Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Lượt đọc: 1927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 6
du hành cùng thạch

❊ ❊ ❊

Sau khi trang bị danh hiệu, thời gian ấp trứng được giảm bớt. Nguyên Chanh tò mò không biết giảm được bao nhiêu nên cô mở tổ ấp ra xem. Đúng là chỉ "giảm nhẹ" thôi, nhưng cũng giảm được sáu phút.

Chắc là giảm theo phần trăm, thời gian ấp ban đầu là một tiếng, vậy là giảm được mười phần trăm.

Cũng được, dù sao có còn hơn không. Nhờ sáu phút này, cô quyết định giữ lại danh hiệu mà không gỡ ra.

Cô chuyển sang kiểm tra nhiệm vụ mới và phát hiện chức năng thám hiểm mới đã được mở. Điều bất ngờ là không giới hạn số lượng ma vật tham gia, nghĩa là cô có thể gửi cả năm con thạch nhỏ của mình đi thám hiểm.

Nhưng cùng lúc đó, cô nhận được một cảnh báo rằng thám hiểm ngoài trời có rủi ro, ma vật có thể bị thương hoặc thậm chí chết nên phải cẩn thận.

Nguyên Chanh lập tức từ bỏ ý định gửi hết lũ thạch nhỏ của mình đi thám hiểm. Đám thạch của cô nhìn qua đã thấy yếu ớt rồi, tuy dễ thương nhưng chẳng có vẻ gì là chiến đấu giỏi cả. Không có chân, bọn chúng di chuyển bằng cách bật nhảy liên tục, hoặc như con Nhóc Bùn, nó tự biến thành một vũng chất lỏng rồi chầm chậm trườn đi trên mặt đất. Gặp nguy hiểm thì trốn còn không kịp ấy chứ.

Tuy nhiên, nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành. Sau khi suy nghĩ, Nguyên Chanh quyết định gửi Nhóc Bùn và Bé Trong Suốt đi thám hiểm. Hai con này có khả năng ngụy trang, hy vọng chúng có thể ẩn mình nếu gặp nguy hiểm.

Sau khi xác nhận lệnh thám hiểm, hai trang trong Quyển Sách Khế Ước của Nhóc Bùn và Bé Trong Suốt đều trở nên trống không. Góc trên bên phải của trang hiển thị "đang thám hiểm...".

Cô không biết bao lâu thì chúng sẽ quay lại.

Khi thoát game, một khung thông báo hiện ra hỏi cô có muốn bật thông báo không.

Tối hôm qua, theo gợi ý của game, cô đã thêm biểu tượng của game vào màn hình chính, đó là hình Quyển Sách Khế Ước, nhưng điều lạ là trò chơi này không có tên.

Giờ lại nhắc cô bật thông báo, Nguyên Chanh lưỡng lự. Bật quá nhiều quyền truy cập làm cô thấy không an toàn. Nhưng rồi cô nghĩ, trong thời đại này còn gì là riêng tư nữa, điện thoại chẳng khác nào máy nghe lén cả. Chỉ cần không lấy cắp tiền của cô là được. Vì muốn biết khi nào hai con thạch nhỏ sẽ quay lại sau chuyến thám hiểm, Nguyên Chanh quyết định bật thông báo cho game. Cô thử một chút thì thấy mình có thể tắt bất cứ lúc nào.

Tất nhiên, nếu game cứ gửi quảng cáo liên tục thì cô sẽ tắt ngay.

Sau bữa trưa, mọi người quay lại tiệm để thay ca cho nhóm nhân viên còn lại đi ăn. Buổi trưa gần như không có khách ngồi tại tiệm, nhưng đơn hàng trà sữa giao đi thì nhiều vô kể. May là nhân viên được chia thành hai ca nên vẫn kịp ăn uống đúng giờ.

Vừa về đến tiệm, Nguyên Chanh lập tức bắt tay vào làm trà sữa. Còn thời gian nghỉ trưa thì để xong việc rồi nghỉ.

Loại trà trái cây mới của tiệm đang bán rất chạy, Mao Điềm Điềm bận đến mức không có thời gian để tán gẫu. Nghe thấy điện thoại báo có thông báo nhưng Nguyên Chanh không có thời gian để xem.

Mãi đến hơn một giờ chiều, khi đã gần xong việc thì cô mới có thời gian rảnh và rút điện thoại ra để kiểm tra. Đầu tiên, cô vào game thu hoạch trứng.

Một con Nhóc Lục nở ra, cô thả nó đi và nhận được chín đồng vàng.

May là nhờ số vàng này, cuối cùng Nguyên Chanh cũng đạt được trăm đồng.

Cô mở ba lô ra để ngắm đống vàng của mình, nhưng rồi phát hiện ra rằng có một ô riêng biệt chỉ chứa đúng một đồng vàng.

Có vẻ ba lô có giới hạn, mỗi ô chỉ chứa tối đa 100 đồng của cùng một loại vật phẩm, nếu vượt quá thì phải chiếm thêm một ô khác.

Nguyên Chanh hơi thất vọng. Cô còn tưởng mình sẽ thấy một đống vàng to như núi. Nhìn đống vàng chất cao là ước mơ của cô.

Tuy ba lô vẫn còn vài ô trống, nhưng cô quyết định không chuyển vàng vào kho chứa.

Cô tiếp tục nhận phần thưởng nhiệm vụ và đặt quả trứng mới vào tổ ấp. Khi xem thời gian ấp, cô thấy còn hơn 53 phút nữa nên lại là thạch rồi.

Nhiệm vụ này hoàn thành cũng mở khóa "Trại Trứng". Ở góc trên cùng của giao diện chính, biểu tượng hình cái lều nhỏ đã sáng lên.

Tạm thời Nguyên Chanh không quan tâm đến Trại Trứng vì cô vẫn đang lo lắng về hai con thạch đang đi thám hiểm của mình. Nhiệm vụ hoàn thành có nghĩa là chúng đã về an toàn, đúng không?

Cô mở Quyển Sách Khế Ước ra xem thì thấy Bé Trong Suốt đã trở về. Nhưng dường như cơ thể của nó đã nhỏ đi một chút, nằm bẹp dí trên trang sách, trông rất yếu ớt.

Chuyện gì thế này?

Nguyên Chanh không nhịn được liền đưa tay chạm vào nó, nhưng tất nhiên là cô chỉ là chạm vào màn hình. Bé Trong Suốt phát ra tiếng "gừ gừ" yếu ớt, cố gắng cử động nhưng không thành, cuối cùng lại nằm bẹp ra.

Nhìn thật đáng thương.

Nguyên Chanh không dám chạm vào nó nữa. Dưới trang sách của nó, một dòng thông báo hiện ra: 【Ma vật Bé Trong Suốt của bạn đã gặp phải trận chiến trong chuyến thám hiểm, đã dùng chiến lược rút lui】.

Thì ra là bị đánh bại.

Nhóc đáng thương, may mà nó còn biết chạy khi gặp nguy hiểm.

Khoan đã, còn một con nữa đâu? Nhóc Bùn của cô đâu rồi?

Nguyên Chanh nhanh chóng lật sang trang của Nhóc Bùn, nhưng chỉ thấy một trang trống không.

Nguyên Chanh: !

Không lẽ Nhóc Bùn của cô đã bị giết rồi?

Nhưng may thay, bên cạnh vẫn có thông báo "đang thám hiểm..." làm cô thở phào nhẹ nhõm. Chắc là nó di chuyển quá chậm nên vẫn chưa về kịp, dù sao thì thạch không có chân mà.

Đúng lúc này, tiếng thông báo vang lên, và ngay trước mắt Nguyên Chanh, trên trang sách trống không xuất hiện một con thạch vàng tròn trĩnh. Khi đi thì cỡ nào, khi về thì... càng to hơn!

Chuyện gì thế này?

Ngay sau đó, bản ghi thám hiểm của Nhóc Bùn cũng xuất hiện: 【Ma vật thạch vàng của bạn đã nhặt được một cây cỏ trong chuyến thám hiểm】.

Cỏ? Cỏ gì vậy?

Nguyên Chanh tò mò chạm vào Nhóc Bùn, một cây cỏ rơi ra từ cơ thể tròn trịa của nó.

Cây cỏ này nhìn quen quen nhỉ.

Nguyên Chanh chạm vào cây cỏ và nó hiện ra một thông báo: 【Tinh Tinh Thảo, bạn có muốn thu thập không? Có/Không】 Nguyên Chanh: !

Tinh Tinh Thảo chính là nguyên liệu để xây thêm tổ ấp trứng!

Nhóc Bùn, mày đúng là một con thạch tốt!

Game khác thì có "Ếch Du Hành", còn cô thì có "Thạch Du Hành".

Nguyên Chanh háo hức muốn gửi Nhóc Bùn đi thám hiểm lần nữa. Cô vẫn còn phải thu thập đủ chín cây Tinh Tinh Thảo để xây thêm tổ ấp trứng.

Nhưng dù Nhóc Bùn không bị thương, nó cũng không thể tiếp tục thám hiểm vì trạng thái của nó hiện là "mệt mỏi", đang trong quá trình hồi phục năng lượng.

Còn Bé Trong Suốt thì khỏi phải nói, vẫn đang dưỡng thương.

Bị cơn thèm Tinh Tinh Thảo thôi thúc, Nguyên Chanh quyết định gửi Nhóc Lam và Nhóc Lục đi thám hiểm với hy vọng chúng sẽ mang về quà, tốt nhất là Tinh Tinh Thảo cho Công Chúa Thạch của chúng.

Cô giữ lại Nhóc Đỏ vì trông nó có vẻ khá hung hăng, Nguyên Chanh sợ nếu thả nó ra ngoài, nó sẽ tự tìm cách gây chuyện đánh nhau. Nếu bị đánh chết thì biết tìm đâu mà nhặt xác cho nó chứ.

Cô xoa đầu Nhóc Bùn, sau đó lật sang trang xem Bé Trong Suốt. Làm cách nào để Bé Trong Suốt hồi phục nhanh hơn đây?

Đột nhiên, Nguyên Chanh nhớ ra trong ba lô cô còn có một túi thức ăn mà cô nhận được từ gói quà tân thủ. Lúc đó cô không biết nó dùng làm gì nên bỏ quên trong ba lô.

Chắc thức ăn này là cho ma vật ăn nhỉ? Thạch của cô không nhiều, thử xem sao.

Nghĩ vậy, Nguyên Chanh mở ba lô, tìm túi thức ăn và chọn cho Bé Trong Suốt ăn.

Bé Trong Suốt lập tức phồng lên một chút, phát ra tiếng "gừ gừ" liên tục, nghe có vẻ vui vẻ.

Thông báo bên cạnh từ "đang dưỡng thương" chuyển thành "đang ăn".

Thì ra cho ăn là hồi phục, nhưng tiếc là chỉ có một túi thức ăn, Nhóc Bùn sẽ không có phần rồi.

Thức ăn là vật phẩm tiêu hao, chắc chắn sẽ có cách để kiếm thêm.

Nguyên Chanh mở "Trại Trứng" mà cô chưa kịp xem ra. Khi nhấn vào biểu tượng, cô thấy nhiều nhà kho trông giống hệt như nhà kho của mình.

Bên trong mỗi kho đều chất đầy các thùng gỗ, và có một nhắc nhở ở góc trên bên phải: 10x10, tức là có tổng cộng một trăm thùng.

Vẻ ngoài và cấu trúc bên trong giống nhau đến mức khiến Nguyên Chanh liên tưởng ngay đến kho của mình, tức là nhà kho của cô cũng có giới hạn sức chứa.

Những thùng gỗ này trông đều giống nhau, khi nhấn vào một thùng, sẽ hiện ra tùy chọn mua một quả trứng hoặc một thùng trứng.

Mua một quả có thể tự điều chỉnh số lượng, và tương ứng số tiền vàng cần chi sẽ hiển thị bên dưới.

Một quả trứng giá mười đồng vàng, một thùng trứng giá một trăm đồng.

Nguyên Chanh có tổng cộng một trăm mười một đồng vàng, đủ để mua một thùng. Cô biết nhiều game gacha có hệ thống "bảo hiểm", ví dụ như "quay 10 lần sẽ chắc chắn nhận được một phần thưởng".

Nhưng trong game này không có hệ thống bảo hiểm nên cô không biết liệu mua lẻ từng quả trứng hay mua cả thùng thì có gì khác nhau.

Sau một lúc do dự, Nguyên Chanh quyết định thử, mua lẻ một quả trước rồi mua cả thùng.

Không mua không được, vì sau khi quả trứng trong tổ ấp hiện tại nở ra, cô sẽ không còn trứng để ấp nữa.

Hai nhiệm vụ mới được cập nhật lần này khá khó hiểu. Một trong số đó yêu cầu cô nâng cấp tổ ấp đơn sơ thành tổ ấp thông thường. Đến giờ cô mới biết tổ ấp còn có thể được nâng cấp.

Khi hoàn thành nhiệm vụ xây tổ ấp đơn sơ, game có nhắc nhở cô cần nguyên liệu gì. Nhưng lần này lại không có nhắc nhở, cô hoàn toàn không biết cách nâng cấp tổ ấp như thế nào.

Cô tạm gác nhiệm vụ này lại, để nó cùng với nhiệm vụ "xây ba tổ ấp đơn sơ" nằm đó và phủ bụi trong bảng nhiệm vụ.

Nhiệm vụ khác yêu cầu cô ký khế ước với mười loại ma vật khác nhau (đã hoàn thành 5/10). Phần thưởng cố định là một quả trứng và mười đồng vàng không còn nữa, thay vào đó là năm mươi đồng vàng.

Không còn phần thưởng trứng cho nhiệm vụ, nếu không mở Trại Trứng thì tổ ấp của cô sẽ phải ngừng hoạt động.

Nguyên Chanh mua trước một quả trứng. Khi cô mở thùng, một quả trứng bật ra rồi thùng tự động đóng lại.

Quả trứng này trông khác hẳn những quả trứng của lũ thạch nhỏ!

Nguyên Chanh lập tức nhận ra sự khác biệt. Sau khi ấp nhiều trứng thạch, cô đã quá quen với hình dạng trứng của chúng.

Sắp có giống mới sao? Nguyên Chanh không khỏi cảm thấy kỳ vọng.

Tuy nhiên, trong tổ ấp hiện vẫn còn đang ấp một quả trứng, cô tạm cất quả trứng mới vào kho.

Cô chọn mua cả thùng trứng. Bất ngờ là thùng này chỉ cần chín mươi đồng vàng, có lẽ vì cô vừa mua lẻ một quả trước đó.

Sợ rằng cách này không tính là "mua mười lần", Nguyên Chanh quyết định chọn thùng trứng khác, chọn thùng có giá một trăm đồng.

Cô cắn răng chi trả. Không cần nhìn cũng biết, đống vàng của cô đã hết sạch, chỉ còn đúng một đồng vàng.

Một lần tiêu sạch sành sanh.

Lần này không có quả trứng nào bật ra, thùng trứng cũng biến mất. Nguyên Chanh sững sờ trong chốc lát, nhưng rồi cô tìm thấy thùng trứng trong kho của mình.

Hóa ra, khi mua mười quả cùng lúc, thùng trứng sẽ được gửi thẳng vào kho của cô.

Thùng trứng này tiện lợi thật đấy. Nếu sức chứa của kho là một trăm thì khi dùng thùng để chứa trứng, nó sẽ tăng lên thành một nghìn.

Trong thùng có mười quả trứng, hầu hết trông đều khác biệt. Nguyên Chanh nhận ra có hai quả là trứng thạch, còn lại thì không rõ, phải chờ ấp ra mới biết.

Cô định xem kỹ những quả trứng thì tiếng chuông báo đơn hàng vang lên, Nguyên Chanh liền cất điện thoại và chuẩn bị làm việc.

Trước khi khóa màn hình, cô liếc nhìn đồng hồ và không thể tin được rằng cô đã chơi suốt mười phút. Rõ ràng cô chỉ định chơi một phút để thu trứng thôi mà!

Ngôn Tình, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống, Tương Lai
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »