Trùng Sinh Trở Về Năm Ba Tuổi (Trở Về Lúc Ba Tuổi Rưỡi)

Lượt đọc: 2852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 12
Đứa nhỏ thích làm đỏm.

❊ ❊ ❊

Sau cơm trưa, Mạnh Tĩnh Nghiên thực sự không muốn cùng Chu bà bà chơi trò chơi ngây thơ đó nữa, trưng ra bộ mặt buồn ngủ. Trẻ con đều như vậy, có thể chơi đùa náo động, nhưng không dư nhiều sinh lực như vậy, chơi đùa một lúc đã buồn ngủ rồi. Hơn nữa ăn cơm trưa xong mọi người mệt rã rời, những bạn nhỏ ở nhà trẻ cũng có giấc ngủ trưa quen thuộc. Chu bà bà không nghi ngờ ôm Mạnh Tĩnh Nghiên lên giường, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng cô, hát bài hát thiếu nhi dỗ cô ngủ.

Không tới mười phút Mạnh Tĩnh Nghiên đã ngủ rất ngon lành, bài hát thiếu nhi thanh cũng dần dần dừng lại, thay vào đó chính là tiếng ngáy nhè nhẹ.

Chờ Chu bà bà ngủ rồi Mạnh Tĩnh Nghiên mới trở mình. Xác định bà nội đã ngủ say mới trộm mở mắt, nhìn khuôn mặt khi ngủ của bà, cô không khỏi mỉm cười, lão thái thái này, chính mình đem mình dỗ ngủ, đứa nhỏ đi đâu mất cũng không biết.

Rón ra rón rén xuống giường, đắp chăn lên cho Chu bà bà, Mạnh Tĩnh Nghiên bắt đầu chính mình đi thăm dò xung quanh.

Tuy rằng lúc nhỏ thường xuyên sang nhà bà nội chơi, nhưng đã nhiều năm như vậy ký ức đã trở nên mơ hồ. Điều kiện gia đình Lão thái thái cũng tốt, phòng ngủ là phòng rộng nhất trong ba phòng, ngoài ra bên ngoài ban công, Chu bà bà thường chăm sóc cây hoa trong vườn nhỏ đó, làm thú giải khuây khi tuổi giả. Trong ngoài phòng có vài quyển truyện thiếu nhi, cũng coi như là có quen thuộc một chút.

Lại nhìn lén lão nhân gia, xác định bà không tỉnh dậy, Mạnh Tĩnh Nghiên lúc này mới rón rén đi tới tủ quần áo của Chu bà bà. Đương nhiên, cô không phải nổi lên cái ý xấu gì, muốn lấy trộm đồ của bà ngoại. Tủ đứng phần lớn được làm bằng gỗ, Chu bà bà còn mang đi chạm trổ tinh xảo. So với các đồ vật trong ký ức, nhìn dễ chịu hơn.

Đây không phải trọng điểm, trọng điểm chính là, hai cái cánh cửa tủ được khảm một chiếc gương to. Mạnh Tĩnh Nghiên phí sức như vậy, chủ yếu là muốn đi soi gương, nhìn dáng dấp hiện tại của chính mình.

Ai, con gái mà, mặc kệ là ba tuổi, hay là đến ba mươi tuổi, thích chưng diện bẩm sinh thay đổi không được. Sau khi tỉnh lại liền té xỉu vào bệnh viện, nơi đó cũng có tấm gương khảm ở trên tường cao hơn một mét cho mọi người sử dụng, lấy chiều cao hieenjtaij của cô, có vẻ như với không tới. Vậy nên, đến hiện tại cô mới có thể lén lút nhìn chính mình.

Dù cho là chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cô vẫn bị người trong gương làm cho kinh ngạc một hồi. Đây đây đây, hoàn toàn là tiểu Lolita! Không phải cô khoác lác, khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu đến tàn bạo, ai nhìn thấy đều muốn nhéo nhéo.

Vóc dáng đại khái không tới 1 mét, má núc ních thịt, nàn da vừa trắng vừa mềm, đôi mắt long lan óng ánh giống như ngôi sao nhỏ trên trời vậy.

Tuy rằng mẹ làm ở tiệm chụp ảnh, nhưng khi còn bé cô không thích chụp ảnh, trong album ảnh, bức ảnh chụp cô đã ít lại càng ít hơn, đặc biệt từ 3 tuổi đến 10 tuổi, hầu như là bán hết hàng, một tấm hình đều không còn, lúc đó cô cũng không biết đáng yêu như thế. Nhìn lại vào gương, theo như những gì cô thấy thì cô hoàn toàn không thể so được với em bé Bồ Tiểu Đào nổi tiếng trên internet, nhưng mà cô không có đưa ảnh mình lên mạng thì sao có thể so sánh với sự thống trị các bảng xếp hạng như bé Bồ Tiểu Đào kia?

Cũng vì trên trán thoa thuốc, dán băng gạc nên khuôn mặt có chút có vướng, có điều cũng không ảnh hưởng đến toàn thể. Càng soi gương Mạnh Tĩnh Nghiên liền càng làm đỏm, quay về tấm gương liền hôn hai cái. Trên gương lưu lại một ngụm nước bọt, xong cô còn đắc ý cười hì hì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »