Ngự Kiếm Sơn Trang.
Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, thương thế của Doãn Trọng đã ổn định, tạm thời không còn đáng ngại. Nhờ vậy, ông ta lại dồn tâm trí vào Thủy Nguyệt Động Thiên.
Mấy ngày nay, dù không còn thao túng Đồng Tâm, nhưng ông ta vẫn nắm rõ mồn một mọi việc xảy ra xung quanh cậu ta. Cuối cùng, ông ta cũng biết được lý do tộc nhân Đồng Thị không quay về Thủy Nguyệt Động Thiên, chính là vì mảnh vỡ của Huyết Như Ý đã phong ấn toàn bộ Thủy Nguyệt Động Thiên trong băng giá!
Đồng Bác, Đồng Chiến và Ẩn Tu may mắn thoát nạn, hiện đang tích cực tìm cách giải trừ lớp băng phong đó.
Trong mấy ngày qua, ba người Đồng Bác, Đồng Chiến và Ẩn Tu suy đi tính lại, đều cảm thấy chuyện Thủy Nguyệt Động Thiên bị đóng băng có liên quan mật thiết đến Ngự Kiếm Sơn Trang. Sở dĩ họ nghĩ như vậy là vì Huyết Như Ý gây ra vụ việc này vốn có nguồn gốc từ Ngự Kiếm Sơn Trang.
Họ không biết vì sao Huyết Như Ý lại chứa đựng sức mạnh băng giá kinh khủng đến thế, nhưng người của Ngự Kiếm Sơn Trang chắc chắn phải biết. Chỉ cần dò hỏi được tin tức về Huyết Như Ý từ miệng người của Ngự Kiếm Sơn Trang, có lẽ họ sẽ tìm ra cách giải trừ phong ấn.
Tại Ngự Kiếm Sơn Trang, người duy nhất họ quen biết chỉ có Doãn Thiên Tuyết, mà cũng chỉ tính là quen biết một nửa. Có lẽ họ cần phải tiếp xúc với Doãn Thiên Tuyết thêm lần nữa.
Nghĩ đến Doãn Thiên Tuyết, thần sắc trên mặt Đồng Chiến không khỏi trở nên vi diệu. Dù từ nhỏ đã sống ở Thủy Nguyệt Động Thiên, từng gặp qua không ít cô gái, nhưng trước đây, chưa bao giờ hắn thấy một nữ tử nào minh mị động lòng người như Doãn Thiên Tuyết. Tuy chỉ mới gặp nàng một lần, nhưng Doãn Thiên Tuyết đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng hắn. Mấy ngày nay, hắn luôn không kìm lòng được mà nhớ đến nàng.
Lúc này nghe Đồng Bác nói muốn tiếp xúc lại với Doãn Thiên Tuyết, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi mong đợi mơ hồ.
"Đại ca, để đệ đi đi." Đồng Chiến muốn gặp Doãn Thiên Tuyết nên thốt ra lời này.
Ẩn Tu nghe vậy, kinh ngạc hỏi: "Sao ngươi lại tích cực thế?"
Đồng Chiến đỏ mặt, vội vàng giải thích: "Đệ chỉ muốn nhanh chóng làm rõ chuyện Huyết Như Ý để sớm được về nhà thôi."
Lời giải thích này của Đồng Chiến cũng xem như hợp tình hợp lý, Đồng Bác và Ẩn Tu không nghi ngờ gì thêm.
Đồng Bác nhìn Đồng Chiến, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngự Kiếm Sơn Trang canh phòng nghiêm ngặt, vẫn là quá nguy hiểm, một mình đệ có ổn không?"
Đồng Chiến gật đầu: "Đại ca yên tâm, đệ không sao đâu."
Đồng Bác nghe vậy không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò Đồng Chiến cẩn thận.
Đêm khuya.
Đồng Chiến lại một lần nữa vượt tường, lẻn vào Ngự Kiếm Sơn Trang. Hắn né tránh mấy đội Thiết Vệ tuần tra, lặng lẽ mò đến gần tiểu viện của Doãn Thiên Tuyết. Hắn nhìn quanh rồi vận khinh công nhảy qua tường, rơi vào trong sân.
Đồng Chiến còn chưa đứng vững đã nhìn thấy một dáng người đứng thẳng tắp trước mắt, chính là Doãn Thiên Tuyết, người khiến hắn ngày nhớ đêm mong.
"Ta..." Đồng Chiến nhìn Doãn Thiên Tuyết, há miệng muốn giải thích gì đó nhưng lại chẳng nói nên lời, thần sắc vô cùng lúng túng.
So với vẻ lúng túng của Đồng Chiến, Doãn Thiên Tuyết lại tỏ ra bình thản hơn nhiều. Nàng nhìn hắn, điềm tĩnh nói: "Lần trước các ngươi xông vào tiểu viện của ta là để cứu đệ đệ, vậy lần này, lại có ai bị bắt đi sao?"
Đồng Chiến lắc đầu xua tay: "Không phải, lần này không ai bị bắt cả, ta đến đây chỉ là có vài chuyện muốn hỏi cô."
Doãn Thiên Tuyết khẽ cười: "Có chuyện gì mà ban ngày không nói, lại phải đợi nửa đêm canh ba trèo tường đến hỏi? Trong mắt các ngươi, thanh danh của một cô gái như ta rốt cuộc đáng giá bao nhiêu?"
Đồng Chiến nghe vậy vội xin lỗi: "Xin lỗi, ta chỉ thấy ban đêm an toàn hơn nên không suy nghĩ nhiều. Nếu cô thấy phiền, thì... ta có thể chịu trách nhiệm."
Doãn Thiên Tuyết cười khẩy: "Chịu trách nhiệm thì không cần."
Nói đoạn, Doãn Thiên Tuyết quay người đi vào phòng. Đồng Chiến do dự một chút rồi rảo bước đuổi theo. Hắn nhìn bóng lưng nàng nói: "Ta muốn dò hỏi cô một chút về chuyện của Huyết Như Ý."
Doãn Thiên Tuyết không quay đầu lại: "Vậy thì ngươi tìm nhầm người rồi."
Đồng Chiến thắc mắc: "Cô là đại tiểu thư của Ngự Kiếm Sơn Trang, sao ta lại tìm nhầm người được?"
Doãn Thiên Tuyết ngoái nhìn hắn: "Ta tuy là đại tiểu thư, nhưng Huyết Như Ý đã tồn tại ở Ngự Kiếm Sơn Trang mấy trăm năm nay, ngay cả cha ta cũng chưa chắc hiểu rõ về nó. Nếu ngươi thực sự muốn biết, nên đi hỏi nhị thúc của ta."
Đồng Chiến không ngờ Doãn Thiên Tuyết lại không hiểu rõ về Huyết Như Ý. Nhưng bảo hắn đi hỏi Doãn Trọng thì chẳng khác nào bảo hắn đi nộp mạng. Đồng Chiến nghĩ ngợi rồi hỏi: "Có cách nào không cần thông qua nhị thúc của cô mà vẫn biết được mọi chuyện về Huyết Như Ý không?"
Doãn Thiên Tuyết lắc đầu, rồi tiện tay đóng cửa phòng lại. Đồng Chiến đứng ngẩn ngơ ngoài cửa, tâm trí thất thần.
---❊ ❖ ❊---
Khi Đồng Chiến trở về Hàn phủ và thuật lại tình hình cho Đồng Bác cùng Ẩn Tu, họ mới nhận ra mình đã nghĩ mọi việc quá đơn giản.
Đồng Bác suy tư nói: "Nếu Doãn Thiên Tuyết không lừa chúng ta, thì muốn biết về Huyết Như Ý, chỉ còn hai con đường."
Đồng Chiến tò mò: "Hai đường nào?"
Đồng Bác đáp: "Một là trực tiếp cầu chứng từ Doãn Trọng. Hai là lại đến chỗ Thanh Liên Tiên Quân xin một quẻ."
Đồng Chiến không chút do dự: "Vậy chắc chắn là đi xin quẻ của Thanh Liên Tiên Quân tốt hơn rồi."
Họ đã cướp Huyết Như Ý, lại còn nhiều lần xông vào Ngự Kiếm Sơn Trang, quan hệ giữa hai bên tuyệt đối không tốt đẹp gì. Muốn biết tin tức từ miệng Doãn Trọng là điều gần như không thể. Vì vậy, chỉ có đi tìm Hoắc Ẩn mới có thể nhận được câu trả lời.
Đồng Bác gật đầu: "Đệ nói có lý, nhưng vấn đề là, xin quẻ của Thanh Liên Tiên Quân không phải chuyện dễ dàng."
Lần trước để hỏi tung tích Đồng Tâm, huynh ấy đã đến Húc Nhật Tửu Lâu năm ngày liên tiếp mà không lần nào được kim quang của Bát Quái Bàn chọn trúng. Nếu cứ tiếp tục không được chọn, chẳng khác nào lãng phí thời gian.
Đồng Chiến nghe vậy liền nói: "Đại ca, đừng quên chúng ta còn có Đậu Đậu. Vận khí của huynh không tốt, nhưng vận khí của Đậu Đậu lại rất tốt."
Đồng Bác dở khóc dở cười, vận khí của Đậu Đậu liệu có thể tốt mãi được không? Đồng Chiến lại nói: "Lần này chúng ta có thể cùng đi nhiều người hơn, như vậy xác suất được chọn chẳng phải sẽ tăng lên sao?"
Đồng Bác nghe vậy liền quyết định: "Đã vậy thì không nên chậm trễ, sáng mai chúng ta xuất phát ngay."
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau.
Đồng Bác và Đồng Chiến tìm Đậu Đậu, kể cho nàng nghe kế hoạch. Đậu Đậu không phản đối, lập tức quyết định cùng họ đi tới Kim Sơn Quận. Vì Ẩn Tu đã lớn tuổi, hơn nữa tâm trí Đồng Tâm không bình thường dễ xảy ra chuyện, nên Đồng Bác quyết định để Ẩn Tu và Đồng Tâm ở lại Hàn phủ chờ họ về. Đối với sự sắp xếp này, cả Ẩn Tu và Đồng Tâm đều không có ý kiến.
Ẩn Tu không ý kiến là điều nằm trong dự tính của Đồng Bác, nhưng Đồng Tâm lại ngoan ngoãn như vậy khiến huynh ấy cảm thấy hơi ngạc nhiên. Trong ấn tượng của huynh, Đồng Tâm luôn rất tích cực với việc ra ngoài, đây là lần đầu tiên thấy cậu ta nghe lời đến thế. Nhưng dù sao cậu ta chịu ở lại cũng là điều tốt, đỡ phải tốn lời giải thích.
Sau khi dặn dò Ẩn Tu trông chừng Đồng Tâm, ba người họ liền lên đường tới Kim Sơn Quận.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi nhóm Đồng Bác rời đi, Ẩn Tu ngoan ngoãn ở trong phòng nghiên cứu y thư, nhưng Đồng Tâm lại giật lấy cuốn sách trên tay Ẩn Tu rồi vứt sang một bên.
Ẩn Tu thấy vậy liền quát lớn: "Này, thằng nhóc kia, ngươi làm gì thế?"
Đồng Tâm cười hì hì: "Ẩn Tu, nghiên cứu y thư chán chết đi được, hay là chúng ta nghiên cứu cái gì khác đi."
Ẩn Tu lườm cậu ta, bước tới nhặt y thư lên hỏi: "Ngươi muốn nghiên cứu cái gì?"
Trong mắt Đồng Tâm lóe lên vẻ quỷ dị: "Ta nghe các ca ca nói kết giới thủy mạc ở cửa Thủy Nguyệt Động Thiên là do ông lập ra, có thật không?"
Ẩn Tu nghe vậy liền lộ vẻ đắc ý: "Tất nhiên là thật rồi. Trong tộc Đồng Thị chúng ta, người còn có thiên phú dị năng lập kết giới ngoài ta ra thì chỉ có thằng nhóc ngươi. Lúc đó ngươi đâu có mặt, người lập kết giới không phải ta thì là ai?"
Đồng Tâm lập tức truy vấn: "Vậy lúc đó ông lập kết giới như thế nào? Có thể dạy ta không?"
Ẩn Tu kinh ngạc: "Chẳng phải ngươi vốn ghét học mấy thứ này nhất sao?"
Đồng Tâm cười hì hì: "Ôi dào, ông đừng hỏi lắm lời thế, mau dạy cho ta đi."
Ẩn Tu không nghĩ nhiều, thấy Đồng Tâm muốn học thì dạy thôi, dù sao cậu ta cũng là người tộc Đồng Thị, chẳng có gì phải giấu giếm. Lập tức, Ẩn Tu dạy cho Đồng Tâm từ đầu đến cuối phương pháp thi triển và cách phá giải kết giới thủy mạc một cách vô cùng chi tiết.
Ở phía bên kia, Doãn Trọng nhìn thấy tất cả mọi chuyện qua góc nhìn của Đồng Tâm cũng đang học tập vô cùng chăm chú.
Người tộc Đồng Thị cho rằng trên đời này chỉ có Ẩn Tu và Đồng Tâm mới có thiên phú dị năng, nhưng họ không biết rằng còn có một kẻ phản đồ sống sót từ hơn năm trăm năm trước, cũng sở hữu thiên phú dị năng. Người đó chính là ông ta, Doãn Trọng, chính là Đồng Doãn Trọng!