Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Lượt đọc: 9582 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 105
chương 70.2: hung thủ bị lộ

❊ ❊ ❊

Tiểu Song đẩy tỷ tỷmột chút, Đại Song lúc này mới mở miệng, "Tiểu thư, nô tỳ nghe ngườiphòng bếp nói, sau khi hai vị ma ma của Bát vương phủ đi đã cho Quan mámá một khoảng ngân lượng, cứ mỗi mười ngày đến một tiệm thuốc được chỉđịnh lấy thuốc về sắc cho nàng, hơn nữa muốn đúng hạn đưa thuốc chongài, ngân lượng cũng không ít, Quan má má liền lập tức đáp ứng, rồi sau đó chuyện sắc thuốc liền giao cho một nha hoàn trông coi, Quan má má ởtrong phòng bếp bận rộn không giúp được, chuyện mỗi ngày thuốc có đượcđưa đến đúng hạn không cũng không thể để ý được."

"Gói thuốc để ở nơi đâu?"

"Mỗi lần lấy thuốc về đều thống nhất đặt trong hiệu thuốc nhà giữa." NgâmHoan gật gật đầu, "Hôm nay cách thời hạn mười ngày lấy thuốc cũng khôngcòn mấy ngày, Thanh Nha tỷ tỷ, tỷ đi xem Quan má má đi nơi nào hốtthuốc, sau khi trở về giám sát thật kỹ nơi cất thuốc, ta muốn xem thử kẻ nào muốn gian lận ở đây."...

Trời tối, một bóng dáng lén lén lút lút đi đến hiệu thuốc nhà giữa, bà tử giữ cửa ngủ gật cũng không có phát hiện có người đột nhập, một lát sau, trong hiệu thuốc đột nhiên có ánh sáng, bóng dáng kia lục lọi trước ngăn tủ một lúc, rốt cục xác định được ngăn kéo trong đó bèn nhẹ nhàng kéo ra, bên trong là mười mấy góithuốc được đặt cẩn thận, người nọ đem hộp quẹt để ở một bên, từ tronglòng ngực lấy ra một bọc giấy, mở các gói thuốc ra bỏ vào cái gì đó, cẩn thận lấy một ít ra rồi lại bỏ một ít lại, cứ làm hết mười mấy gói, saukhi hoàn thành liền tắt diêm, trộm trộm đi ra.

Biết rõ bóngdáng kia đi xa, lúc này ngoài cửa sổ hiệu thuốc mới lộ ra một cái đầu,Tiểu Song len lén chạy vào, xuất ra một bao thuốc rất giống bao thuốckia bỏ vào, lại cầm ra một bao thuốc, tay chận mau lẹ chạy đi.

Bà tử giữ cửa ngủ như chết, không một chút phản ứng.

Trong Tử Kinh viện, Ngâm Hoan dán vài miếng dán thuốc theo phương thuốc củaTrần đại phu, nàng so sánh gói thuốc gốc và thuốc bị tráo đổi của TiểuSong cầm về, quả nhiên ở bên trong phát hiện thêm vài thứ, chỉ là khôngphải màu đen, dược trước khi sắc có màu vàng đậm "Có biết được là aikhông?"

"Thấy rõ ràng, vóc người kia, tuyệt đối là Cúc Hươngkhông sai." Tiểu Song chắc chắc nói, Cố phủ cao thấp luận là vóc ngườinha hoàn nào, Cúc Hương tuyệt đối là người đứng đầu.

"Nguyênlai là nàng." Ngâm Hoan khẽ cười một cái, "Đem cái này cho Trần đại phuxem một chút, có phải giống thứ đã tìm được trong bã thuốc lúc trước hay không."

Nếu là Cúc Hương, vậy cũng không cần đoán nữa, Hạ má má là cô cô của Cúc Hương, Hạ má má là người mà Tiền di nương tín nhiệm nhất, rốt cuộc người đứng sau lưng cuối cùng vẫn là một mình Nhị tỷthân yêu của nàng.

Tiền di nương a Tiền di nương, nếu là ngươi cố ý như thế, cũng đừng trách ta lôi chuyện cũ ra a.

"Thanh Nha tỷ tỷ, ngày mai còn muốn làm phiền tỷ xuất phủ một chuyến, đi Tiềngia thăm em trai Tiền di nương một chút, vẫn là nên thay ta thắp một nén hương cho đứa em gái đáng thương của ta." Ngâm Hoan đáy mắt thoáng hiện lên tia tức giận, nàng ngược lại muốn bình bình an an mà sống nhưngngười khác lại cứ không muốn, vẫn cứ muốn tiếp tục tranh một mất một còn sao.

Lúc này Ngâm Hoan không có giấu giếm nữa, trực tiếp đem chuyện này nói với Cố lão phu nhân, mẫu thân cùng với tứ thẩm đã biếtrồi, đặt hai gói thuốc kia ở trên bàn, còn có phần phán đoán của đạiphu, đừng nói Cố lão phu nhân hay Phương thị, sắc mặt ai cũng cực kỳ khó coi, nói như thế nào Ngâm Hoan cũng là từ Tam phòng đi ra, cũng kêunàng mẫu thân vài năm, Tiền di nương cái người này, không phải quá dàitay sao!

"Tứ thẩm, gần đây con còn nghe nói một chuyện rấtthú vị, là phụ cận của cửa hàng em trai Tiền di nương, nghe nói người em dâu này của Tiền di nương rất kỳ quái, sáu năm trước rõ ràng là thuậnlợi sinh hạ một đứa con trai, bọn họ không phải còn nghe được tiếng khóc sao, không biết tại sao, đứa nhỏ này thoáng cái thành tử thai, còn đemchôn, sau này em trai Tiền di nương đột nhiên có rất nhiều tiền, cửahàng cũng đóng cửa, cả ngày chỉ đắm chìm trong tửu lâu phố bạc, hai phuthê ầm ĩ lợi hại, có vài lần hàng xóm còn nghe được trong lúc bọn họ gây gỗ có cái gì mà đánh tráo, cái gì mà bé gái nữa." Ngâm Hoan nhìn Phương thị chậm rãi nói.

Chuyện bỏ thuốc này Tiền di nương không tự mình động thủ, đại khái có thể vu khống cho một mình Cúc Hương, Nhị tỷvẫn còn ở trong phủ tướng quân, nàng (ý chỉ Ngâm Hoan) một không có bịthương hai không có trúng độc, Tứ thúc nhất định sẽ bảo vệ Tiền dinương, bất quá nếu là chuyện trộm đổi hài tử, chuyện làm loạn huyếtthống này là chuyện mà Tam lão phu nhân cũng không thể nhịn.

Ngâm Hoan nhìn sắc mặt Tứ thẩm thay đổi, khóe miệng giương, Nhị tỷ, nếu làta chặt đứt móng vuốt của ngươi đang có trong Cố phủ, có phải ngươi cóbản lĩnh vươn tay đến Bát vương phủ nữa sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »