Thâm Thành, hai giờ ba mươi phút sáng.
Tô Mạn Nhi vừa kết thúc một buổi tiệc xã giao đầy khó khăn, đang lái xe trở về nhà.
Là một nữ nhân viên văn phòng thời đại mới, trẻ trung xinh đẹp, có xe có nhà, cha mẹ đều đã qua đời, lại còn làm công việc trình dược viên đầy rẫy nguy hiểm và thách thức, rất dễ dàng thu hút những kẻ "sói lang".
Như đêm nay, nếu không phải cô đủ bình tĩnh và nhạy bén, nhận ra ly rượu mà tên chủ nhiệm Tiền háo sắc đưa cho mình có vấn đề, rồi lặng lẽ đánh tráo ly rượu đó với ông chủ Trịnh, thì tin rằng giờ này cô đã bị lũ sói ăn thịt rồi, mà có khi còn chẳng phải chỉ một con!
Nghĩ đến đây, gương mặt còn vương chút men say của Tô Mạn Nhi không khỏi lộ ra nụ cười khổ, đúng như người ta vẫn nói: "Dáng vẻ như chiếc bánh bao, thì trách sao được chó cứ bám theo?"
Đại lộ Thâm Nam ban ngày vốn xe cộ tấp nập ồn ào, giờ phút này lại trở nên vô cùng vắng vẻ. Thỉnh thoảng có một hai chiếc xe vượt qua xe cô, chút men rượu khiến cô nhấn mạnh chân ga, tốc độ lập tức tăng lên tám mươi cây số một giờ!
Gió đêm lùa qua cửa sổ xe khiến tinh thần cô tỉnh táo đôi chút. Khi cô hít một hơi thật sâu, định đưa tay bật dàn âm thanh thì bất ngờ, giữa lòng đường phía trước xuất hiện một người đàn ông!
Người đàn ông này xuất hiện quá đột ngột, ai mà ngờ được giữa đêm hôm khuya khoắt không ngủ lại có người chạy ra giữa đường đi dạo lung tung chứ?
Đúng lúc này, đèn xe từ hai phía trái phải phía sau đồng loạt chiếu tới, Tô Mạn Nhi không dám đánh lái, chỉ có thể theo phản xạ tự nhiên mà đạp mạnh phanh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cô nhìn rõ vẻ mặt người đàn ông vô cùng ngơ ngác, đứng ngẩn ngơ như đang mộng du. Thấy xe mình lao tới, anh ta thế mà không né tránh, thậm chí chẳng có lấy một ý định muốn tránh né.
Tìm chết à?
Tìm chết thì cũng đừng có tìm đến tôi chứ! Đây là ý nghĩ cuối cùng của Tô Mạn Nhi trước khi tông phải người!
"Két——" Tiếng lốp xe ma sát dữ dội với mặt đường phát ra âm thanh chói tai, nhưng vì khoảng cách quá gần, xe của Tô Mạn Nhi chưa kịp dừng hẳn đã tông thẳng vào người đàn ông đó.
"Bộp!" Một tiếng động trầm đục vang lên, người đàn ông bị hất văng ra xa ba mét trước đầu xe, rồi nằm đó bất động.
"Xong rồi, xong rồi, mình đâm người rồi, mình đâm chết người rồi!" Tô Mạn Nhi sợ đến mức gương mặt xinh đẹp trắng bệch, tay chân luống cuống không biết phải làm sao.
Qua một hồi lâu, Tô Mạn Nhi mới lấy hết can đảm, vội vàng xuống xe, ngập ngừng đi tới trước mặt người đàn ông, run rẩy đưa tay kiểm tra hơi thở của anh ta!
Vừa kiểm tra xong, lòng Tô Mạn Nhi mới tạm yên tâm đôi chút, cô ôm ngực lẩm bẩm: "May quá, may quá, trời cao có mắt, Bồ Tát phù hộ, chưa chết, vẫn chưa chết!"
Cô quan sát người đàn ông từ đầu đến chân, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Người này bị xe tông bay xa như vậy mà không hề có vết thương ngoài da, quần áo trên người cũng không rách, chỉ dính chút bụi bẩn!
Nhìn cách ăn mặc của anh ta, cô càng thấy kỳ lạ. Người này mặc một bộ trang phục chẳng ra làm sao, giống như đồ cổ trang, tóc để dài đến mức có thể quấn vài vòng quanh cổ để thắt cổ tự tử, buồn cười nhất là anh ta còn tết thành bím tóc như con gái!
Tên này vừa từ trường quay phim cổ trang chạy ra à? Hay là dân nhập cư lậu từ Thái Lan tới? Tô Mạn Nhi thắc mắc không thôi, nhưng nhìn kỹ lại, cô phải thừa nhận người đàn ông này thực sự rất đẹp trai. Dù lúc này mắt nhắm nghiền, mặt mày tái nhợt, nhưng vẫn toát lên khí chất phi phàm, mày kiếm mắt sáng, nhìn thêm vài cái lại khiến cô thấy nóng mặt, tim đập thình thịch.
Chết tiệt, đã đến lúc này rồi mà mình còn suy nghĩ lung tung cái gì thế này? Tô Mạn Nhi thầm mắng bản thân một câu, lúc này mới lắc lắc cánh tay người đàn ông: "Tiên sinh, tiên sinh, anh sao rồi? Có bị thương ở đâu không?"
Vừa lắc vừa gọi, suýt chút nữa là định dùng giày cao gót để đá, người đàn ông vẫn không hề có phản ứng gì. Lúc này Tô Mạn Nhi thực sự khó xử.
Phải làm sao đây? Mặc kệ sống chết của anh ta, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra rồi nhấn ga bỏ chạy? Hành vi vô trách nhiệm như thế cô không làm được. Ngộ nhỡ anh ta nằm đây chưa chết mà bị xe phía sau cán qua thì sao? Chẳng phải mình thành kẻ giết người thật sự rồi à?
Hay là đưa anh ta đến bệnh viện? Cách này càng không ổn, cô đã uống rượu trước khi lái xe, tuy không say nhưng cũng thuộc loại lái xe nguy hiểm. Giờ lại tông người, một khi bị cảnh sát giao thông bắt được, tước bằng giữ xe vẫn còn là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ xui xẻo bị tống giam thì đúng là "A Di Đà Phật".
Trong lúc Tô Mạn Nhi đang mất tập trung, người đàn ông kia lặng lẽ mở mắt ra. Thấy một người phụ nữ xinh đẹp mỹ miều đang ngồi xổm bên cạnh, anh cũng rất kinh ngạc. Nhưng điều khiến anh không thể rời mắt chính là cảnh xuân lộ ra dưới tà váy của cô, góc nhìn này của anh chẳng cần phải "lén nhìn" mà vẫn thưởng thức được cảnh xuân tuyệt vời.