cùng suy yếu, loạng choạng mấy bước ngã vào lòng Diệp Tiêu Tiêu: "Xin lỗi... Chúng ta về muộn rồi..."
Vân Mộ Bạch cũng mang theo Nguyệt Tình và hai cô gái kia trở về phủ thành, trong ánh mắt khó nén vẻ rung động, khẽ run rẩy ngước nhìn lên không trung.
Chúng vương chưa chết! Anh linh của bọn họ vẫn còn? Tần Mệnh đem chúng vương từ Thủ Vọng bờ biển mang về!
Đừng nói những người khác rung động đến tột đỉnh, ngay cả hắn, một người vốn điềm tĩnh và trầm ổn, cũng không khỏi xao động.
"Viễn cổ chúng vương pho tượng?" Cừu Lân và các Thánh Vũ khác bừng tỉnh, nhưng lại lâm vào rung động sâu sắc. Nhất là những người từng quyết đấu Vương Hồn ở đáy biển, cứ tưởng rằng đã tiêu diệt Vương Hồn, ai ngờ... bọn chúng chỉ tạm thời rút lui, thủ hộ chân chính là những pho tượng này?
Viễn cổ chúng "Vương" ở vạn năm trước là cảnh giới gì? Vượt qua vạn năm mà Bất Tử Bất Diệt, một tia hồn niệm cũng có thể đối kháng Thánh VũiI
Bọn chúng cùng tượng đá dung hợp, chẳng phải tương đương với một dạng trọng sinh khác hay sao!
Sự tồn tại của Vương Quốc đáy biển đã khiến nhiều người không thể tưởng tượng nổi, việc những Vương tượng này 'phục sinh' càng thách thức nhận thức của họ.
Ưng Vương, Võ Vương, Kháo Sơn Vương, quả quyết rút lui.
Tông chủ Thiên Đạo Tông và tông chủ Thiên Thủy Tông cũng rút lui hơn ngàn mét.
Hai vị trưởng lão Thánh Đường cưỡi Kim Diễm thánh sư vừa cảnh giác vừa rút lui, sắc mặt bắt đầu ngưng trọng.
Họ suy nghĩ nhanh chóng, đều ý thức được vấn đề nghiêm trọng, đây là một cái bẫy!
Người Tần gia vì sao lại tung tin? Là để tập hợp toàn bộ quần hùng Bắc Vực đến Lôi Đình Cổ Thành, sau đó... một mẻ hốt gọn! Tập trung chấn nhiếp!
Ai có thể ngờ? Quá điên rồ, quá tàn độc!
"Chư vị Vương gia, các vị tông chủ, các ngươi đang tìm ta sao?"
"Đúng là ta, Tần Mệnh!”
Tần Mệnh đứng trên vai tượng đá, tóc dài đón gió cuồng vũ, hắn nhìn về phía đội hình Thánh Vũ chia làm ba phái.
Không trung yên tĩnh, ánh mắt mọi người phức tạp, không ai lên tiếng.
Cừu Lân cũng không ngờ Tần Mệnh lại xuất hiện với tư thái này, với nhãn lực của hắn, có thể đánh giá được thực lực của chúng vương pho tượng.
"Ai muốn truyền thừa của chúng vương?"
"Ai đám nhúng chàm truyền thừa của chúng vương tai”
Giọng Tần Mệnh mạnh mẽ, lộ ra sát phạt chi khí, toàn thân hắn lôi điện bùng nổ, kịch liệt quấn quanh, lẫn lộn kim sắc cường quang.
Tĩnh lặng! Chiến trận trên cao lâm vào sự yên tĩnh quái dị!
Tất cả đều bị Tần Mệnh và pho tượng trấn trụ.
Sự hỏa bạo trước đó và sự yên tĩnh hiện tại, tạo thành sự tương phản châm biếm rõ ràng.
“Hạ ha..." Tần Mệnh cười khan, thả người từ trên vai cự nhân nhảy xuống, lao về phía trước.
Độ cao hơn ngàn mét, đột ngột rơi xuống, khiến mọi người Tần gia hoảng hốt, nhưng sau lưng Tần Mệnh đột nhiên kịch liệt nhúc nhích, bỗng nhiên chấn khởi đôi cánh chim màu vàng, hoa mỹ và lộng lẫy, đẹp đến kinh diễm, hắn chấn động cánh chim, vẩy xuống đầy trời kim quang, hướng phía đông nội thành bay đi.
"Cánh?" Đám người trong thành nhao nhao động dung.
"Vĩnh Hằng Chi Dực." Yêu Nhi thì thào, gương mặt xinh đẹp không còn vẻ quyến rũ, mà là sự phức tạp.
Tần Mệnh bay lượn trên không, vàng rực loá mắt.
Đây là ảo điệu của truyền thừa chúng vương sao? Rất nhiều người ngước nhìn lên không trung, không biết nên nói là kinh ngạc hay hâm mộ.
Một tôn Vương tượng đạp nát mặt đất bay lên không trung, thân thể cao trăm mét thật sự quá to lớn, mọi cử động đều nhấc lên cuồng phong, nó vượt ngang phế tích cổ thành, ầm ầm rơi xuống Thành Đông khu, chấn động đến cổ thành rung chuyển lần nữa, mặt đất vốn đã rách nát lại sụp ra vô số vết nứt, lan ra bốn phương tám hướng. Vương tượng uy nghiêm, trên thân thể cao ngất lại bò đầy những đường vân màu vàng, uy phong lẫm liệt. Nó hai tay nắm lại, hướng lên không trung, đỡ lấy Tần Mệnh từ trên trời giáng xuống.
"Bảo vật vô chủ, tùy các ngươi muốn đoạt thế nào thì đoạt. Vật đã có chủ, các ngươi lại vô liêm sỉ tập thể đến đoạt, ha ha..." Tần Mệnh rơi vào hai bàn tay đang giơ lên của Vương tượng, đôi cánh chậm rãi phiêu động, vẩy xuống kim quang và lôi điện, hắn nhếch miệng cười khẩy: "Người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta... Các vị... Kiếp sau gặp!"
Ưng Vương và những người khác nhíu chặt mày, ý thức được sự bất ổn.
Tần Mệnh giơ cao tay trái, chậm rãi chỉ lên không trung: "Giết!"
Tám tôn Vương tượng đồng loạt bay lên không, nhấc lên bụi đất đá vụn mù mịt, phí nước đại trên không trung, Vương Ủy cuồn cuộn, thắng hướng Ưng Vương và những người khác.
"Rút lui!" Ưng Vương quả quyết hạ lệnh, đã tổn thất Thiên Cương Vương và Mãng Vương, nếu không rút lui nữa thì chỉ có đường chết. Bọn họ đã ác chiến hai canh giờ, tiêu hao rất lớn, lại đầy thương tích, không thể chống lại sự tàn phá của những tượng đá này.
"Đáng chết, cứ như vậy kết thúc?" Võ Vương và Kháo Sơn Vương oán hận, nhưng có thể cảm nhận được sát uy đáng sợ đến từ Vương tượng.
"Phạm ta Lôi Đình, giết!"
Ba tôn Vương tượng vượt ngang không trung, rơi vào ba vị trí khác nhau, cường thế chặn đường ba đại Vương gia.
Trong thành ngoài thành lại kinh động, thật xxx a?! Tần Mệnh muốn giết Vương gia sao?