Trùng Sinh Trở Về Năm Ba Tuổi (Trở Về Lúc Ba Tuổi Rưỡi)

Lượt đọc: 2852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 29
Đánh nhau.

❊ ❊ ❊

Vì Mạnh Tĩnh Nghiên đã đưa kẹo que làm quà xin lỗi rồi, dĩ nhiên là Nghê Thuỵ Tuyết sẽ không phần rồi. Mặc dù trước khi mẹ rước nàng về nhà bà ngoại đã kín đáo đưa cho nàng năm hào để nàng tự mua đồ ăn vặt, nhưng nàng cũng không nỡ lấy mấy đồng tiền này đi mua một cây kẹo que để cho người ta, như vậy là quá lãng phí.

Phải biết đối với đứa bé mới hơn ba tuổi mà nói năm hào là số tiền không dễ dàng có được nha.

Thứ hai đi nhà trẻ, Nghê Thụy Tuyết trước sau như một đầu thắt một bím tóc nhỏ nhìn rất là hoạt bát dễ thương, chạy tới trước mặt của nàng mà không biết gì về chuyện mình bị mất một cây kẹo que.

Mặc dù kẹo que không phải là loại xa xỉ phẩm gì, nhưng mỗi khi cô Quách thưởng kẹo hoa quả cho Mạnh Tĩnh Nghiên, nàng cũng hay cho Nghê Thụy Tuyết, tiểu nha đầu này sướng muốn điên lên, liền nói Mạnh Tĩnh Nghiên là người tốt nhất trên thế giới này, họ sẽ làm bạn tốt cả đời.

“Ngoéo tay, thẳng tấp, một trăm năm, không thay đổi! Người nào thay đổi ai là con chó nhỏ!”

Mạnh Tĩnh Nghiên ở bên cạnh cười híp mắt, họ đương nhiên là bạn tốt cả đời. Đời này, đời trước đều như vậy!

Lý Minh Trạch cũng đứng bên cạnh hai tiểu cô nương, cũng không biết là ghen tỵ chuyện Mạnh Tĩnh Nghiên đưa kẹo hoa quả cho Nghê Thụy Tuyết ăn mà không đưa cho hắn, hay là chuyện hai tiểu cô nương nghéo tay thề làm bạn tốt vĩnh viễn mà không có hắn, dù sao thì hắn đang có chút rầu rĩ, không vui. Hắn cũng không thích Mạnh Tĩnh Nghiên đối với Nghê Thụy Tuyết tốt hơn so với hắn.

Về phần Vũ Tường bên này, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ, không nói một lời nào, chỉ dùng lỗ mũi phát ra một tiếng “Xuy.” nhẹ.

Thái độ trêu chọc này của hắn, làm cho Mạnh Tĩnh Nghiên muốn liền trợn to mắt trừng hắn một cái. Nhưng đột nhiên người nào đó lại không cảm thấy như vậy, khuôn mặt nhỏ bé liền đỏ giống như quả táo, lắp ba lắp bắp hỏi người ta: “Này này, bạn học Vũ Tường ơi, bạn có muốn chúng ta cũng nghoé tay như vậy, làm, làm bạn tốt vĩnh viễn không?”

“Nghê Thụy Tuyết!”

Tiểu Mập Mạp Lý Minh Trạch rốt cuộc không nhịn nổi, hai mắt trợn tròn, giận dữ nhìn về phía Nghê Thụy Tuyết la lên. Cùng Mạnh Tĩnh Nghiên nghéo tay còn chưa tính, giờ đây cô lại hỏi Vũ Tường mà không hỏi hắn? Đây không phải là đang nói hắn không thế nào bằng Vũ Tường sao? Tiểu Mập Mạp mà tức giận, thì hậu quả rất nghiêm trọng!

Nhưng Nghê Thụy Tuyết cũng không phải là người dễ khi dễ, Đừng vì thấy bộ dáng của cô khi nói chuyện với Vũ Tường lúc nào cũng cà lăm thì cho rằng cô là bánh bao mềm thì sai hoàn toàn, dáng vẻ ấy của cô ấy chỉ là khi đối mặt với Vũ Tường mà thôi, còn giờ thì không có chuyện đó, thẹn quá hoá giận Nghê Thụy Tuyết liền đuổi theo Tiểu Mập Mạp chạy loạn cả lớp đấy thôi.

Nhìn ngoài vào thì thấy Lý Minh đang yếu thế so với Nghê Thụy Tuyết, chuyện này nếu trước kia, hắn sẽ đá một cước là có thể đánh ngã tiểu nha đầu này rồi. Nhưng bây giờ không giống như vậy, chuyện này là do Mạnh Tĩnh Nghiên hay dạy hắn là không thể khi dễ các bạn nữ a, nên hắn chỉ có thể tránh mà không thể ra tay đánh trả.

Thật là khó hiểu nha, tại sao lại nói là do Mạnh Tĩnh Nghiên dạy hắn? Tiểu Mập Mạp Lý Minh Trạch là đứa bé ai nói cũng không nghe, luôn chọc cho cha mẹ hắn tức giận đến chết đi sống lại, nhưng lại luôn đối với Mạnh Tĩnh Nghiên thì nói gì nghe nấy. Đã có người có thể trị tiểu bá vương này, cô Quách vui mừng không nói hết được, đối với Mạnh Tĩnh Nghiên lại càng thêm yêu thích.

Không thể đánh người nhưng hắn còn biện pháp khác nha, nắm bím tóc cô bé, thấy bím tóc trên đầu, đây chính là mục tiêu của mình! Nắm xong ta sẽ bỏ chạy!

Ở giữa vườn hoa trò chơi thang trượt được cũng bắt đầu, tâm trạng của Mạnh Tĩnh Nghiên cũng chuyển hóa rất tốt, nàng thật lòng đón nhận cuộc sống tuổi thơ cùng với những người bạn nhỏ luôn vui vẻ không sầu lo này, mặc dù đôi khi còn không tự chủ được xem những đứa bé này là bảo bảo mình đã bỏ lỡ mà chăm sóc, thương yêu, nhưng mà lúc chơi đùa thì cô cũng có thể gia nhập vào trong đại đội này mà chơi, như lấy giấy để gấp máy bay cũng có thể chơi không chán.

Nhìn Nghê Thụy Tuyết cùng Lý Minh Trạch đang truy đuổi đùa giỡn vui vẻ với nhau trong phòng, hai người không ai nhường ai, chọc cho nàng cười đến đứng thẳng lên không được. Lại nhìn qua Vũ Tường đứng bên cạnh, vẻ mặt vẫn không có biểu tình gì, chỉ là Mạnh Tĩnh Nghiên vẫn bén nhạy nhìn thấy được khóe miệng hắn khẽ cười không thấy rõ mà thôi.

Mạnh Tĩnh Nghiên chu mỏ, trong lòng suy nghĩ: Cắt! Một đứa bé! Tuổi còn nhỏ như vậy mà cũng biết bày ra khuôn mặt lạnh lùng, còn làm cho Nghê Thụy Tuyết bị mê hoặc đến rối tinh rối mù, thật là hồng nhan họa thủy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »