Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 147
tình nguyện nhảy xuống biển cũng không muốn sống chung một chỗ với anh.

❊ ❊ ❊

Không biết vì sao, trong nháy mắt trong đầu Tần Lạc hiện lên tên một người, nhưng nghĩ lại, anh ấy không có nhàm chán như vậy, đang tốt lành bắt cóc mình để làm gì?

“Rột cuộc các người là ai?”

“ “

Không ai trả lời cô.

“Tại sao anh muốn bắt cóc tôi? Đại tiểu thư nhà họ Tần của tôi chỉ là thùng rỗng, coi như anh lấy tôi uy hiếp ba tôi cũng không lấy được một phân tiền, ông ta căn bản không quan tâm sống chết của tôi.”

“ “

“Khốn khiếp! Có dũng khí bắt cóc tôi sao không lên tiếng?!”

Người đàn ông nãy giờ không nói gì làm cho Tần Lạc rất sợ hãi, miệng không đắn đo mắng, trong lòng cô sợ hãi đến cực điểm, toàn thân căng thẳng.

Cô có chút không hiểu nổi rốt cuộc bắt cóc cô có ý gì? Bình thường cô ở bên ngoài cũng không kết thù oán gì.

Nghe thấy lời của cô, động tác người đàn ông ngừng vài giây, động tác ấn ở môi cô bỗng nhiên tăng thêm, giống như trừng phạt cô.

Khuất phục, đặc biệt sao khuất phục!

“Biến thái! Nói chuyện với anh đó! Nếu bắt cóc tôi cuối cùng cho một lý do chứ!”

“ “

Vẻ mặt người đàn ông đối diện đầy vạch đen, dường như nhẫn nại cái gì.

Tần Lạc lần đầu tiên gặp loại chuyện này, dù cô trấn định nữa cũng có chút hoảng hốt, không rõ đối phương rốt cuộc có mấy người.

“Cứu mạng a!”

Tần Lạc cũng chẳng quan tâm có người nghe được không, dùng hết sức hô.

Hoắc Kỷ Thành rốt cuộc không nhịn được, trực tiếp che miệng Tần Lạc lại.

Khi bốn cánh môi vừa tiếp xúc, trong đầu Tần Lạc “Oanh oanh” vang lên, xúc cảm quen thuộc này ngoài trừ tên hỗn đản Đại Ma Vương còn có thể là ai?

Khốn khiếp!

Anh điên rồi sao?

Đang êm đẹp bắt cóc mình để làm gì?

Còn dùng chiêu thức hạ lưu như vậy!

Thật quá đáng!

Tần Lạc rất tức giận, dứt khoát hung hăng cắn anh, bất chấp cắn.

Hoắc Kỷ Thành bị đau buông cánh môi của cô ra, con nhím nhỏ rất thích cắn người! Trong miệng đã bắt đầu lan tràn mùi máu tươi.

“Hoắc Kỷ Thành! Anh vẫn luôn nhàm chán! Lại dùng chiêu thức hạ lưu như vậy bắt cóc tôi! Anh càng như thế này chỉ càng làm cho tôi ghê tởm!”

Tần Lạc buồn bực mắng, ở trên đường đến đây, cô từng hoài nghi chính là anh, nhưng chỉ là suy nghĩ 11% nhanh chóng qua đi, cô cảm thấy anh sẽ không nhàm chán như vậy.

Cô hoài nghi quá rất nhiều người, duy chỉ không hoài nghi anh giống người khác như vậy.

Kết quả - -

Ha ha!

Hiện thực thật sự cho cô một bạt tai hung ác!

Sắc mặt Hoắc Kỷ Thành lúc trắng lúc xanh, đây đều là chủ ý của tên nhóc Đường Triều kia cho anh, nói cái gì Tần Lạc chỉ cãi nhau với anh, dù sao hai người đã có con trai, có bao nhiêu thù hận?

Còn nói làm như vậy có thể tạo nhiều cảm giác kích thích một chút, phụ nữ mà! Đều thích chơi kích thích mới mẻ, hơn nữa nói theo góc độ khác, làm như vậy rất lãng mạn.

Xem ra, chủ ý cậu ta cho mình là ôi thiu!

Tần Lạc chẳng những không vui mừng ngược lại càng tức giận.

“Anh đã nói rõ ràng với Giang Ánh Tuyết, về sau sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với cô ta, người phụ nữ anh yêu là em, mẹ của Tiểu Tinh cũng chỉ có thể là em.”

“Đủ rồi! Từ đầu tôi đã không muốn nghe những thứ này! Giữa anh với Giang Ánh Tuyết có quan hệ gì tôi cũng không quan tâm! Anh nhanh buông tôi ra!”

Tần Lạc lớn tiếng nói, bây giờ cô chán ghét người đàn ông này đến cực điểm, chỉ hận không thể nhanh chóng rời khỏi nơi này, mỗi nói một câu của anh nói với mình đều như lời nói dối!

Cô đã không muốn tin anh!

Hoắc Kỷ Thành có chút thất bại, anh giơ tay lấy miếng vải đen che kín mắt Tần Lạc đi: “Anh biết em rất khó tiếp nhận sự thật này ngay lập tức, nhưng dù sao Tiểu Tinh là con trai của chúng ta, chẳng lẽ em không muốn con có gia đình hoàn chỉnh sao?”

Tần Lạc ghét nhất anh lấy Tiểu Tinh để nói với mình, nhưng anh có tư cách gì mà nói những thứ này với mình?

Lúc trước là anh thôi miên mình sinh Tiểu Tinh, sau đó lại thôi miên mình quên mất tất cả, bây giờ chân tướng bại lộ thì muốn để cho mình thông suốt vui vẻ trở về làm mẹ có sẵn sao?

Trên đời này nào có chuyện tiện nghi tốt như vậy?

Mặc dù cô rất đau lòng cho Tiểu Tinh, nhưng một con ngựa thuộc về loài ngựa, cô sẽ không tha thứ cho người đàn ông này!

“Hoắc Kỷ Thành nếu anh còn có liêm sỉ thì cũng đừng nói chuyện với Tiểu Tinh! Bé mới là vô tội nhất! Mỗi đứa bé đều là kết tinh tình yêu của ba mẹ, chẳng lẽ anh muốn nói với Tiểu Tinh chỉ là hứng thú nhất thời của anh sao? Anh đã nói với bé rằng mẹ ruột đã không còn ở trên đời, bây giờ làm cái gì vậy?”

Tần Lạc gằn từng tiếng làm cho Hoắc Kỷ Thành đen mặt, trong lòng không biết có cảm giác gì.

“Anh chưa từng nói với Tiểu Tinh rằng mẹ của bé đã mất.”

“Coi như không phải anh nói, thì anh cũng ngầm đồng ý cho người bên cạnh nói như vậy! Mặc kệ như thế nào, bộ dạng của anh đã hèn hạ đến cực điểm!”

“ “

Hoắc Kỷ Thành bị cô mắng khiến ngực nhảy “Thình thịch”, lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên bị phụ nữ mắng.

Hết lần này đến lần khác anh lại vô lực phản bác.

Loại cảm giác này thật sự rất hỏng bét!

Tần Lạc bị trói dứt khoát xoay mặt lười phản ứng lại anh, hai người cứ như vậy giằng co một lúc lâu, lúc này Hoắc Kỷ Thành mới đến gần cởi dây thừng trên tay cô.

Lấy được tự do Tần Lạc lạnh giọng nói: “Lập tức để thuyền cập bờ, một giây tôi cũng không muốn ở lại với anh!”

Vẻ mặt Hoắc Kỷ Thành âm trầm: “Nếu anh không?”

Tần Lạc dẫn đầu đi vài bước về phía trước đến boong tàu, gằn từng tiếng rét lạnh nói: “Tôi liền từ đây nhảy xuống!”

Bước chân Hoắc Kỷ Thành dừng một chút, đối với lời nói này từ đầu cũng không tin: “Nhảy xuống? Em biết bơi sao? Hơn nữa bây giờ là mùa đông.”

Anh vừa nói vừa đi về phía trước.

Dường như Tần Lạc ngang ngược, giờ phút này cô thật sự tình nguyện nhảy vào trong biển rộng cũng không nguyện ở lại một giây với người đàn ông này!

Cô dứt khoát leo đến trên lan can, chỉ cần vượt qua, thì có thể không còn trở ngại nhảy xuống.

Hoắc Kỷ Thành đen mặt: “Đi xuống.”

Khẩu khí mang theo mệnh lệnh mà không được xen vào.

“Khốn khiếp! Anh không thể can thiệp vào tự do của tôi!”

Tần Lạc la lớn, cô ghét nhất bị người khác can thiệp, nhất là người đàn ông ở trước mắt, anh chính là kẻ lừa đảo!

Hoắc Kỷ Thành không vui nhíu mày, trong lòng chắc chắn cô sẽ không nhảy, dù sao bây giờ là mùa đông.

Tần Lạc bỗng nhiên cong khóe môi, sau đó thân thể ngửa ra sau, hai tay mở ra, lấy một tư thế tuyệt mỹ ngã vào trong biển rộng xanh lạnh giá.

“Oành!” Một tiếng nước bắn, văng cao lên mấy thước.

Sắc mặt Hoắc Kỷ Thành đen như mực nước: “Người phụ nữ chết tiệt!”

Sao cô quật cường như vậy!

Mùa đông cũng dám nhảy xuống biển?

Cô biết bơi sao?

Chẳng lẽ csống chung một chỗ với mình làm cho cô ấy ghê tởm?

Dưới tình thế cấp bách, anh chỉ có thể nhanh chóng cởi bỏ tây trang trên người, cỡi giày ra, “Bùm” một tiếng nhảy vào biển rộng.

Giờ phút này Tần Lạc, giống như quả cân trầm thẳng xuống dưới, cánh tay cô liều mạng quơ, dùng sức đạp hai chân, nhưng thân thể vẫn không thể khống chế ngã trái ngã phải.

Miệng cô thở lớn, hít vào không ít nước biển, sặc nghẹn cô rất khó chịu.

Hơn nữa, bây giờ là mùa đông, mặc dù nước biển không thể gọi lạnh thấu xương, nhưng không ấm áp.

Bơi quả thật tốn sức.

Ngay lúc cô cảm thấy mình sắp hít thở không thông, miệng bị người hôn, một không khí tươi mới rót vào trong cổ họng cô.

Cô tham lam hít không khí.

Hoắc Kỷ Thành chỉ có thể lôi kéo cô giống như quả cân hướng lên trên du thuyền, không khí ở trong cơ thể mình bị cô hút sạch trước đẩy cô ra.

Không khí vừa rời đi, thì Tần Lạc mở mắt, đúng lúc chống lại con ngươi đen như hồ nước sâu của Hoắc Kỷ Thành, mơ hồ hàm chứa tức giận.

“Khụ “

Tần Lạc ho khan không ngừng, trong nháy mắt vừa rồi, cô thiếu chút nữa cho rằng mình phải chết.

“Mùa đông em định tìm tai vạ sao?”

Trong con ngươi Hoắc Kỷ Thành chưa đựng tức giận.

Vừa nói vừa bơi kéo cô đến bên cạnh thuyền, lúc này Tần Lạc cũng không vùng vẫy, dù sao ở trong biển, cô chán ghét người đàn ông này như thế nào cũng không thể đối nghịch với anh.

Đến trên sàn tàu, miệng cô hít một hơi không khí mới mẻ lớn: “Không sai! Tôi tình nguyện tìm tai vạ cũng không muốn sống chung một chỗ với anh! Anh hài lòng chưa? Bây giờ có thể cập bờ sao?”

Đáy mắt Hoắc Kỷ Thành chứa tức giận nữa cũng thất bại, rơi vào đường cùng, anh chỉ có thể phân phó thuyền trưởng cập bờ.

Nếu không thì, anh thật sự không biết người phụ nữ này còn có thể làm ra chuyện cực đoan gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »