Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9643 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 102
mạnh thị mang thai

❊ ❊ ❊

Trong phòng Ngâm Hoan cầm trong tay cái muỗng trúc múc nước từ con suối bêncạnh vào bầu nước, lại thêm một muỗng vào chén đối diện, "chàng nếm thửđi."

Tô Khiêm Mặc nhìn ly nước màu xanh lục trong vắt, cầm lấy cái ly nhấp một miếng, "Ta phải đi về."

Ngâm Hoan ngẩn ra, nhẹ nhàng buông cái muỗng xuống, "Ừ."

Tô Khiêm Mặc mở to hai mắt không thể tin nhìn nàng, nói, "Nàng chỉ có phản ứng như thế này sao?"

Ngâm Hoan nở nụ cười, "Vậy muốn ta nói như thế nào nữa, mọi sự đều nghe theo chàng sao?"

Tô Khiêm Mặc mím mím môi, "Ta đi lần này có lẽ nửa năm đến một năm mới về."

Ngâm Hoan gật gật đầu, "Ta sẽ tự chiếu cố thật tốt."

Tô Khiêm Mặc đột nhiên có chút ủy khuất, ngẩng đầu nhìn nàng, Ngâm Hoan tiện đà nói, "Chờ chàng trở lại."

Tô Khiêm Mặc trong lòng có cảm giác khó nói thành lời, chính là cái ngườitrước mắt dù không cao bằng hắn, nhưng ứng xử mọi chuyện đều rất trầmổn, khiến hắn ngày càng muốn đến gần.

"Lần này ra đi, ta muốnthay Lục thúc lãnh binh tiến đánh Bắc đồ." Thật lâu sau, Tô Khiêm Mặcnói ra ý tưởng trong lòng, Ngâm Hoan lúc này mới thay đổi thần sắc, tấncông Bắc đồ, đây là chuyện mà từ trước tới giờ Đại Huy chưa bao giờ có,cho tới bây giờ đều phòng ngừa quân Bắc đồ tấn công là chính mà thôi.

"Chàng có từng nghĩ tới vì sao lúc trước kể cả có phụ thân nhưng Lục tướngquân cũng chưa từng xuất binh tấn công không." Ngâm Hoan nhìn hắn, chỉcó thấy được khuôn mặt kiên trì của hắn, nhưng từ trong đáy lòng nànglại đồng ý lối nói của hắn, chỉ có tấn công bắc đồ, mới thật sự là hoàbình lâu dài của Đại Huy, dân chúng Dương quan mới không cần chịu khổnữa, hằng năm cũng không cần có nhiều binh lính phải xa nhà nữa, nhưngđể thực hiện được việc này vô cùng gian khó.

"Đó là do bọn họkhông hiểu biết nhiều về địa hình Bắc đồ, chỉ cần chúng ta có thể nắmgiữ được số lượng núi thành trong truyền thuyết, chúng ta chắc chắnthắng lợi." Tô Khiêm Mặc trong mắt lóe ra tia rạng rỡ quang mang, giốngnhư là thắng lợi sắp tới.

"Khi nào thì chàng đi?" Ngâm Hoan thu hồi tầm mắt, nếu là hắn có kế hoạch lớn như vậy, vì sao nàng lại không ủng hộ hắn đây.

"Bảy ngày sau liền lên đường." Tô Khiêm Mặc nhìn gương mặt tiều tuỵ vì họcquy củ, đau lòng nói, "Nàng hãy tự chiếu cố thật tốt, về sau mẫu phinàng sẽ không lại làm khó dễ nàng nữa."

"Chàng nói gì với vươngphi vậy?" Ngâm Hoan tò mò hỏi, Tô Khiêm Mặc đáy mắt thoáng hiện lên tialúng túng, đề cao âm lượng nói, "Còn có thể nói cái gì nữa, đây chính là thánh chỉ của hoàng thượng, mẫu phi không được tùy ý làm khó dễ nàng,nếu là làm khó dễ nàng dĩ nhiên là kháng chỉ!"

"thật như vậy sao?"

"Đúng vậy!" Không biết là do hắn chột dạ hay không, Tô Khiêm Mặc nhanh chóngđáp trả, âm thanh không ý thức lại tăng lên một chút.

Ngâm Hoanlòng đầy nghi hoặc, nếu đúng như hắn nói, thì chuyện này hẳn là sẽ khiến Bát vương phi càng thêm bất mãn chứ, tại sao có thể dễ dàng thỏa hiệpnhư vậy, nhưng do Tô Khiêm Mặc thề son sắt, Ngâm Hoan cũng liền khônghỏi nữa, hắn nói sẽ an bài tốt, nàng cũng nên tin tưởng hắn mới đúng.

Hai người ngồi đợi thật lâu trong quán trà thì Cố Dật Tín mới mang Mạnh thị trở lại. Để tăng cường sức thuyết phục của bọn họ khi đi ra ngoài ,Mạnh thị trong tay còn cầm cây trâm vàng tìm thấy trong tiệm vại, Cố Dật Tín cầm lấy hai cái vò mứt trái cây, Ngâm Hoan nếm thử một chút, trongnháy mắt liền nhíu lông mày, "Đại ca, mua mứt trái cây chua như vậy làđể ai ăn vậy."

"Chị dâu muội thích ăn cái này, ta liền mua về”.Cố Dật Tín cầm một miếng mứt bỏ vào trong miệng cũng liền nhíu mày, vẻmặt nhả ra cũng không được, nuốt cũng không xong, chua ê cả răng.

Tô Khiêm Mặc vui vẻ, cũng cầm lấy một miếng nếm một chút, trực tiếp phunra, Mạnh thị đứng đó nhìn thấy vẻ mặt của ba người họ, nghi ngờ cầm mộtmiếng nếm thử, "Không có bán nhầm a, chính là mùi vị này, đâu có chualắm đâu."

Ngâm Hoan nhìn nàng ăn liền vài miếng, vội vàng ngăntrở nàng, "Đại tẩu, cái này không thể ăn nhiều." Tiện đà hỏi nhỏ bên tai nàng, "Chị dâu, tiểu nhật tử của tẩu chậm bao nhiêu ngày ròi?"

"Chắc là hai ba ngày gì đó, làm sao vậy?" Mạnh thị hơi đỏ mặt nhẹ nhàng hồiđáp, Ngâm Hoan nhìn vò mứt quả chua ê răng kia, "Đại tẩu muội nghĩ tẩunên nhờ đại phu xem mạch thôi, mứt quả chua như vậy, tẩu lúc trước đâucó thích đâu."

"Có thể ta cũng không biết là chua a." Mạnh thịnhìn thoáng qua trượng phu, vừa liếc nhìn Tô thiếu gia, trong lòng độtnhiên hiểu ý tứ của Ngâm Hoan, "Thật sự là chua lắm sao?"

NgâmHoan nghiêm túc gật đầu, "Đại tẩu, chúng ta nên nhanh đi về đi." Sau khi thỉnh Trần đại phu bắt mạch xác nhận nàng mới yên tâm đây, "Vò trái cây kia, tẩu cũng không nên ăn nhiều, trái cây muối không tốt."

Cùng Tô Khiêm Mặc chia tay tại cửa tiệm trà, lên xe ngựa xong, Ngâm Hoan còn dặn dò phu xe lái xe ổn một chút, trở lại Cố phủ, Mạnh thị sai một nhahoàn đi mời Trần đại phu, khi Ngâm Hoan trở về Tử Kinh viện, thì tin tức tốt cũng vừa kịp truyền tới.

Nàng đến thư phòng của phụ thân,trên bàn sách còn đầy những quyển sách chưa được sửa sang kiểm kê lại,Ngâm Hoan lấy ra mấy quyển, lật mấy tờ giấy, nàng cũng nên vì hắn làmchuyện gì đó.

Đến giờ ăn tối, trên dưới Cố phủ đều biết cái tintức tốt này, Mạnh thị gả vào Cố phủ không đến một năm, rốt cục có bầu,nếu chiếu theo lời của lão phu nhân thì Mạnh thị thân thể được điềudưỡng tốt, nên dễ dàng mang thai hơn rất nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »