Trùng Sinh Trở Về Năm Ba Tuổi (Trở Về Lúc Ba Tuổi Rưỡi)

Lượt đọc: 2852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 28
Độ tuổi trẻ con vô lo vô nghĩ.

❊ ❊ ❊

Cảm giác hình như ánh mắt của cậu bé ảm đạm đi nhiều, không phải là cảm giác làm cho cô lạnh như băng, mà ngược lại hình như rất bi thương.

Bi thương? Mạnh Tĩnh Nghiên mỉm cười, cậu bé nhỏ như vậy, chỉ sợ là vì đồ chơi mà ba mẹ không mua cho nên muốn khóc toáng lên đó mà, làm sao có thể biết được bi thương là loại tâm tư như thế nào?

“Nghiên Nghiên? Nghiên Nghiên? Chạy đi đâu rồi?” Bà ngoại Mạnh mua đồ xong rồi thì lại không thấy đứa cháu ngoại vốn nên đứng bên cạnh đâu, sốt ruột kêu lên tên của cô.

“Bà ngoại, con ở chỗ này, chỗ này nè.” Mạnh Tĩnh Nghiên vội vàng trả lời lại. Nói xong liền kéo tay của cậu bé, “Anh trai nhỏ, bà ngoại gọi em, anh đi cùng với em đi, để bà ngoại đưa anh tới chỗ y tế. À đúng rồi, ba mẹ của anh đâu? Nói cho bọn họ một tiếng, để bọn họ khỏi phải sốt ruột đi tìm anh.”

Cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn giống như bị người ta chọc trúng chỗ đau, dùng sức cầm lấy cây kẹo của Mạnh Tĩnh Nghiên co chân lên chạy đi.

“Này, anh trai nhỏ, anh chạy đi đâu vậy, miệng vết thương của anh cần phải được khử trùng đó!” Mạnh Tĩnh Nghiên giật nảy mình, kẹo que vốn là muốn cho cậu, cũng không cần phải giật như bọn cướp như vậy chứ.

Cô lớn tiếng kêu lên, nhưng cậu bé cứ tiếp tục chạy đi mất.

“Nghiên Nghiên, vừa rồi con kêu ai vậy?”

Cô muốn đuổi theo, nhưng bị bà ngoại kéo lại hỏi. Bị làm chậm trễ, cộng thêm có đuổi cũng không kịp, cậu ta đã chạy quá xa rồi. Mạnh Tĩnh Nghiên chỉ thấy khi cậu ta chạy tới ngã tư thì có quay đầu lại nhìn mình một lần, làm cho cả người cô run lên—quả nhiên, ánh mắt của cậu bé này làm cho cô cảm thấy rất không thoải mái.

“Bà ngoại, vừa rồi cháu không cẩn thận đụng phải anh trai nhỏ, cháu bảo để cháu nói bà dẫn anh ấy đi sở y tế khử trùng vết thương, nhưng anh ấy đã bỏ chạy mất rồi.”

“Đụng té à? Cháu có bị sao không? Có đau không? Mau tới đây cho bà nhìn một chút.”

Trời ơi, Mạnh Tĩnh Nghiên cảm thấy trên trán cô chảy xuống ba giọt mồ hôi, cảm thấy từ đầu tới cuối bà chẳng nghe thấy trọng tâm của câu chuyện. Người bị thương cũng đã bị thương không nhẹ, nhưng chẳng thấy bà hỏi tới, mà chỉ quan tâm tới người gây họa là cô, thật sự là đang bao che con cái mà.

Dù sao cậu bé kia đã chạy rồi thì cũng chẳng tìm về được, mà giờ đứng đây tranh luận mấy thứ này với bà ngoại Mạnh cũng vô dụng. Bây giờ cô đang sắm vai một cô bé ba tuổi rưỡi, nói chuyện có trật tự là điều không thể.

Khẽ thở dài, mặt dày dựa vào lòng của bà ngoại làm nũng kêu đau, bà ngoại đau lòng hứa sẽ làm nhiều món để cho cô bồi bổ mới xong.

Được chứ, đây mới chính là phản ứng của một cô bé ba tuổi nên có. Ngoại trừ ăn chơi, chẳng để cái gì ở trong lòng, đây chính là độ tuổi chẳng có phiền não, thật quá tốt đẹp!

Thật ra lúc ngã xuống tay ở trên đất có chút đau, bây giờ đã bình thường, toàn thân cao thấp không còn đau, mà còn rất khỏe mạnh. Nhưng cô vì muốn biểu diễn cho tốt, còn cố ý khịt mũi, làm bộ dáng như muốn khóc. Bà ngoại chẳng có chút hoài nghi nào, mà còn ôm cô như tâm can bảo bối dỗ dành một hồi lâu.

Nhìn xem đi, kỹ thuật diễn xuất của cô ngày càng tốt, nếu như mà sau này cô phát triển theo ngành diễn viên, cái tượng Oscar đó ngoại trừ cô ra thì không có ai xứng đáng!

Sau khi được bà ngoại dỗ dành bật cười, cô lại tiếp tục đi dạo với bà ngoại, trong lòng cực kỳ đắc ý. Nhưng thỉnh thoảng cô cũng sẽ nhớ lại ánh mắt của cậu bé kia, mỗi lần nhớ tới, đều không nhịn được mà lạnh run.

Mạnh Tĩnh Nghiên buồn bực ngẫm lại, thằng nhóc đó có ma lực gì vậy, giờ lại biến cô có cử chỉ không bình thường chút nào? Không biết tối đi ngủ có gặp ác mộng hay không đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »