Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6718 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 172
không muốn gặp anh.

❊ ❊ ❊

Chuyến đi công tác hai ngàysắp kết thúc, Tần Lạc chỉ mong sao nhanh chóng rời khỏi thành phố A, lễ mừng năm mới năm nay cô không muốn trở về, dù sao cô không có người nhà, ở đâu qua đều giống nhau.

Về phần mẹ kế thiếu cô năm trăm vạn, cô sẽ tìm bà ta đòi lại, là của cô, một phần bọn họ cũng đừng nghĩ muốn nuốt một mình!

Lần này trở về có Bá Luân tiên sinh cùng đi, ba người đặt vé máy bay, đến sân bay, Tiểu Kim với Bá Luân tiên sinh đi làm thủ tục gửi hành lý, còn Tần Lạc đi lấy vé, kết quả mới vừa đi được hai bước thì bị một đám phóng viên chen chúc vây quanh.

Cô hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra...

Về phần các câu phóng viên hỏi, cô lại càng kinh ngạc hơn.

“Tần Lạc Tần tiểu thư, nghe nói sáu năm trước cô bị bán đến Italy, xin hỏi một năm bị bán đi trong lòng cô hiểu rõ mình đang làm gì không?”

“Tần Lạc Tần tiểu thư, trong một năm bị bán đi là cô làm rất nhiều nghề khác nhau phải không? Thể nghiệm cuộc sống khác nhau?”

“Tần Lạc Tần tiểu thư, cô tự bán bản thân lúc ấy nghĩ như thế nào? Làm sao sinh viên đại học có thể ký được hợp đồng như vậy?”

...

Tất cả vấn đề phóng viên hỏi đều rất bén nhọn, mặc dù không nói được rõ ràng, nhưng không phải kẻ ngốc đều nghe ra ám chỉ Tần Lạc bị bán đến Italy làm nghề tiếp khách...

Đầu Tần Lạc ong ong, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Tại sao trong một đêm ngay cả chính cô cũng không biết đã bị người ta vạch trần quá khứ ra ngoài?

Lại còn lấy phương thức ác liệt như vậy?

Cô cúi thấp đầu muốn rời đi, nhưng các phóng viên làm sao dễ dàng để cho cô được toại nguyện?

Một đám vô cùng dũng mãnh, vì tin tức độc nhất hoàn toàn làm bất cứ giá nào, bảo vệ trong sân bay vội vàng chạy đến ngăn hỗn loạn lại.

Vì thế, tình cảnh rất loạn...

Đầu Tần Lạc sắp muốn nổ tung, rốt cuộc cô trêu ai chọc ai rồi hả? Gặp loại người không có chứng cứ rõ ràng hay đi công kích cùng nói xấu người khác như thế? Rốt cuộc là ai thiếu đạo đức như vậy muốn vu oan cho cô?

Nàng một cái cũng không muốn trả lời, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đám người này, nhưng chung quanh dày một tầng người, quần chúng bên cạnh vây xem cũng càng ngày càng nhiều, đèn flash không ngừng ở trên mặt cô chợt lóe chợt tối, cô sắp ngất mất!

Bỗng nhiên, không biết là camera người nào đụng vào trên người Tần Lạc, sau đó là những cánh tay đếm không hết duỗi qua, thân hình khổng lồ đông nghịt đè ép đến...

Trong khoảng thời gian ngắn, liên tiếp tiếng kinh hô, mọi người đều lộn xộn, Tần Lạc rất không may trúng chiêu, từ đầu đến chân, không một may mắn thoát khỏi.

Cô không có cách nào hình dung tâm tình mình giờ phút này có bao nhiêu hỏng bét, tay cùng chân hoàn toàn không thể khống chế, bị người đá đến giẫm qua, toàn bộ thân thể đều bị áp bức và lăng nhục mà trước nay chưa từng có.

Lúc này, có một người té ngã trên đất, sẽ có người thứ hai, thứ ba...

Trong chốc lát, tiếng kêu sợ hãi liên tiếp, Tần Lạc không biết là người nào nện vào chân của cô, sau đó tay cũng bị hung hăng đập, mơ hồ các loại máy móc...

Cả người cô đều tối tắm muội vòng, ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được, thậm chí cô còn không nhớ rõ mình bị bao nhiêu cái chân người ta giẫm lên, đá bao nhiêu cái...

“Tần Lạc!”

Khi Tiểu Kim đi đến thì thấy một màn này, cô lo lắng la lên, vội vàng gọi điện thoại báo cảnh sát.

******

Nửa giờ sau, Tần Lạc được đưa đến bệnh viện, từ đầu đến chân cô không có một chỗ nguyên vẹn, tóc lộn xộn, quần áo thiếu chút nữa bị những người đó xé rách, toàn bộ đều là vết bẩn, gãy xương nhỏ tay phải, tay trái đầy vết thương, trên hai chân không chỉ có bầm tím, lại còn gãy xương...

Vốn đùi phải của cô trước kia từng bị gãy xương nhẹ, lần này xem như vết thương cũ thêm vết thương mới...

Hoắc Kỷ Thành đang họp sau khi nghe nói chuyện này thì vội vàng bỏ lại một đám nhân viên cấp cao trong phòng họp rời đi, cũng không quan tâm đám người kia ở sau lưng nghị luận thế nào.

Trình Sâm cũng vội vàng theo ra ngoài, vừa đi vừa nhỏ giọng nói: “Boss, đã điều tra được mấy ngày nay có người âm thầm theo dõi Tần tiểu thư, cho nên nhất cử nhất động của cô ấy đều bị người ta nắm rõ như lòng bàn tay.”

Hoắc Kỷ Thành liếc mắt nhìn anh ta: “Giang Ánh Tuyết?”

Trình Sâm im lặng, thật ra từ tối hôm qua Giang Ánh Tuyết theo đến “Quán Tinh Quang” thì có thể biết cô ta đã phái người theo dõi Tần Lạc, nếu không thì không thể nắm giữ được tin tức chuẩn xác như thế...

“Làm sao mà Giang Ánh Tuyết biết chuyện sáu năm trước?”

“Thuộc hạ... đã đi thăm dò.”

“Tôi muốn lập tức có kết quả!”

“Thuộc hạ hiểu.”

“Tần Lạc được đưa đến bệnh viện nào hả?”

“Là bệnh viện nhân dân.”

...

Vừa đến cửa bệnh viện, thì Hoắc Kỷ Thành phát hiện các phóng viên vây quanh đến con kiến không lọt được, lập tức dặn dò Trình Sâm: “Lấy tốc độ nhanh nhất dẹp hết lời bàn tán trên mạng xuống, nên cho ngậm miệng thì cho ngậm miệng, nếu không nghe thì trực thu mua, cho dù uy hiếp, cũng cần phải dọn dẹp tất cả!”

Trình Sâm hiểu rõ: “Boss yên tâm, thuộc hạ biết nên làm như thế nào.”

Hoắc Kỷ Thành không nói thêm nữa, Trình Sâm theo anh nhiều năm như vậy, cũng là trợ lý công việc đắc lực nhất của anh, trên cơ bản có thể làm đến đoán ý qua lời nói và sắc mặt, hơn nữa làm việc anh rất yên tâm.

Trước cửa bị phóng viên lấp kín, Hoắc Kỷ Thành gọi điện thoại cho viện trưởng mở lối đi dành riêng cho khách quý, trực tiếp đến cửa phòng bệnh Tần Lạc.

Lúc đó Bùi Tử Ninh ở bên trong, nhìn thấy bạn tốt bao bọc giống như xác ướp thì nước mắt thiếu chút nữa lăn ra ngoài: “Lạc Lạc “

Ngược lại Tần Lạc an ủi cô: “Được rồi! Không phải mình vẫn còn tốt sao! Lại không thiếu tay thiếu chân, bác sỹ nói chỉ cần tĩnh dưỡng thì sẽ bình phục.”

Bùi Tử Ninh mếu máo: “Nhưng vết thương cũ trên đùi phải cậu vốn đã hoàn toàn tốt, lần này lại bị động tới, nói không chừng sẽ để lại di chứng.”

Khóe môi Tần Lạc cong lên tự giễu: “Thôi, đây có thể là kiếp số trong mệnh mình! Trốn cũng không trốn được.”

Bùi Tử Ninh cắn môi: “Cái gì kiếp số trong mệnh? Cậu đừng tin những thứ đó! Muốn nói, thì việc này phải trách Hoắc Kỷ Thành kia! Nếu năm đó anh ta không... Làm sao có thể bị người khác đảo lộn?”

Tần Lạc cười cười: “Anh ấy với mình mà nói quả thật rất nguy hiểm, cho nên mình mới muốn rời xa anh ấy hoàn toàn. Nhưng chuyện hôm nay mình trên cơ bản đã đoán được là ai tiết lộ với phóng viên rồi.”

Bùi Tử Ninh nhìn vẻ mặt của cô thì đoán được: “Mẹ kế của cậu?”

Tần Lạc gật đầu: “Ngoại trừ bà ta, mình không thể nghĩ ra được người nào khác.”

Nghe thế, Hoắc Kỷ Thành nhíu mày, xem ra mình đối với hai mẹ con nhà kia thật quá tốt, cư nhiên ở dưới mí mắt mình làm ra loại chuyện này?

Lập tức gửi tin nhắn cho Trình Sâm: Tập trung điều tra mẹ kế của Tần Lạc.

Trình Sâm chợt hiểu, người biết chuyện sáu năm trước mà còn tiết lộ cho phóng viên cũng chỉ có mẹ con Lý Thúy Như.

Âm thanh tin nhắn làm cho Tần Lạc với Bùi Tử Ninh biết được bên ngoài có người, thì Hoắc Kỷ Thành đẩy cửa vào: “Chuyện này anh nhất định sẽ cho em một cái công đạo.”

Tần Lạc không quan tâm đến anh, mình trở nên thảm như vậy đều do anh ban tặng, cô cũng không cần thiết cho anh sắc mặt hoà nhã gì!

Bùi Tử Ninh tức giận nói: “Nói vuốt đuôi có ích lợi gì? Anh không nhìn xem trên người Lạc Lạc có bao nhiêu vết thương, đùi phải cậu ấy vốn gãy xương, bây giờ vết thương cũ lại bị thương thêm, bác sỹ còn nói có thế sẽ để lại di chứng, anh có biết đối với một cô gái mà nói có bao nhiêu sao đau khổ không?”

Hoắc Kỷ Thành nhìn về phía người phụ nữ nằm ở trên giường, trầm giọng nói: “Anh nhất định sẽ không để một vết thương trên người em lưu lại bất kỳ vết sẹo cùng di chứng nào.”

Tần Lạc xoay mặt không nghĩ để ý đến anh.

Bùi Tử Ninh trả lời: “Nói thì dễ nghe, anh cho rằng anh là thần y sao! Hơn nữa coi như khôi phục thì thế nào? Đau đớn đã mang đến, cả đời này không có cách nào xóa hết!”

Hoắc Kỷ Thành nói tiếp: “Chỉ cần em đồng ý, anh có thể”

Tần Lạc lạnh lùng tiếp nhận đề tài: “Anh có thể cái gì? Có thể để cho bạn tốt của anh Ước Hàn tiên sinh thôi miên tôi một lần nữa? Để cho tôi quên những ký ức không thoải mái này?”

Giọng nói của cô lạnh lùng, đáy mắt giống như chứa một tảng băng dày.

Lúc này Hoắc Kỷ Thành mới ý thức được mình lại sai, còn chạm vào giới hạn của Tần Lạc.

Bây giờ cô rất kháng cự với thuật thôi miên, lại không cẩn thận đạp đúng mìn rồi.

“Xin lỗi, anh không có ý này.”

Lần này, Hoắc Kỷ Thành rất thành khẩn giải thích, 32 năm qua trong đời anh, lần đầu tiên nói xin lỗi với phụ nữ, hơn nữa người phụ nữ trước mắt này đã phá rất nhiều lần tiền lệ của anh rồi.

Lại hết lần này đến lần khác cô không chịu nghe mình, không cần nói ra có bao nhiêu khó khăn.

Nghĩ lại đã cảm thấy thất bại không thôi!

Tần Lạc lạnh giọng: “Anh đi đi! Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh!”

Hoắc Kỷ Thành nhíu mày thật chặt: “Lạc Lạc “

Bùi Tử Ninh dứt khoát đứng lên che ở trước mặt Hoắc Kỷ Thành: “Hoắc tiên sinh, bây giờ bạn tôi không muốn nhìn thấy anh, xin anh rời khỏi đây! ok?”

Hoắc Kỷ Thành còn muốn nói cái gì lại bị Bùi Tử Ninh trách móc: “Anh ở đây chỉ ảnh hưởng đến thân thể và tinh thần Lạc Lạc, không có lợi cho sự bình phục cơ thể của cô ấy, hiểu không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »