Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9657 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 104
chương 70.1: ai hại ngâm hoan 2

❊ ❊ ❊

Trần đại phu đi tới rất nhanh, ông liền kiểm tra chén thuốc đen thui cơ hồnhìn không thấy đáy, Trần đại phu đưa tay dính một chút nước thuốc đưalên lưỡi liếm thử, đột nhiên liền nhíu mi, "Thất tiểu thư, chén thuốcnày còn bã thuốc hay không?"

"Ngày mai sau khi sắc thuốc xong, ta sẽ sai nha hoàn mang bã thuốc đến chỗ tiên sinh nhé?"

"Thứ cho Trần mỗ vô năng, trong thuốc này có vị lạ, rất có khả năng có lẫnhoa hồng trong này, để mai ta kiểm tra lại thành phần bã thuốc mới dámkhẳng định." Trần đại phu lắc đầu, mùi vị đó nhạt vô cùng, nếu không để ý kĩ thì không phát hiện ra đâu.

"Hoa hồng?" Ngâm Hoan mặcniệm một chút, "Vậy thì phần Trần đại phu ngày mai tới phủ một chuyếnnữa." Đưa Trần đại phu đi ra ngoài, Ngâm Hoan đổ chén thuốc kia vào bồnhoa, "Nhĩ Đông, ngày mai sai người nhìn một chút, bã thuốc này được đổ ở đâu, lấy về một ít cho ta."

Ngâm Hoan biết rõ thành phần hoa hồng này không tốt, đối với người đang có thai thì dễ xẩy thai, đối với bình thường thì gây ra những bệnh vặt vãnh, không biết là có phải dohoa hồng nên thuốc mới phản tác dụng như vậy không.

Lúc xếchiều ngày hôm sau Nhĩ Đông mới lấy được một ít bã thuốc, nghe ý tứ củaNhĩ Đông, chén thuốc này sau khi được nấu xong thì bã thuốc liền được đổ đi, bã thuốc được đổ trong một cái bình riêng, được đặt ở góc ít ngườichú ý, Nhĩ Đông sợ là mỗi ngày đều có người dọn dẹp, chỉ trở lại phòngbếp lấy một chút bã thuốc, không dám lấy nhiều sợ có người nghi ngờ.

Trần đại phu gẩy những bã thuốc kia, mỗi loại nguyên liệu thuốc ông đều cầmngửi, sau đó ông chọn ra một số loại thuốc để riêng..

Đem kia đoạn thuốc nhỏ kia chà nát, Trần đại phu cầm lấy một chút đưa lên lưỡinếm thử, lại xem lại đống bã thuốc một lần nữa, mở miệng nói "Thất tiểuthư, hương vị kỳ quái mà lúc trước ta nói chính là nằm trong đây, đây là loại dùng làm hương nhanh. Nhưng loại này được bỏ vào thuốc khôngnhiều, trong đó có chứa một chút hoa hồng cùng xạ hương, nếu uống trúnglâu ngày dễ khiến cơ thể hư hàn, tại vì liều lượng rất nhỏ nên khó ngửithấy."

Một bên Thanh Nha nghe được kia hai từ kia đã sớm bịkinh sợ, nàng là lão nha hoàn tại Cố phủ, há lại không biết những vậtnày đối với thân thể cô nương nguy hại như thế nào sao, Ngâm Hoan nhìnnhững đoạn thuốc đen sậm đã được sắc tốt kia, hỏi "Nếu ta dùng liên tục, sẽ có vấn đề gì."

"Dùng vài lần thì không sao, nhưng nếudùng liên tục thì đối với cơ thể không tốt, sau này khó có thai." Trầnđại phu nhìn một chút dược liệu còn lại tiếp tục nói, "Bỏ qua nhữngnguyên liệu kia thì thực ra đơn thuốc này rất tốt, chủ yếu là dùng cường thân kiện tử, nguyên từ hiệu thuốc trong cung, chủ yếu là dùng để điềutrị thân thể cho phi tần trong cung, dễ dàng mang thai."

Ngụý, phương thuốc là do hai vị má má lưu lại, dùng rất tốt cho Ngâm Hoanchỉ là trong những gói thuốc còn lại đã bị người ta động chân động tayrồi.

"Trần đại phu, hoa hồng cùng xạ hương này mà cùng uốngsẽ làm nữ nhân khó có thể mang thai sao?" Ngâm Hoan tiếp tục hỏi, Trầnđại phu lắc lắc đầu, "Nếu là tiểu thư thân thể cũng không dị thường, quỳ thủy đến đúng hạn thì hoa hồng sẽ khiến cho tiểu thư quỳ thuỷ nhiềuhơn, thân thể tự nhiên dễ dàng suy yếu, cơ thể về sau sẽ không tốt. Vềphần xạ hương, trong sách có nói xạ hương dùng để tránh thai, thuốc nàychỉ làm hương nhang hoặc giắt theo người, cô nương mà dùng quá nhiều dễdàng cung hàn, còn có hương nhang này mà được dùng chung với những loạithuốc khác, trong khoảng thời gian ngắn chứng hư hành này có thể trịnhưng với thời gian dài như thế, hàn chứng đã thành, sẽ trị không dễ."

"Nếu là liên tục phục dùng hơn một năm sẽ như thế nào?"

"Như vậy bốn đến năm năm sau sẽ khó có thai, nếu không phát hiện kịp thờicàng về sau càng khó chữa." Trần đại phu nói xong, trong phòng yên tĩnhtrở lại, Ngâm Hoan nhìn chén thuốc mới lấy về còn toả nhiệt khí mà lònglạnh vô cùng, một lát sau nàng mở miệng nói, "Trần đại phu, hôm nay tachỉ là ngẫu nhiên nhiễm phong hàn, ngài mở dùm ta đơn thuốc, về phầnnhững thứ này, xin ngài cần phải giữ bí mật."

Trần đại phuviết xong phương thuốc liền ra ngoài, trong Cố phủ này nhiều người nhiều tai mắt, Trần đại phu đến một chuyến cũng không thể không làm gì, TậpNoãn cầm lấy phương thuốc đi hiệu thuốc hốt thuốc, Nhĩ Đông lo lắng nhìn Ngâm Hoan nói, "Tiểu thư, chuyện này không nói với phu nhân sao, đây là có người muốn hại tiểu thư a."

"Không vội." Ngâm Hoan lắclắc đầu, "Hôm nay chỉ biết là thuốc này do Quan má má sắc, còn chuyệndược này ai thêm nào, từ khi nào thì phương thuốc này có vấn đề, còn có, rốt cuộc là chủ mưu của ai còn chưa rõ ràng, nếu nói cho mẫu thân để bà làm lớn chuyện, đến lúc đó rút dây động rừng không tốt." Ngâm Hoan hípmắt lại, Trần đại phu cũng đã bắt mạch qua cho nàng, thân thể nàng không có vấn đề gì, lúc trước hai ma ma sắc thuốc cho nàng uống không có vấnđề gì, vấn đề chỉ có từ khi hai ma ma đi.

Cũng không loại trừ là Bát vương phi muốn giá họa cho Cố phủ bên này, chẳng lẽ đây lànguyên nhân nàng rút lui dứt khoát như thế, vương phủ tới tặng thuốc bổ, theo lý mà nói Ngâm Hoan không thể không ăn, đây là mẹ chồng tương laiquan tâm mình, uống nhiều ngày tương lai nàng càng khó sinh đẻ, càng dễdàng cho bà nhét người vào.

"Thuốc ngươi vẫn tiếp tục đi lấy, Thanh Nha tỷ tỷ, tìm hai nha hoàn lanh lẹ, đi phòng bếp nhìn canhchừng, xem Quan má má sắc thuốc như thế nào, gói thuốc này từ đâu tớiđây, trong lúc sắc thuốc cùng ai tiếp xúc qua." Bất kể là ai, Ngâm Hoancũng muốn tra rõ ràng.

Mấy ngày qua thuốc vẫn liên tục mangđến Tử Kinh viện, Ngâm Hoan giả bộ bệnh ở nhà, mấy ngày qua số người tới vấn an thật không ít, ngẫu nhiên nhiễm phong hàn mà mấy phòng đều tớitặng đồ, bên lão phu nhân, bên Đại ca, ngay cả ba người thím kia cũngcó, mặt khác trên mặt bàn còn bày đặt một ít lon mứt hoa quả, là Chu dinương tặng.

Nhĩ Đông đứng một bên nói, "Tiểu thư, Chu dinương biết rõ ngài từ nhỏ không thích uống thuốc, sợ nhất chịu đắng, mỗi lần uống thuốc phải có mứt hoa quả ngài mới chịu."

Ngâm Hoan cầm một khỏa bỏ vào miệng, cho dù hương vị có thay đổi, nhưng phần quan tâm này vẫn không đổi a "Chu di nương ở đó có khỏe không."

"Tứ phu nhân đối với di nương rất tốt, Chu di nương từ trước đến nay khôngtranh quyền thế, chỉ cần tiểu thư sống tốt thì di nương cũng sống tốthơn." Nhĩ Đông thấy nàng thích ăn, đem một bình nữa để lên, Ngâm Hoancười cười, đúng rồi, chỉ cần nàng sống càng tốt, người bên cạnh nàng mới có thể sống tốt.

"Tiểu thư, Đại Song Tiểu Song đã trở lại."Tập Noãn đi đến nói, hai tiểu nha đầu giống nhau như đúc tiến lên, mộttrầm ổn một hoạt bát thích cười.

"Tiểu thư, chúng nô tỳ quansát Quan má má đã nhiều ngày, rốt cục cũng phát hiện thuốc này từ đâuđưa tới cho nàng." Tiểu Song mở to con mắt giống như muốn nói với NgâmHoan, tiểu thư ngài mau hỏi ta là từ đâu tới đi, Ngâm Hoan cười đem trái cây trên bàn đẩy về phía nàng, "Nói hay mới có phần thưởng

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »