Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 180
không nhìn thấy ánh mắt tôi ghét bỏ chú sao?.

❊ ❊ ❊

Ba người bọn họ đấu võ mồm càng đấu càng hăng, Hoắc Kỷ Thành một mình lấy một điếu thuốc ra, nhịn năm ngày không đến nhìn Tần Lạc, đối với anh mà nói đã là cực hạn.

Anh cũng không biết nên làm cái gì bây giờ mới có thể lựa chọn tin tưởng Đường Triều, dù sao cậu ta cótình sử phong phú nhất trong bốn người bọn họ.

Bàn về tình yêu, giống nhu lý luận tri thức của anh, không thể không tin tưởng được.

“Lão Đại, cậu nghe mình không sai, ngày mai là ngày cuối cùng, chúng ta nhất định phải kiên trì đến cùng, nhưng ngày mai Tiểu Tinh phải phát huy tác dụng của bé.”

Dáng vẻ Đường Triều ưỡn ngực đảm bảo thành công.

Hoắc Kỷ Thành nheo mắt lại phun ra một vòng khói: “Tiểu Tinh?”

Đường Triều gật đầu: “Đúng vậy! sự tồn tại của Tiểu Tinh là tác dụng mấu chốt.”

Hoắc Kỷ Thành đối với cái này nửa tin nửa ngờ, con trai có thể giúp đã giúp, chẳng lẽ Đường Triều còn có phương pháp hay gì?

“Tốt nhất là như vậy.”

“Yên tâm! Việc này ở trong túi mình rồi!”

Đường Triều vỗ ngực đảm bảo nói, về phần thao tác cụ thể như thế nào, còn phải chờ ngày mai sau khi gặp mặt Tiểu Tinh nói cho bé mới được, bé thông minh lanh lợi như thế, nhất định không thành vấn đề!

Hoắc Kỷ Thành không biết Đường Triều lấy tự tin ở đâu ra, nhưng trước mắt cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng cậu ta, mình ở phương diện này quả thật hết đường xoay sở.

Vốn tưởng rằng chuyện này không quan trọng, kết quả Tần Lạc không chịu tha thứ cho mình, thành một khúc mắc với anh.

11 giờ, Đường Triều ra ngoài nhận điện thoại, mới vừa đi đến ngã rẽ thì nhìn thấy có hai tên côn đồ chắn đường đùa giỡn một cô gái.

Anh ta vốn không có hứng thú với loại chuyện này, chỗ ăn chơi thôi! Coi như không thấy gì.

Nhưng - -

Dư quang khóe mắt anh liếc nhìn cô gái kia nhìn rất quen, không khỏi nhìn qua.

Là cô gái nhỏ ngoan ngoãn!

Lại là nhóc con Tống Tư Kỳ kia! Còn hóa trang, trách không được vừa rồi mình thiếu chút nữa nhìn nhầm rồi!

Tối nay Tống Tư Kỳ bị bạn bè lôi đến đây chơi đùa, gần đây đường tình liên tiếp vấp phải trắc trở nên cô cần ra ngoài để phát tiết cảm xúc của mình.

Nhưng hóa trang thành “Em gái nhỏ” hơi quá rồi, áo jacket màu đen, quần mỏng ngắn đến bắp đùi, tất chân màu đen

Thấy thế nào cũng giống cá tính của em gái nhỏ.

Bạn bè trong phòng bao chơi quá khùng, nên côra ngoài hít thở không khí, kết quả đã bị hai tên côn đồ theo dõi.

Khóe mắt cô khẽ nâng, khinh thường nói: “Bản tiểu thư không rảnh chơi đùa với các người! Nhanh cút rất xa!”

Một tên côn đồ trong đó cười to: “Ôi! Lại còn là hạt tiêu nhỏ! Anh trai thích em như vậy!”

Một tên côn đồ khác cũng cười nhìn chằm chằm cô: “Đại ca, dáng người hạt tiêu nhỏ rất đẹp! Lồi lõm nên có đều có! Nhéo nhất định rất sảng khoái!”

Hai người kia dùng ánh mắt than lam nhìn Tống Tư Kỳ, xoa tay nóng lòng muốn thử.

Tống Tư Kỳ rất không kiên nhẫn bị hai tên vô lại chắn đường, hung hãn nói: “Biết bà cô là ai không? Hai ngươi cóđức hạnh gì cũng xứng đứng ở trước mặt bà cô này, cho các người ba giây tự động biếnmất!”

Nói xong, thì chờ hai tên côn đồ cút đi.

Nhưng, đối phương đâu có nghe lời như thế?

Con chim nhỏ tới tay có lýnào để cho nó bay đi?

Cười gian vươn tayvề phía Tống Tư Kỳ, đúng lúc này, một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau duỗi đến trực tiếp chế trụ cánh tay bọn họ, dễ dàng ném quăng bọn họ sang một bên.

Hai tên côn đồ lảo đảo ngã trên đất, cánh tay bị vặn gãy xương, chuẩn bị chửi ầm lên đã bị hơi thở rét lạnh của Đường Triều làm cho sợ.

Ánh mắt Đường triều lạnh lùng liếc nhìn hai tên côn đồ trên mặt đất: “Cút! Lần sau để cho tôi thấy các người nữa, thì không chỉ gãy xương đơn giản như vậy đâu!”

Một tên côn đồ trong đó hùng hùng hổ hổ: “Có gan thì mày chờ đó cho tao! Tao bảo đại ca của tao sẽ băm vằm mày!”

Không đợi Đường Triều có hành động, Tống Tư Kỳ xông đến hung hăng đá một cước về phía tên kia: “Băm ai? Băm ai? Xem ra mày đáng đánh đòn!”

Tên côn đồ bị cô giẫm đạp thiếu chút nữa ngất đi, thế nào cũng không nghĩ tới hạt tiêu nhỏ mạnh mẽ như vậy, quả thực thay đổi nhận thức của bọn họ.

Một tên côn đồ khác thấy tình thế không đúng, thì lôi kéo tên kia tranh thủ rút lui, nán lại ở chỗ này lâu, ánh mắt mạnh mẽ cũng không trộn lẫn được

Sau khi bọn họ rời khỏi Tống Tư Kỳ cũng chuẩn bị trở về phòng bao.

Sắc mặt Đường Triều biến thành màu đen giữ chặt cánh tay của cô: “Kỳ Kỳ, em uống nhiều rồi.”

Đến gần mới phát hiện ánh mắt Tống Tư Kỳ mê say, bước chân không ôn định, vừa nhìn thì biết là dấu hiệu uống nhiều rượu.

Tống Tư Kỳ hung hăng hất tay anh ra, thân thể đứng lại nhìn anh vài giây, “Đừng tưởng rằng anh vừa rồi anh hùng cứu mỹ nhân thì tôi sẽ cảm kích! Tôi có cho anh xen vào việc của người khác sao?”

Đường Triều nhíu mày, chẳng lẽ mình nhận lầm người? Cô gái trước mắt không phải Kỳ Kỳ?

“Kỳ Kỳ, em”

Tống Tư Kỳ bỗng nhiên đến gần một bước, vươn ngón trỏ chọc vào ngực của anh, ánh mắt mê ly: “Tên của tôi anh tùy tiện có thể kêu sao? Anh là rễ hành sao? Tránh ra! Đừng cản đường bản tiểu thư!”

Nói xong, đi vươn tay đẩy Đường Triều ra, không giống làm ra vẻ chút nào.

Đường Triều có chút hồ đồ, nhóc con kia có nhân cách phân liệt sao? Cô ấy thật không biết mình vẫn còn hóa trang?

Hoặc là nói, cô ấy cũng tên là “Kỳ Kỳ”?

Mặc kệ như thế nào, không biết cô ấy có phải Tống Tư Kỳ không, anh không thể bỏ mặc cô ấy say như vậy, ăn mặc gợi cảm hở hang như vậy, lại còn trang điểm, cũng không biết là theo người nào một lên, nếu thật xảy ra chuyện gì

Đừng nói Đại Bạch sẽ không bỏ qua cho mình, ngay cả mình cũng không tha thứ cho bản thân.

Lập tức vươn tay giữ chặt cô, dịu dàng nói “Kỳ Kỳ, em uống nhiều, anh là anh Đường Triều.”

Vẻ mặt Tống Tư Kỳ hoàn toàn lờ mờ, không kiên nhẫn hất tay anh ra: “Đường em gái anh! Chú có thấy phiền không! Tuổi tôi vừa nhìn so với chú nhỏ rất nhiều, chú lôi kéo tôi không rời như vậy không biết là rất hèn sao? Với hai tên côn đồ vừa rồi kia có gì khác nhau?”

Lời của cô làm cho vẻ mặt Đường Triều đầy, chú? Anh nhìn có già như thế không? Anh rõ ràng chỉ lớn hơn nhóc con này mười tuổi mà thôi!

Ngay cả chưa đủ một giáp, tại sao lại gọi chú?

“Tống Tư Kỳ! Em nháo đủ chưa!”

Đường Triều càng ngày càng cảm thấy Tống Tư Kỳ đang cố ý trả thù mình, nếu không thì đang tốt lành sao lại không biết mình hả?

Nói cô có chứng nhân cách phân liệt, anh quả thật không tin!

Tống Tư Kỳ bị điểm danh lạnh lùng nhìn anh một cái: “Chú, chú thật sự quen tôi sao?”

Đường Triều thiếu chút nữa thổ huyết rồi.

Anh đã tạo ra nghiệt gì?

Nhóc con giả vờ rất giống!

“Em đã uống nhiều rượu, anh đưa em về!”

Đường Triều cho rằng Tống Tư Kỳ nhất định sẽ đi cùng mình, nhưng ngoài dự đoán

Tay anh còn chưa duỗi qua đã bị cô đánh, vẻ mặt cảnh giác nhìn anh: “Mặc kệ làm sao mà chú biết tên của tôi, nhưng tôi quả thật không biết chú, nghĩ muốn có ý đồ với tôi thì sớm cút xa chút, Tống Tư Kỳ tôi không phải là người dễ bị bắt nạt!”

Dáng vẻ cô ngạo mạn nhìn bằng một nửa con mắt, thật khác xa với Tống Tư Kỳ ở trong trí nhớ Đường Triều, trong trí nhớ nhóc con đặc biệt dính mình, bất kể mình không để ý đến cô như thế nào, cô đều mặt dày mày dạn dán mình.

Cô còn có thể làm nũng với mình, cũng sẽ bởi vì mình không thèm nhìn mà đau lòng tủi thân.

Nhưng dáng vẻ Tống Tư Kỳ trước mắt với trong ký ức của anh hoàn toàn khác nhau, giống như hai người khác biệt, một người là em gái đáng yêu nhu nhược, một người là chị hai nói lời ác độc.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Chẳng lẽ Tống Tư Kỳ còn có chị gái hoặc emgái song sinh?

Trong lúc này, đầu của anh cũng muốn nổ tung.

“Anh là bạn tốt của anh hai em, chúng ta đã sớm quen biết nhau, không tin bây giờ anh đưa em đi gặp anh hai em, để cho cậu ta làm chứng.”

Rơi vào đường cùng, Đường Triều chỉ có thể nói như vậy, anh không dám nói cho cô, thật ra cô vẫn thích hắn, đoán chừng lời này nói ra sẽ bị Tống Tư Kỳ trước mắt hung hăng mắng một trận.

Tống Tư Kỳ nghi ngờ nhìn anh hai giây: “Anh hai tôi? Chú nói chú là bạn tốt của anh hai tôi thì tôi tin sao? Tôi nói đầu ócchú có bệnh mà buổi sáng ra cửa không uống thuốc sao? Không nhìn thấy ánh mắt tôi ghétbỏ chú sao?”

Vẻ mặt Đường Triều đầy vạch đen, quả thật có thể dùng hai chữ xấu hổ để hình dung

Tống Tư Kỳ thấy anh không nói lời nào, lạnh giọng gằn từng tiếng nói: “Tê dại, phiền, chú! Lập, tức, biến! Không, tiễn!”

Đường Triều: “ “

Chết tiệt! Đây là anh gặp phải hung thần sao? ()

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »