Tống bà bà bèn hỏi Chân Chân: "Sao lại thế này? Đang yên đang lành, sao lại khóc?"
Chân Chân không đáp, nỗi bi thương trong lòng càng dâng trào khó nén, nàng gục đầu xuống bàn khóc nấc lên.
Tống bà bà lại gần, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng: "Rượu này khiến cô nhớ tới ai sao?" Đợi một lúc không thấy Chân Chân trả lời, bà nhìn đóa hoa trắng cài bên mái tóc nàng, than rằng: "Cô không đeo trang sức, mỗi ngày chỉ cài một đóa hoa trắng, là vì ai?"
Hồi lâu sau, Chân Chân mới đáp: "Là vì phu quân của ta."
"Cô đã từng gả chồng?" Tống bà bà vội hỏi, "Vậy sao lại cô độc một mình lưu lạc bên ngoài? Nhà mẹ đẻ và nhà chồng không ai quản cô sao?"
Chân Chân nói: "Nhà mẹđẻ ta gia đình tan nát, người thân ly tán. Còn nhà chồng cho rằng ta hại chết phu quân, nên đã đuổi ta ra khỏi cửa."
"Có phải họ nói cô tuổi trẻ xuân sắc, quấn lấy phu quân không biết điểm dừng, hại hắn lao lực mà chết?" Tống bà bà bỗng trừng mắt, mặt đầy vẻ giận dữ.
Chân Chân im lặng, chỉ gạt nước mắt mà không đáp.
Tống bà bà coi như nàng đã ngầm thừa nhận, càng thêm giận dữ: "Cha mẹ chồng trong thiên hạ này đều một giuộc hồ đồ tệ bạc cả! Chỉ biết xót con trai mình, con dâu hễ có chút gì không thuận mắt là giày xéo đến chết. Con trai mình dù có quậy phá, hồ đồ thế nào, miễn không giếc người phóng hỏa thì đều là đúng, hễ xảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của con dâu! Không sinh được con là do con dâu không biết cố gắng, hầu hạ không chu đáo; con trai bệnh thì đổ tại con dâu phóng túng, vắt kiệt tinh lực con trai... Nếu con trai bệnh chết, thì con dâu đáng bị băm vằm muôn mảnh, bằng không khó giải mối hận trong lòng họ! Cưới con dâu về chỉ để làm trâu làm ngựa, dù sao cũng chẳng phải con gái ruột, đời nào có được nửa phần thương xót..."
Nói một hồi, chính bà cũng rơi lệ, không ngừng lấy tay áo alau nước mắt. Thấy vậy, Chân Chân lại thấy áy náy, quay sang an ủi bà: "Đều qua cả rồi, ta giờ cũng không sao, ngày tháng trôi qua còn tự tại hơn trước, bà đừng buồn thay cho ta."
Tống bà bà lau khô vệt nước mắt, lại hỏi Chân Chân: "Nếu rời khỏi đây, cô có dự tính gì không?"
Chân Chân đáp: "Chắc là tìm một gia đình tử tế, làm đầu bếp. Hoặc là mở một sạp bán đồ ăn bột ở trên trấn, cứ an cư trước đã rồi tính."
Tống bà bà liên tục lắc đầu: "Không ổn. Cô vào nhà quyền quý, họ thấy cô tuổi còn trẻ, dung mạo lại xinh đẹp, chắc chắn sẽ bắt nạt cô. Bày sạp bán hàng thì quá lộ liễu, cũng sẽ có nhiều kẻ gây khó dễ... Cô đã có tay nghề nấu nướng giỏi, chi bằng mở một tửu lâu đàng hoàng, lo liệu kinh doanh cho tốt, như vậy an ổn hơn nhiều."
Chân Chân nói: "Mở tửu lâu phải thuê nhà, lại phải sửa sang trang trí, mua sắm bàn ghế vật dụng, vốn liếng cần không ít. Số tiền ta mang theo không nhiều, e là không đủ."
Trước khi rời Lâm An, Ân Kỳ muốn đưa cho nàng khá nhiều tiền, nhưng Chân Chân sợ nợ ân tình chàng quá nhiều nên chỉ nhận một hai phần, lại nói rõ là vay, sau này nếu quay lại nhất định sẽ hoàn trả.
Tống bà bà cúi đầu suy tính, im lặng không nói.
Chân Chân nhìn khuôn mặt già nua tiều tụy của bà dưới ánh đèn, khóe mắt vẫn còn vương lệ, lòng trắc ẩn dâng lên. Nàng nắm lấy tay bà vỗ nhẹ, ôn tồn nói: "Bà ơi, ta có để lại ít tiền trong tủ của bà, bà cứ lấy mà dùng. Sau này đừng một mình lên núi đào rau dại nữa, cần mua gì thì nhờ Trịnh Nhị thúc giúp, ta đã nhờ ông ấy mỗi ngày qua thăm bà một lần. Món nào bà thích ăn mấy hôm nay, ta đều viết cách làm để ở đầu giường, lúc rảnh rỗi bà xem qua rồi tự làm. Nếu chữ không rõ, đợi Trịnh Nhị thúc qua thì nhờ ông ấy đọc cho nghe. Sau này ta cũng sẽ cố gắng thu xếp thời gian về thăm bà, mang đồ ngon cho bà..."
"Đừng nói nữa." Tống bà bà bỗng ngẩng đầu lên, bảo Chân Chân: "Tối nay cô nghỉ ngơi trước đi, mai ta dẫn cô đi xem một chỗ, có lẽ có thể dùng làm cửa tiệm."
Hôm sau, Tống bà bà dẫn Chân Chân đến trước một viện lạc cách nhà chừng mười mấy trượng, lấy chìa khóa mở cửa, cho Chân Chân vào xem.
Viện này rộng gấp mấy lần chỗ Tống bà bà đang ở, trong sân trồng nhiều hoa cỏ, nhà có hai tầng, lại thêm một gác xép, mỗi tầng cũng có bốn năm gian phòng, vô cùng rộng rãi. Cả tòa lầu tường trắng ngói đen, vẻ ngoài rất đẹp, nhìn kiến trúc chắc xây từ hơn hai mươi năm trước nhưng được bảo quản khá tốt, chỉ cần tu sửa chút ít là dùng được.
"Ngày trước ta cũng từng mở quán, chính là ở đây. Đừng thấy chỗ này hơi xa thành, rượu ngon không sợ ngõ sâu, chỉ cần món ăn làm ngon, biết bao quan lại quyền quý trong thành đều sẽ lặn lội tới đây thưởng thức." Tống bà bà dẫn Chân Chân lên tầng hai, đẩy cửa sổ cho nàng nhìn phong cảnh bên ngoài, "Nơi này trước mặt có sông, xa xa có núi, cảnh quan rất đẹp. Hồi ta mở quán, ngày nào khách cũng chật kín, phải đặt trước mới có chỗ."
Bước vào trong nhà, Chân Chân lại cảm thấy nơi này có một cảm giác thân thiết lạ kỳ, dường như đã từng gặp ở đâu đó. Nàng tản bộ về phía gian phòng phía nam tầng hai, thấy cửa sổ nơi đó hình tròn, ánh nắng xuyên qua song cửa, in xuống sàn một vệt sáng tròn trịa. Dưới cửa sổ có một chiếc án thư, nàng bỗng thấy hoảng hốt, một hình ảnh chợt lướt qua tâm trí: Người cha dáng người gầy gò, gương mặt mơ hồ ngồi bên án thư, mải miết viết lách, khung cửa sổ tròn phía trên tựa như vầng trăng sáng, lặng lẽ soi chiếu bóng ông.
Trong phòng còn có giường và tủ quần áo, mở tủ ra, thấy bên trong vẫn còn xếp rất nhiều y phục nam giới. Chân Chân bèn hỏi Tống bà bà: "Chỗ này trước đây từng có người ở sao? Là ai vậy?"
Tống bà bà buồn rầu nói: "Sau khi con gái và cháu ngoại ta đi rồi, ta cũng chẳng còn lòng dạ nào mở quán. Viện này với ta quá rộng, trống trải, nhìn thấy lại đau lòng nên ta chuyển sang cái viện nhỏ bây giờ, chỗ này cứ bỏ không mãi. Sau này, có một tiểu nương tử xinh đẹp như tiên giáng trần tìm đến ta, nói nghe danh ta nấu ăn ngon, chuyên tâm đến bái phỏng, muốn bái ta làm thầy học nấu nướng. Ta từ chối thẳng thừng, nhưng cô ấy không bỏ cuộc, ngày nào cũng bế đứa con gái nhỏ mấy tháng tuổi tới tìm ta trò chuyện. Ta thấy cô ấy không có sữa, lại thực sự không biết nấu nướng, chẳng biết cho con ăn gì mới tốt, đứa bé gầy nhom, ta nhìn mà không nỡ nên bắt đầu dạy cô ấy nấu ăn. Sau này cô ấy thấy viện này của ta bỏ không, bèn ngỏ ý muốn mua lại để cùng phu quân và con ở, ta đồng ý. Cô ấy đưa ta một khoản tiền lớn, rồi cả nhà ba người dọn vào đây."
Chân Chân ngẩn người nghe đến đó, bỗng hỏi: "Tiểu nương tử đó có phải họ Ngô không? Phu quân cô ấy có biết y thuật không?"
"Phải, cô ấy họ Ngô, phu quân nghe đâu họ Kiều. Ban đầu cả ngày ở nhà đọc sách, ta còn tưởng là tú tài chuẩn bị thi Cống cử, sau này cha của Trịnh Nhị thúc bị bệnh, hắn qua chẩn trị mới biết y thuật rất giỏi... Y thuật của Trịnh Nhị thúc cũng là do hắn dạy, sau này người trong làng đều gọi hắn là Kiều y sư." Nói đến đây, Tống bà bà thấy lạ, hỏi Chân Chân: "Sao cô biết mấy chuyện này?"
Chân Chân lấp liếm: "Ta cũng nghe Trịnh Nhị thúc nói, nhưng ông ấy chỉ nhắc qua loa, không kể chi tiết." Rồi lại hỏi Tống bà bà: "Bà chắc chắn Ngô nương tử và Kiều y sư là vợ chồng chứ?"
"Một nam một nữ, dắt theo đứa con cùng chung sống, không phải vợ chồng thì là gì?" Tống bà bà nói, nhưng nghĩ lại, bổ sung thêm, "Có điều, hình như họ chia phòng ngủ riêng, Kiều y sư ở phòng này, Ngô nương tử và đứa bé ở phòng kia..."
Bà chỉ tay về gian phòng phía đông tầng này, rồi dẫn Chân Chân sang xem. Gian phòng đó rộng hơn một chút, trên bàn còn bày một cái trống bỏi và một con búp bê vải khâu tay. Chân Chân nhìn vào tủ quần áo, cũng phát hiện không ít y phục của phụ nữ và trẻ nhỏ.
"Họ ở đây bao lâu? Tại sao sau đó lại rời đi?" Chân Chân truy hỏi.
"Ở được hơn hai năm gì đó," Tống bà bà đáp, "Ngô nương tử ngày nào cũng theo ta học nấu nướng, rất để tâm, cũng rất hiền huệ. Kiều y sư cả ngày nếu không đọc sách thì ra ngoài chữa bệnh cho người ta, đứa bé toàn do Ngô nương tử chăm, ngày ngày lo liệu việc nhà, nấu cơm cho chồng con, bận rộn trong ngoài, rất vất vả. Ta nhìn không đành, thường qua giúp cô ấy, cô ấy đối với ta cũng rất tốt, coi ta như nương... Quãng thời gian đó cũng coi như là những ngày vui vẻ hiếm hoi sau khi người nhà ta đi mất..." Tống bà bà không kìm được lại lau nước mắt, định thần một chút mới nói tiếp, "Nhưng có một hôm, ta bị cảm lạnh, nằm lì ở nhà một ngày một đêm, sốt li bì khó chịu. Đêm đó mưa to gió lớn, ta mơ mơ màng màng hình như nghe thấy tiếng phụ nữ khóc truyền tới từ viện bên này. Ta rất muốn biết bên Ngô nương tử xảy ra chuyện gì, nhưng người bủn rủn không dậy nổi. Ngủ mãi đến quá trưa hôm sau, tinh thần khá hơn chút mới qua xem xét, chỉ thấy cổng viện và cửa phòng đều không khóa, chìa khóa còn để trong nhà, nhưng cả nhà ba người bọn họ đều biến mất tăm. Ta ngồi trong viện này đợi mãi đến tối đen cũng không thấy họ về. Ta cứ trông coi căn nhà trống này, đợi từng ngày từng ngày, nhưng đến nay họ vẫn chưa trở lại. Mười mấy năm nay, có rất nhiều người muốn mua viện này, ta đều từ chối, nói nhà đã bán rồi, ta không còn là chủ, không làm chủ được... Nay giao cho cô dùng cũng là kế quyền biến, nếu sau này họ quay về, cô phải trả tiền thuê nhà cho họ theo ngày tháng đã sử dụng."
Chân Chân nhận lời. Tống bà bà lại dẫn nàng lên gác xép, mở cửa ra xem, bên trong chất đầy dụng cụ mở tửu lâu, lại vô cùng tinh xảo, bình rượu là đồ gốm quan diêu, bát đĩa bằng bạc, đều sắp xếp theo bộ, số lượng rất nhiều.
"Ta nghĩ chỗ này chắc đủ cho cô mở quán, không cần mua thêm nữa." Tống bà bà mỉm cười với Chân Chân.
Chân Chân ngạc nhiên: "Bát đĩa bình rượu tốt thế này, e là đại tửu lâu ở Lâm An cũng chỉ đến thế là cùng."
Tống bà bà không khỏi lộ vẻ đắc ý, nói: "Quán đầu tiên của ta, chính là mở ở Lâm An. Món ăn ta làm, đến Tiên đế cũng thường sai người ra mua đấy."
Chân Chân lại ra hậu viện xem xét, thấy bên trong có mấy luống hoa, các loại cây đào mận mai đã mọc khá to, còn một số luống chắc năm xưa dùng trồng hoa cỏ, nay cỏ dại mọc um tùm. Nhưng ở luống hoa lớn nhất chính giữa lại đang nở rộ một mảng hoa đỏ rực. Hoa này không có lá, một chùm nở năm bông, hoa mọc thẳng từ đỉnh cành, cánh hoa tưa ra từng sợi, lớp trong ôm vào, lớp ngoài cong ngửa ra, hình dáng như chiếc đèn, yêu kiều diễm lệ, từng đóa từng đóa nở rộ nồng nhiệt, nối thành một dải, như ngọn lửa máu đang lan tràn.
Chân Chân kinh ngạc nhìn kỹ, trong khoảnh khắc nhớ lại biển hoa dưới chân cầu ngăn cách nàng và Trang Văn Thái tử trong giấc mơ.
"Đây là hoa gì?" Nàng mặt tái nhợt hỏi Tống bà bà.
"Kim Đăng hoa." Tống bà bà đáp, "Chắc vì đóa hoa giống ngọn đèn vàng rực rỡ nên mới có tên này. Nhưng loài hoa cỏ này khá lạ, khi hoa nở thì không có lá, hoa tàn rồi lá mới từ từ mọc ra, cả đời hoa và lá chẳng bao giờ gặp nhau, nên còn có một tên nữa là... Cỏ Vô Nghĩa."
Chân Chân lại hỏi: "Hoa này là bà trồng hay Ngô nương tử trồng?"
"Ta không trồng, nhưng cũng không chắc là cô ấy." Tống bà bà nói, "Hoa này mọc lên từ sau khi cả nhà Ngô nương tử rời đi, năm nào cũng nở, càng nở càng nhiều. Có người khuyên ta cuốc bỏ hoa đi để trồng rau, ta lại thấy hoa nở đẹp thế này, tội gì. Huống hồ ta cũng chẳng còn là chủ nhân nơi này, một cành cây ngọn cỏ cũng không thể tự tiện động vào."