Trời đất chứng giám, Cổ Phong hoàn toàn không muốn xảy ra chuyện đổ máu như thế này, cậu cũng không ngờ người phụ nữ trông có vẻ nho nhã yếu đuối kia lại có thể vặn nắp bút để tạo ra một vụ án đẫm máu đến vậy.
Thế nhưng, tên biến thái kia cũng thật là, chiếm chút tiện nghi, sàm sỡ một chút là được rồi, sao lại ra tay mạnh bạo thế làm gì? Anh tưởng người phụ nữ này là của nhà anh chắc? Giờ thì hay rồi, ăn không được lại còn rước họa vào thân.
Người phụ nữ vẫn nắm chặt cây bút đó, sắc mặt tuy có chút tái nhợt, nhưng nhìn người đàn ông đang gào khóc thảm thiết dưới đất thì lại vô cùng lạnh lùng.
"Đàn bà độc ác nhất", quả nhiên không sai. Cổ Phong lạnh cả người nghĩ thầm, quay đầu nhìn lại thì lại thấy mình sai rồi, bởi vì tâm địa của Tô Mạn Nhi không hề độc ác, cô là kiểu "miệng lưỡi sắc bén, tâm hồn nhân hậu", so sánh ra thì cô vẫn đáng nhìn hơn.
Tô Mạn Nhi thấy Cổ Phong nhìn mình, không tránh khỏi thói quen tặng cho cậu một cái lườm: "Ai bảo anh lo chuyện bao đồng?"
Cổ Phong cười khổ đầy vô tội, nhìn cô với vẻ đáng thương: "Tôi cũng đâu biết sẽ thành ra thế này!"
Hai người đang liếc mắt đưa tình với nhau thì bên kia đã loạn cả lên.
"Xà ca!", "Đại ca Xà!", "Anh sao vậy?", "..."
Tên biến thái kia vừa ngã xuống, cả chiếc xe buýt vang lên những tiếng kêu thất thanh. Đúng là không kêu thì không biết, vừa kêu lên mới giật mình, Cổ Phong kinh ngạc phát hiện ra ở đây có đến một nửa là người của tên biến thái kia, hèn gì hắn dám ngang ngược như vậy, hóa ra là cậy đông hiếp yếu nên mới không sợ hãi gì cả!
Sắc mặt người phụ nữ trở nên tái nhợt hơn, bàn tay cầm bút càng dùng sức, các khớp ngón tay đều trắng bệch ra.
Đám lâu la xúm vào đỡ tên biến thái kia dậy, chưa đợi tên biến thái trông như sắp ngỏm củ tỏi kia lên tiếng, vài kẻ mắt sắc đã phát hiện ra cây bút dính máu trong tay người phụ nữ, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
"Con khốn, mày chán sống rồi phải không!" Một tên tóc đỏ xỏ khuyên mũi lao tới, vung tay tát thẳng vào mặt người phụ nữ, nhưng bàn tay đó chỉ mới vươn ra được một nửa thì đã rụt lại, kêu thảm thiết như bị ong chích.
Hóa ra người phụ nữ đã dùng cây bút trong tay đâm mạnh vào tên tóc đỏ ngay lúc hắn định đánh mình, tất nhiên vẫn là dùng đầu ngòi bút.
Đúng là một đóa hồng có gai, đáng tiếc là Cổ Phong chẳng hề thích chút nào.
Người phụ nữ trước là làm tên biến thái bị thương, giờ lại đâm tên tóc đỏ, đây chẳng khác nào hai lần liên tiếp chọc vào tổ ong vò vẽ, mấy gã đàn ông gần như cùng lúc rút dao ra, gào rú lao về phía cô.
Bi kịch lại sắp xảy ra, một đóa hoa tươi sắp bị vùi dập thê thảm!
Đám người này đông đảo, kẻ nào kẻ nấy đều hung ác, hành khách trên xe ai nấy đều tự lo cho thân mình, ngay cả bác tài cũng sợ đến mức không dám khởi động xe nữa, ai còn dám có lòng thương hoa tiếc ngọc cơ chứ.
Lúc này nếu Cổ Phong không đứng ra thì thật có lỗi với khán giả, nhưng cậu vẫn chưa ra tay, chỉ là đưa tay kéo người phụ nữ đang sợ đến ngẩn người kia, mạnh mẽ kéo cô ra sau lưng mình, để bản thân đối mặt với đao kiếm.
Nhìn ba lưỡi dao sắp đâm vào người Cổ Phong, trong khoang xe lập tức vang lên những tiếng kinh hô và thở dài: Biết "súng bắn chim đầu đàn, dao chém kẻ cầm đầu" nghĩa là gì không? Nếu không biết thì sắp có ví dụ ngay trước mắt rồi đó.
Ai cũng nghĩ rằng Cổ Phong chắc chắn sẽ bị loạn đao chém chết trong vũng máu.
Tuy nhiên, sự thật lại không phải như vậy, "súng bắn chim đầu đàn" chưa chắc đã trúng, nhưng "dao chém kẻ cầm đầu" thì có xảy ra, vì nếu con chim đầu đàn bay đủ nhanh đủ mạnh thì súng không thể bắn trúng được!
Ra tay của Cổ Phong xưa nay chưa bao giờ chậm, hơn nữa còn rất mạnh, chỉ trong chớp mắt, mọi người chỉ thấy hoa mắt, sau đó liền nhìn thấy ba lưỡi dao đã nằm trong tay cậu, còn ba gã đàn ông kia thì đã nằm dưới đất giả chết.
Không ai nhìn rõ Cổ Phong ra tay thế nào, cũng chẳng ai biết cậu đã đánh vào chỗ nào của ba tên kia, điều duy nhất mọi người thấy là ba tên này nằm dưới đất, không hề nhúc nhích như đã chết.
Đám ô hợp kia vốn là hạng người bắt nạt kẻ yếu, bình thường chỉ dám bắt nạt người hiền lành, gặp kẻ cứng thì lại cậy đông hiếp yếu, nhưng đối mặt với một cao thủ như thể vừa bước ra từ phim võ hiệp này, chúng rất biết tự lượng sức mình, dù có đông hơn gấp mấy lần thì cũng chỉ là "bánh bao thịt ném chó, một đi không trở lại".
"Lên đi!" Cổ Phong một tay giơ lên, một tay vươn về phía chúng, hai chân đứng tấn, hoàn toàn sao chép lại thế khởi đầu của Thái Cực Trương Tam Phong, nhưng hình như Hoàng Phi Hồng ở Phật Sơn cũng thích chiêu này.
Đám ô hợp kia đối mặt với sự khiêu khích của cậu lại tỏ ra thờ ơ, thậm chí trong mắt còn lộ ra sự lạnh lẽo không thể che giấu. Ba tên nằm dưới đất sống chết chưa rõ, ai còn dám xông lên chịu chết nữa chứ!
Không ai qua đây đúng không, không ai qua thì mình không thể qua sao? Cổ Phong đang định đi sang đánh người thì bất ngờ bị người ta kéo nhẹ vạt áo phía sau, quay đầu lại thì thấy Tô Mạn Nhi đang nhìn mình đầy sợ hãi, ngón tay kia chỉ vào cánh cửa xe đã mở, ý tứ đã quá rõ ràng: "Chủ nhà, chúng ta có nên đi thôi không?"