"Phi lễ chớ nhìn", đó là lối suy nghĩ cổ hủ của thánh Khổng. Với tính cách trương dương của Cổ Phong, thì có món hời mà không chiếm chính là đồ khốn nạn. Mỹ cảnh đã dâng tận mắt, Cổ Phong không thể nào không nhìn, không nhìn thì đúng là phí hoài.
"Phải làm sao đây?" Tiếng người phụ nữ tự lẩm bẩm khiến Cổ Phong lập tức nhắm mắt lại.
Tô Mạn Nhi cúi đầu nhìn Cổ Phong đang nằm trên đất không chút động tĩnh, nói với không khí như đang bàn bạc: "Hay là cứ vứt anh ta ở đây?"
Cổ Phong nghe vậy trong lòng hơi lạnh, đại tẩu à, cô tuyệt đối đừng làm thế nhé!
"Vậy chứ biết làm sao bây giờ?" Tô Mạn Nhi dường như nghe thấy tiếng lòng của Cổ Phong, nhưng nếu thật sự nghe được, chỉ riêng cái cách gọi "đại tẩu" kia cũng đủ để khiến cô ta nổi điên.
Cổ Phong cũng chẳng biết phải làm sao. Ngay cả việc mình đang ở đâu, rốt cuộc là tình trạng gì cậu còn chẳng rõ, thì làm sao biết phải làm thế nào.
"Bíp bíp", ba giờ sáng, đại lộ Thâm Nam tuy vắng vẻ nhưng không phải không có xe cộ. Chiếc xe của Tô Mạn Nhi dù đang bật đèn cảnh báo nguy hiểm nhưng lại đỗ ngay giữa ba làn đường, xe phía sau đã bấm còi inh ỏi từ xa!
Tô Mạn Nhi hơi sốt ruột, cứ thế này sớm muộn gì cũng gọi cảnh sát giao thông tới. Cảnh sát mà đến thì rắc rối sẽ càng lớn hơn, chỉ có cách nhanh chóng rời đi mới là thượng sách. Thế nhưng cô không thể vứt bỏ người đàn ông này được, suy đi tính lại, cuối cùng trong lòng cũng có chủ ý!
Sự tình đã đến nước này, cách duy nhất là đưa người đàn ông này về nhà rồi tính sau.
Theo cơ thể cô áp sát lại, một mùi hương tóc pha lẫn hương cơ thể tựa như lan như xạ xộc thẳng vào mũi Cổ Phong. Cậu hít hà gần như tham lam, mùi hương u huyền đặc trưng của người phụ nữ trưởng thành này khiến người ta muốn say, khơi gợi bao ý nghĩ viển vông.
Vóc dáng Tô Mạn Nhi tuy cao ráo, nhưng với thân hình mảnh mai yểu điệu, theo lý mà nói thì không thể đỡ nổi Cổ Phong cao tầm một mét tám. Thế nhưng, dưới sự cố gắng hết sức của cô, Cổ Phong vẫn bị cô dựng dậy.
"Hừ, chẳng phải chỉ là một gã đàn ông thối thôi sao, bà cô đây chẳng phải vẫn giải quyết được đó thôi!" Tô Mạn Nhi tuy mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn rất đắc ý.
Cổ Phong nghe vậy thì thầm cười trộm, còn "bà cô" cơ đấy? Nếu không phải tôi phối hợp, cô có dùng sức bú sữa mẹ cũng đừng hòng đỡ nổi tôi.
Lúc này Cổ Phong đang cười thầm, nhưng chẳng bao lâu sau cậu đã muốn khóc. Vị "bà cô" này trông thì ôn nhu dịu dàng, đoan trang tĩnh lặng, nhưng cử chỉ lại chẳng liên quan chút nào đến sự dịu dàng, thậm chí có thể dùng từ thô lỗ để hình dung.
Cô nửa đỡ nửa kéo Cổ Phong đến phía sau xe, buông tay một cái liền ném cậu xuống đất, rồi thô bạo nhét cậu vào ghế sau. Cổ Phong còn chưa kịp thu chân vào thì cô đã đóng sầm cửa xe, kẹp khiến Cổ Phong nhe răng trợn mắt, hít vào mấy hơi lạnh. Thế mà người phụ nữ dã man kia vẫn không hề hay biết, còn dùng sức ấn mạnh cánh cửa không đóng được. Tội nghiệp Cổ Phong đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra mà không dám kêu, đúng là cảnh con dâu nuôi từ bé khóc chồng, có nỗi khổ mà không thể nói.
"Hửm???" Tô Mạn Nhi đóng cửa mấy lần không được, lúc này mới phát hiện chân Cổ Phong chưa thu vào, mặt hơi ngượng ngùng: "Sorry, sorry! Tôi không cố ý đâu."
Vội vàng nhét chân cậu vào, Tô Mạn Nhi mới đóng cửa lên xe.
Thân hình cao lớn của Cổ Phong nằm trong ghế sau chật hẹp, tuy không biết người phụ nữ này định đưa mình đi đâu, nhưng theo trực giác, tâm địa người phụ nữ này không xấu, nếu không thì sau khi đâm trúng cậu đã bỏ chạy từ lâu rồi. Sự an toàn tạm thời khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Đây là nơi nào? Những người ăn mặc kỳ dị này là ai? Thứ đang chở cậu chạy nhanh hơn cả ngựa nghìn dặm này là gì... vô số dấu chấm hỏi tràn ngập trong đầu cậu.
Cậu nhớ rất rõ, buổi sáng nhìn thấy hoàng bảng dán ngoài Ngọ Môn, nội dung đại khái là Hoàng hậu mắc bệnh nặng, triệu chứng kỳ lạ, xưa nay chưa từng thấy, các thái y đều bó tay, khẩn cấp triệu tập danh y các nơi, ai chữa khỏi bệnh cho Hoàng hậu sẽ được thưởng vạn lượng vàng, trăm mẫu ruộng tốt.
Ai cũng muốn làm anh hùng, nhưng chỉ có thời thế mới tạo nên anh hùng!
Ai cũng muốn làm nên sự nghiệp, nhưng có bệnh của Hàn Hồng chưa chắc đã có mệnh của Hàn Hồng.
Cổ Phong thân thế lận đận, vất vả lắm mới học được y thuật và võ công, nhưng hầu như chưa từng có một ngày tốt lành. Khi nhìn thấy hoàng bảng, cậu nhận ra cơ hội của mình cuối cùng đã đến!
Cái loại "nghé con không sợ hổ" như cậu lập tức bóc hoàng bảng vào cung. Sau khi vọng, văn, vấn, thiết (nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch) xong thì kinh ngạc phát hiện bệnh của Hoàng hậu hóa ra là hoa liễu! (Chú thích: Hoa liễu, tức bệnh lây truyền qua đường tình dục). Bệnh của Hoàng hậu tuy nặng nhưng căn nguyên không hề phức tạp. Lúc mới bắt đầu Cổ Phong hoàn toàn không để tâm, trước khi vào cung cậu còn tưởng là bệnh nan y gì ghê gớm lắm, trong lòng còn chút thấp thỏm, ai ngờ xem xong lại chỉ là bệnh hoa liễu!
Bệnh này đối với người khác tuy khó, nhưng với Cổ Phong thì chỉ là chuyện nhỏ. Cậu lập tức khoác lác với Hoàng hậu: Ba thang thuốc, đảm bảo thuốc đến bệnh trừ.
Cậu đòi bút mực giấy nghiên, vung tay viết đơn thuốc. Thế nhưng đơn thuốc mới viết được một nửa, Cổ Phong đã cảm thấy có gì đó không ổn. Bệnh này của Hoàng hậu tuy đột ngột, thậm chí có thể nói thẳng là dơ bẩn, nhưng không phải là bệnh không thể chữa, tại sao các thái y lại đều bó tay chịu trói?