Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 194
bất ngờ không kịp đề phòng ngã vào trong lòng anh.

❊ ❊ ❊

Đường Dục nheo mắt lại nhìn về phía cô, nhưng vẫn phải buông tay, lúc này xung đột với cô, hiển nhiên không phải quyết định sáng suốt.

Cô ấy lại có thể thích anh ba?

Chỉ là, mẫu người anh ba thích chỉ sợ không phải là cô?

Nghĩ đến đây, khóe môi không khỏi cong lên nụ cười cân nhắc: “Chẳng lẽ cô đơn phương thầm mến anh ba tôi?”

Lần thứ hai bị đoán trúng tâm tư Tống Tư Kỳ xấu hổ đỏ mặt đến mang tai, vung quả đấm về phía anh tahô to: “Khốn khiếp! Tôi thích ai thầm mến ai có liên quan gì đến anh? Đến phiên anh đến cười nhạo tôi sao?”

Không cẩn thận bị loạn quyền của Tống Tư Kỳ quẹt qua mặt sắc mặt Đường Dục thật không tốt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tống Tư Kỳ!”

Tống Tư Kỳ không vui trừng anh ta: “Gọi tên bà cô làm gì?”

Đường Dục: “ “

Bây giờ đối đáp, anh không chiếm bất kỳ tiện nghi gì.

Lấy được tự do Tống Tư Kỳ rời đi không quay đầu lại, mặc dù biết Đường Dục là em trai anh Đường Triều thì thế nào?

Dù sao mình ghét anh ta!

Mỗi lần gặp anh ta mức độ chán ghét sẽ tích chồng lên, trên đời này quả thật không có người đàn ông nào khiến người ta chán như anh ta!

Thay quần áo xong Tống Tư Kỳ vừa trở lại sân golf đã bị anh hai hỏi: “Sao vậy? Dáng vẻ thở phì phì? Ai lại trêu chọc tiểu công chúa chúng ta rồi hả?”

Tống Tư Kỳ cắn môi: “Đụng phải một con ruồi rất đáng ghét, mất rất nhiều sức mới đuổi anh ta đi được!”

Cô nghĩ dù sao Đường Dục cũng là em trai anh Đường Triều, nếu ở trước mặt anh chỉ tên nói họ nói anh ta là ruồi bọ đáng ghét thì không tốt, cho nên uyển chuyển chút cho thỏa đáng.

Vẻ mặt Tống Tư Bạch đăm chiêu: “Ruồi bọ đáng ghét? Mùa này hình như không có ruồi?”

Tống Tư Kỳ bĩu môi, trừng mắt anh hai nhà mình một cái, gắt giọng: “Anh hai!”

Tống Tư Bạch không lên tiếng, thật ra anh cảm thấy nếu lực chú ý của Kỳ Kỳ có thể đặt ở trên người đàn ông khác, cũng không phải chuyện tốt!

Đường Triều vẫn chuyên tâm vào bóng, dứt khoát không tham dự vào trong chuyện của hai anh em.

Chỉ là, trong lòng khó tránh khỏi sẽ thấy kỳ lạTống Tư Kỳ nói lời ác độc đêm đó thật sự không xuất hiện sao?

****

Viên trang rượu nho Bordeaux.

Lúc này Tần Lạc đang ở phòng bếp nghiên cứu tài nấu nướng, mình sản xuất rượu nho phối trên thịt bò bít tết, chắc cũng không tệ lắm!

Người hầu thấy một mình cô bận rộn không khỏi hỏi: “Tần tiểu thư, cần giúp không?”

Tần Lạc lắc đầu: “Không cần.”

Cách làm thịt bò bít tết không phải rất khó, Tiểu Tinh thích ăn thịt cô phải học làm mới được, nếu không người mẹ như mình quá không xứng rồi.

Buổi sáng cô mới mua tảng thịt bò tươi cắt thành ba miếng, chia ra đặt ở trong đĩa, sau đó cắt cà rốt, mặc dù đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn cay chảy nước mắt.

Cô vội vã đỡ mặt bàn đi đến bên cạnh cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí mới mẻ bên ngoài, nấu cơm quả nhiên là cần kỹ thuật!

Tỏi với cà rốt cắt xong, sau đó thì rắc hạt tiêu đen vừa phải.

Sau khi làm công tác chuẩn bị xong, thì Tần Lạc lấy cây búa đập tảng thịt bò sống, như vậy lúc rán sẽ ngon miệng hơn.

Rắc muối cùng hạt tiêu lên đều hai mặt miếng thịt, ướp khoange một hai giờ, băm tỏi cùng cà rốt đặt ở trong bát.

Khi cô đang chuẩn bị đổ dầu ô liu vào trong chảo, bỗng nhiên Hoắc Kỷ Thành đi vào: “Anh giúp em.”

Tần Lạc bày tỏ không tin anh: “Khói dầu trong phòng bếp quá nồng, anh ra ngoài đi!”

Hoắc Kỷ Thành lại đi về phía trước một bước, vừa vặn dừng ở phía sau lưng cô, cách không gần không xa, thế cho nên Tần Lạc có thể nghe được tiếng hít thở của anh gần bên tai.

“Em đang quan tâm anh?”

Giọng anh trầm thấp từ tính Tần Lạc nghe vào cảm thấy lỗ tai tê dại

Lập tức thấp giọng trách mắng: “Anh suy nghĩ nhiều, tôi chỉ không thích bị người khác quấy rầy mà thôi.”

Hoắc Kỷ Thành cười nhẹ ra tiếng: “Không sao, em có thừa nhận hay không anh đều rất vui mừng.”

Tần Lạc buồn bực: “Vui cái đầu anh! Anh mau đi ra!”

Hoắc Kỷ Thành lại tiến lên một bước, vừa vặn dán phía sau lưng Tần Lạc.

Tần Lạc nhất thời giống như xù lông nhảy về phía trước một bước, thiếu chút nữa đụng vào chảo rán.

“A!”

Cô sợ hãi kêu ra tiếng, thật sự là quá hiểm rồi!

Hoắc Kỷ Thành vội vàng ôm cô lui về phía sau một bước, ân cần hỏi han: “Thế nào? Có bị bỏng không?”

Tần Lạc tức giận hất tay anh ra: “Ngươi có phiền hay không! Đã nói anh đi ra ngoài anh không nghe thấy à! Đều tại anh!”

Dường Hoắc Kỷ Thành đã quen với giọng điệu này của cô: “Để anh làm!”

Tần Lạc trợn mắt nhìn anh: “Anh không biết làm, mù quáng trổ tài cái!”

Hoắc Kỷ Thành thuần thục lấy tảng thịt bò ở khay vào chảo rán, dùng dầu dư trong chảo phi tỏi với cà rốt đập nát tạo mùi hương.

“Khi anh du học ở Newyork đã học làm thịt bò bít tết.”

“ “

Tần Lạc không dám tin há mồm, từ nhỏ anh là đại thiếu gia được nâng ở lòng bàn tay cũng sẽ rán thịt bò bít tết?

Hoắc Kỷ Thành quay đầu lại nhìn về phía cô: “Em cảm thấy anh đang lừa em sao?”

Tần Lạc bĩu môi, dù sao không giống sự thật.

Hoắc Kỷ Thành vẩy chút muối cùng hạt tiêu đen, lại đổ chút dầu hào, từ từ xào chia đều thành nước tương đậm đặc.

Anh thuần thục, quả thật như đã làm.

“Khi du học, mặc dù thuê người giúp việc quét dọn nhà cửa, nhưng dù sao có lúc nhà người ta có việc, anh lại không thích đi bên ngoài ăn cơm một mình, cũng chỉ có thể tự học làm.”

Hoắc Kỷ Thành chậm rãi nhớ lại cuộc sống khi du học, anh quả thật không ngờ mình cũng sẽ đứng ở trong phòng bếp, nhưng cuộc sống sẽ ép anh học được.

Khi thấy màu sắc hương vị tảng thịt bò đều tốt đặt ở trong mâm, Tần Lạc đã tin, thằng nhãi này có lúc làm cho mình nhìn với cặp mắt khác xưa?

Cơm trưa chính là thịt bò bít tết tiêu đen phối rượu đỏ trong viên trang tự ủ, trong nháy mắt nắp bình mở ra, hương vị thấm vào người, ngửi mùi thơm, mọi người muốn say.

Hoắc Gia Tinh cắt một miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, lẩm bẩm nói: “Ưm, rất ngon! Tài nghệ nấu nướng của chị càng ngày càng cao!”

Tần Lạc có chút xấu hổ, thật ra người rán thịt bò là Hoắc Kỷ Thành: “Là ba em rán.”

Mắt to đen bóng của Hoắc Gia Tinh xoay tròn: “Hì hì! Em biết rồi, là chị với ba em cùng rán, cho nên mới đặc biệt ngon!”

Tần Lạc: “ “

Đứa nhỏ này, nghĩ đi đâu vậy?

Hoắc Kỷ Thành liếc nhìn con trai khen ngợi, là bé nhanh trí!

Tần Lạc dứt khoát không đáp lời với bọn họ, cắt một miếng thịt bò nhỏ bỏ vào trong miệng, hương vị vừa vặn, thịt bò bẩy phần chín ăn rất ngon!

Uống thêm một ngụm rượu đỏ, càng thêm cảm giác.

Thật không ngờ tay nghề anh rán thịt bò tốt như vậy, mùi vị ngon hơn so với nhà hàng Tây.

Buổi tối, sau khi Tiểu Tinh đi ngủ, Tần Lạc cũng không mệt mỏi, thì một mình từ từ đi đến vườn hoa nhỏ, ở đây vài ngày giống như bồng lai tiên cảnh, không bị người ngoài quấy rầy, hưởng thụ cuộc sống một nhà ba người nhàn hạ.

Bỗng dưng, cô ý thức mình dùng đến từ “ Một nhà ba người”, có lẽ là mấy ngày nay người hầu nói đùa quá mức đi sâu vào lòng người?

Cô tự giễu nhếch môi, bồng lai tiên cảnh có đẹp nữa, nhưng vẫn phải về cuộc sống hiện thực.

Chờ chân hoàn toàn bình phục, cô phải trở lại công ty đi làm, mới vừa đi làm vài ngày liền nghỉ bệnh một tháng, công ty đã đủ nhân từ với cô rồi.

“Đêm nay có sao sao?”

Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nam mạnh mẽ kéo Tần Lạc từ trong mơ màng về, không kìm lòng được ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm: “Không biết.”

Hoắc Kỷ Thành ngồi xuống ở bên cạnh cô: “Không có sao em ngồi ở đây để làm gì?”

Tần Lạc không vui nhìn về phía anh: “Tôi thích ngồi ở chỗ này, lại không cản trở anh!”

Hoắc Kỷ Thành tùy ý nói: “Ở đây chỗ nào cũng là thực vật, em không sợ có loài bò sát mềm hoặc sâu bọ.”

Y ngoài lời của anh rất rõ ràng.

Cả người Tần Lạc nhất thời cứng đờ: “Anh! Cho dù có cũng là do anh đưa tới!”

Người đàn ông khốn khiếp này thực đáng giận! Biết rõ mình sợ hãi lại còn cố ý nói ra hù dọa cô, lập tức thở phì phì đứng dậy chuẩn bị trở về phòng.

Anh nói chưa dứt lời, sau khi nói ra cô chỉ cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, luôn luôn lo lắng đằng sau bỗng nhiên xuất hiện thứ gì.

Hoắc Kỷ Thành chìa tay giữ chặt cô, bất ngờ không phòng bị Tần Lạc cứ như vậy ngã vào trong lòng anh.

Tư thế hai người, nháy mắt vô cùng mập mờ.

Ánh trăng mông lung nhẹ nhàng chiếu ở trên hai người, dường như muốn nảy sinh ra cái gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »