Trùng Sinh Trở Về Năm Ba Tuổi (Trở Về Lúc Ba Tuổi Rưỡi)

Lượt đọc: 2852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 33
Càng náo nhiệt càng tốt!.

❊ ❊ ❊

Người xưa có câu “tam nhân thành hổ”, lời đồn qua miệng nhiều người, lặp đi lặp lại, người nghe sẽ tin là thật. Ba người nói dối trong chợ có hổ, người nghe sẽ tin là thật. Lời của trẻ con không đáng tin, một mình bà nội Chu nói cũng không trọng lượng gì, nhưng nếu mỗi người chung quanh cũng đều nói như vậy thì sao?

Mẹ Mạnh sau khi tan sở về liền chuẩn bị đồ cho Mạnh Tĩnh Nghiên, rồi chở đến nhà bà ngoại gởi, thật sự mà nói thì trong lòng vẫn hơi không vui. Bà cảm thấy không thể cứ nuông chiều con gái như vậy được, nói không muốn đi học liền nằng nằng đòi nghỉ ở nhà, nhưng với điều kiện hiện tại cộng thêm cha Mạnh ở một bên khuyên bảo, cũng đành phải đồng ý.

Lúc đi trên đường, mặt mẹ cô vẫn khó đăm đăm, hung dữ trừng mắt với Mạnh Tĩnh Nghiên vài lần, cũng uy hiếp cô ở nhà bà ngoại phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu không sẽ đánh vào cái mông nhỏ kia rồi tiếp tục cho về nhà trẻ đi học, Mạnh Tĩnh Nghiên ‘ bị dọa sợ ’ mắt long lanh nhìn mẹ Mạnh không chớp.

Aiz, có con cái nhà ai nũng nịu như thế này không chứ? Nhìn ánh mắt ướt nhẹp chẳng khác nào chú cún con kia, có muốn giơ tay ra đánh cũng không nhấc nổi, có muốn mắng cũng không thể mở miệng được.

Ấy thế mà nhóc con kia lại không hề cảm kích, cứ muốn đối nghịch lại, vừa nhìn thấy bà ngoại lập tức nhào tới, giấu mặt ở sau lưng, sợ sệt nhìn mẹ mình, cứ như là bị ức hiếp ghê gớm lắm. Đứa trẻ nào mà không ngây thơ chân chất, có cái gì đều biểu hiện hết ra mặt, có ai quái chiêu giống như Mạnh Tĩnh Nghiên chứ?

Mặt của bà ngoại đại nhân nhất thời liền trầm xuống, không cần biết đầu cua tai nheo ra sao đã mở miệng mắng mẹ Mạnh một trận.

Bà Chu dù sao cũng là hàng xóm nên không tiện nói quá sâu, nhưng bà ngoại Mạnh lại khác, dạy dỗ con gái mình còn phải cố kỵ nữa sao? Lập tức nói cho mẹ Mạnh Tĩnh Nghiêng không ngóc đầu lên được.

Cô nhóc nấp ở sau lưng bà ngoại, mừng thầm, ha ha, sáng nay bị mẹ đánh cái mông đến bây giờ vẫn còn đang ê ẩm, hiện tại bị mắng là phải rồi! tội đồ nào đó còn đang mải đắm chìm trong vui sướng hả hê, cũng không thèm nghĩ lại, nguyên nhân vì sao mà mẹ lại đánh mình?

“Aiz, mẹ đừng nói nữa, không phải con muốn ức hiếp tiểu tổ tông này đâu, mà con bé muốn biến nhà mình thành trường học đấy. Vì con không đồng ý nên nó mới không muốn đến trường, hôm nay ở nhà vừa khóc vừa gào, như thế có đáng bị ăn đòn không?”

“Cái gì? Cô lại còn đánh cả cháu gái ngoan của tôi cơ đấy?”

Bà cụ vừa nghe xong lại càng thêm tức giận, mẹ Mạnh thầm mặc niệm trong lòng. Nhóc con kia còn chưa mở miệng kiện cáo, thế nào mà mình lại lỡ miệng nói ra mới chết chứ? Bà cụ là chúa bao che, lại vô cùng thương yêu cháu gái, nghe xong không biết còn trách móc đến thế nào?

Quả nhiên, không đợi mẹ Mạnh kịp hối hận, lửa giận của bà cụ liền bốc lên đến đầu: “Không phải là tôi muốn nói cô, nhưng cái tiệm chụp hình rách nát đó, càng ngày càng tệ, tiền làm ra thì ít mà chi thì nhiều, không thua lỗ mới là lạ? Chỗ làm việc tồi tàn như thế còn đến đó làm gì? Sớm muộn gì mà chẳng thất nghiệp, tôi thấy lúc này cô nghỉ việc đi chỗ khác làm thì hơn! Chờ con bé lên tiểu học rồi, tiền học phí, tiền sách vở, học thêm lấy ở đâu ra. Xem ra mở nhà trẻ cũng rất tốt, Nghiên Nghiên ngoan của tôi có thể nghĩ ra chủ ý hay như vậy chứng tỏ con bé rất thông minh, cô không khen nó còn đánh nó làm gì!“.

Càng nói, bà cụ càng thấy tức, đập một phát lên tay mẹ Mạnh, nói tiếp: “Tôi mà thấy cô đánh con bé lần nữa thì đừng có trách tôi! Còn dám đánh cháu gái ngoan của tôi thử xem!“.

Bàn tay tuy nặng nề giơ lên nhưng lúc để xuống lại cực kỳ nhẹ nhàng, đánh vào người mẹ Mạnh chẳng khác nào phủi bụi, có lẽ chỉ làm bộ cho Mạnh Tĩnh Nghiên nhìn, để cho cô hả giận. Cũng nhân tiện đó mà giáo huấn con gái mình một bài học. Thời đại này không giống trước kia, chỉ chuyên làm việc nhà nông hay trồng trọt. Con gái do bà mang nặng đẻ đau mất bao nhiêu công nuôi lớn, thân mềm mại, đánh một cái bà còn xót nửa ngày!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »