Ngày thứ hai Tần Mệnh trở lại thương khố, Yêu Nhi lại không có ở đó, chỉ có Khương Bân buồn bực ngắn ngẩm ngồi dưới gốc cây ngủ gật.
"Thiếu gia!" Khương Bân giật mình nhảy dựng lên, vội xoa mặt cho tỉnh táo, nhanh chóng nghênh đón. Mấy ngày nay hắn buồn chết mất. Muốn tu luyện thì linh lực xung quanh thương khố lại quá ít, không biết thiếu gia làm sao mà chịu nổi.
"A, nàng là..." Nhìn thấy Nguyệt Tình đi bên cạnh Tần Mệnh, hai mắt Khương Bân sáng rực lên, đẹp quá! Cứ như có cái gì đó bóp nghẹt tim anh vậy.
"Khương thúc." Nguyệt Tình mỉm cười gật đầu. Khi còn bé nàng từng ở Tần gia một thời gian, lúc đó Khương Bân đã là người được Tần gia trọng vọng. Chỉ là nhiều năm trôi qua, Khương Bân vẫn trẻ trung như vậy, chẳng thay đổi gì cả.
"Cô nương là Nguyệt Tình?" Khương Bân chợt nhớ ra, mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành thế này, lại còn ở Thanh Vân Tông, thì chỉ có thể là Nguyệt Tình.
“Đã lâu không gặp."
Khương Bân vừa kinh diễm vừa thán phục. Lúc nhỏ đã là một mỹ nhân khiến người ta mê mẩn, lớn lên lại càng xinh đẹp, thảo nào người ta đồn nàng là đệ nhất mỹ nữ mới nổi của Thanh Vân Tông.
"Các nàng đi đâu cả? Không gây chuyện đấy chứ?" Tần Mệnh không thấy Yêu Nhi và Diệp Tiêu Tiêu đâu.
"Ngày đầu tiên ngươi không về, chúng ta đã đi hỏi thăm, bên Vũ Tông Các nói ngươi đang bế quan. Yêu Nhi cô nương chán quá, liền ra diễn võ trường thiết lôi đài, chấp nhận các đệ tử Huyền Võ Cảnh nhị trọng thiên của Thanh Vân Tông khiêu chiến, đấu đơn, đấu nhóm, tùy ý."
"Sau đó thì sao?" Tần Mệnh biết ngay cô nàng không chịu yên mà.
"Cái miệng với cái thái độ của cô ta ấy mà, thiếu gia muốn cũng đoán được, rất nhiều người Huyền Võ Cảnh của Thanh Vân Tông bị cô ta khích tướng, xếp hàng đài chờ lên giáo huấn. Kết quả Yêu Nhi ra điều kiện, mỗi ngày chỉ chơi ba trận, ai lên đài phải ký Huyết Thư, thua thì chặt một đốt ngón tay út.” Khương Bân bĩu môi, chỉ vào cái bình trên bàn đá: "Mười ba đốt rồi đấy!"
Tần Mệnh đen mặt. "Không làm lớn chuyện đấy chứ?"
Người ta chặt cả ngón tay rồi còn bảo không làm lớn chuyện? Khương Bân ngượng ngùng cười: "Bốn ngày đầu, ngày nào cũng có hai ba đệ tử lên, kết quả thua tan tác, chuyện càng ngày càng ầm ĩ, chọc giận không ít người. Đến ngày thứ năm, chắc Thanh Vân Tông thấy không gánh nổi nữa, phái ba đệ tử Huyền Võ Cảnh nhị trọng thiên liên thủ lên, đánh ác lắm. Yêu Nhi cô nương bị thương nặng, miễn cưỡng thắng được, còn ba tên kia thì... nghe nói phế hết rồi.
Chuyện kinh động đến các trưởng lão trong tông, họ cưỡng ép ngăn lại loại đấu này. Nhưng Yêu Nhi cô nương không phục, yên ắng hai ngày rồi lại ra diễn võ trường bày lôi, tuyên bố chấp một đấu ba, nhưng điều kiện không phải chặt ngón tay nữa, mà là bẻ tay. Kết quả chẳng ai dám lên nữa, kéo dài đến tận hôm nay."
"Ta đi xem thế nào, đừng làm lớn chuyện nữa." Tần Mệnh biết rõ thực lực của Yêu Nhi, nếu cô ta nổi giận thì không mấy ai ngăn được.
Nhưng chưa kịp ra khỏi đại viện thương khố, Yêu Nhi đã được Diệp Tiêu Tiêu đưa về. Dáng người xinh đẹp, cao ráo, khoác áo choàng trắng như tuyết, chẳng khác nào một cảnh đẹp rực rỡ. Cô nàng ngáp đài, trông có vẻ rất chán. Xem ra hôm nay cững không có ai lên khiêu chiến.
"Cuối cùng ngươi cũng ra rồi." Yêu Nhi ngước mắt thấy Tần Mệnh trên núi, trong lòng vui vẻ, rồi lại thấy Nguyệt Tình bên cạnh.
Nguyệt Tình và Yêu Nhi đều là những người đẹp nhất, nổi bật nhất trong tông môn của mình, khuynh quốc khuynh thành, linh tú tuyệt thế. Một người mang vẻ quyến rũ họa quốc ương dân, một người mang vẻ đẹp đoan trang. Rõ ràng đều đẹp đến động lòng người, nhưng lại là hai phong thái hoàn toàn khác biệt.
Nguyệt Tình đánh giá Yêu Nhi, cô còn đẹp hơn những gì nàng tưởng tượng. Vẻ đẹp rực rỡ từ trong ra ngoài cứ như một vò rượu ngon say đắm lòng người, đàn ông bình thường khó mà giữ được, thảo nào người ta gọi cô là tiểu yêu tinh.
Diệp Tiêu Tiêu cũng phải kinh ngạc, mỹ nữ này từ đâu ra vậy?
"Ngươi là Nguyệt Tình?" Yêu Nhi bước lên núi, người khiến cô cũng phải kinh điễm, chỉ có thể là Nguyệt Tình.
"Nguyệt Tình cô nương?" Diệp Tiêu Tiêu giật mình, thảo nào.
Đôi mắt yêu mị của Yêu Nhi không kiêng dè gì mà săm soi Nguyệt Tình từ trên xuống dưới. Cô rất tự tin vào nhan sắc của mình, tùy tiện nhìn ai cũng có thể tìm ra tì vết, dù chỉ là một chút xíu. Nhưng trước mặt Nguyệt Tình... Cô nhìn đi nhìn lại, rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Làm phụ nữ của ta nhé?"
Khóe mắt Tần Mệnh giật giật, cô được đấy.
Nguyệt Tình mỉm cười gật đầu: "Yêu Nhi cô nương, rất hân hạnh được biết cô."
"Ta cũng thế.” Yêu Nhi đi vòng quanh Nguyệt Tình vài vòng, càng ngắm càng hài lòng. Cô rất ít khi thấy người phụ nữ nào hoàn mỹ không tì vết đến vậy. À không, Lăng Tuyết là một người, nhưng cô ta lạnh quá, khó mà ở chung.
"Hoan nghênh đến Thanh Vân Tông." Nguyệt Tình đáp lễ.
Yêu Nhi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc của Nguyệt Tình, ngón tay nghịch ngợm chọc vào lòng bàn tay nàng, lắc lư: "Ngươi thích đàn ông hay đàn bà?"
Nguyệt Tình khéo léo rụt tay lại. "Yêu Nhi cô nương nói đùa."
"Yêu Nhi đừng nghịch, ta giới thiệu cho các ngươi, đây là..." Tần Mệnh định giới thiệu thì Yêu Nhi bỗng nhiên tiến sát mặt Nguyệt Tình, bất ngờ... hôn chóc chóc ba tiếng lên má nàng.
Tĩnh lặng!
Ngoài cửa thương khố im phăng phắc, Tần Mệnh và những người khác đều ngây người.
Hành động đột ngột này khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.
Nguyệt Tình đứng đờ ra, đến khi Yêu Nhi hé đôi môi đỏ mọng, định liếm lên mặt nàng, Nguyệt Tình mới giật mình tỉnh lại, vội bay đến bên cạnh Tần Mệnh, đôi má ửng hồng, ngượng ngùng quát Yêu Nhi: "Yêu Nhi cô nương đừng có làm loạn!"
Yêu Nhi cười khanh khách, nhẹ nhàng nhảy đến bên Tần Mệnh, nháy mắt với Nguyệt Tình: "Cả hai người ta đều muốn!"
Mọi người đở khóc đở cười, chẳng biết đâu vào đâu, nhưng nhìn Yêu Nhi tỉnh nghịch, họ muốn giận cũng không giận nổi.
Khương Bân gãi đầu, cứ tưởng hai cô nàng gặp nhau sẽ đấu đá nhau chứ, ai ngờ lại... thân mật thế này!
"Sư tỷ! Tỷ về rồi!" Thải Y chạy từ dưới chân núi lên, ôm chầm lấy tay Nguyệt Tình: "Muội vừa nghe nói sư phụ về, liền biết tỷ ở đây."
"Ta vừa mới về." Nguyệt Tình trở lại vẻ bình thường.
Thải Y chợt thấy không khí có gì đó lạ lạ, liền cảnh giác nhìn Yêu Nhi, không lẽ cô ta đến khiêu khích sư tỷ?
Tần Mệnh hóa giải sự lúng túng: "Yêu Nhị, cô muốn khiêu chiến thì cứ khiêu chiến, sao lại còn chặt ngón tay? Như vậy là quá khích, quá đáng rồi đấy."
"Ta đã nói rõ rồi mà, có gan thì lên, không có gan thì đừng lên. Đều là tự nguyện, có chơi có chịu nha." Yêu Nhi vẫn không buông tha Nguyệt Tình, ánh mắt tinh quái liếc xuống bộ ngực đầy đặn của nàng, cười thích thú.
Nguyệt Tình vốn là người mạnh mẽ, nhưng thật sự có chút không chống đỡ nổi cô nàng này. Lúc nãy còn nghĩ xem phải đối mặt với cô ta thế nào, ai ngờ lại bị trêu đùa.
"Cô là khách! Ít nhất cũng phải nể mặt chủ nhà chứ."
"Ta đã khách sáo lắm rồi đấy, ở Huyết Tà Tông chúng ta, ai muốn khiêu chiến ta, phải ký giấy sinh tử." Yêu Nhi lắc lắc ngón tay, khí huyết lờ mờ quanh quẩn đầu ngón tay trắng như ngọc. "Nguyệt Tình, chúng ta đánh một trận nhé?"
"Được thôi, ta cũng muốn lĩnh giáo bí thuật của Huyết Tà Tông."
"Nhưng ta có một điều kiện."
"Xin mời."
"Ta thắng, cô làm phụ nữ của ta?"
"Nếu ta thắng thì sao?"
“Ta làm phụ nữ của cô.”
Tần Mệnh vội ngăn lại: "Đừng có làm loạn nữa. Mai chúng ta về Lôi Đình Cổ Thành."
"Gấp vậy à, ta còn chưa chơi chán đâu. Ta nghe nói trong Huyền Võ Cảnh của Thanh Vân Tông có mấy người giỏi lắm, mấy ngày nay ta chờ bọn họ ra tay, kết quả chẳng thấy ai cả, đồ nhát gan." Yêu Nhi chơi nghiện rồi, trong lòng còn đang đè nén một ngọn lửa, mấy ngày trước vậy mà phái ba người đến khiêu chiến cô, chiêu nào chiêu nấy trí mạng, suýt nữa thì cô đã phải bỏ mạng rồi.
"Huyền Võ Cảnh sơ kỳ đều ra ngoài lịch luyện rồi, không có mấy ai ở trong tông đâu."
"A? Ngươi đột phá?" Yêu Nhi bỗng nhiên chú ý đến khí tức của Tần Mệnh có sự thay đổi.
Khương Bân và Diệp Tiêu Tiêu lập tức quan sát, đúng là vậy thật! Tốt quá, nếu thiếu gia có thể giữ được tốc độ này, tương lai chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc.
Thải Y lại buồn bực: "Ngươi nhanh quá, chờ ta một chút được không."