Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Lượt đọc: 1973 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 23
dịch vụ chửi thuê

❊ ❊ ❊

Các hành động mạnh mẽ của chính quyền đã giúp trấn an người dân. Chỉ cần nhìn thấy những chiếc xe tăng và xe quân sự tiến vào thành phố cũng đủ để mang lại cho người dân Lâm Thành cảm giác an toàn.

Xung quanh Lâm Thành, dấu vết của quái vật Miệng Lớn liên tục được phát hiện. Có người bị thương nhưng không ai gặp nguy hiểm nghiêm trọng và không có trường hợp tử vong nào tương tự như ở thị trấn núi Phúc Lâm.

Các đội quân đóng tại Lâm Thành nhanh chóng có mặt và tiêu diệt quái vật nơi hố đen ngay khi nhận được tin báo.

Điều này giúp người dân yên tâm hơn. Sự chú ý đến quái vật hố đen ở trên mạng cũng dần giảm xuống, Lâm Thành cũng đã trở lại với nhịp sống bình thường, không còn lo lắng về vài con quái vật Miệng Lớn trốn thoát kia nữa.

Mùa hè năm nay đặc biệt oi ả, cuối tháng Tám mà nhiệt độ vẫn cao đến khủng khiếp. Khắp toàn châu, nhiệt độ duy trì ở mức trên 40 độ, cứ như muốn thiêu đốt mọi người.

Công việc của Nguyên Chanh ở cửa hàng đồ ngọt sắp kết thúc. Có lẽ do thời tiết quá nóng bức nên nó khiến cô lúc nào cũng cảm thấy bức bối, như thể sắp có chuyện gì xảy ra.

Ngày 25 tháng 8, chỉ còn một ngày nữa là Nguyên Chanh kết thúc công việc ở cửa hàng.

Còn hơn 500 tệ trong thẻ ăn uống của cô mà cô chưa dùng hết nên trưa nay cô quyết định chi tiêu hào phóng một lần, gọi một nồi miến bò hầm cà chua. Miếng bò lớn được hầm mềm nhừ, thấm vị, rất đáng ăn dù trời nóng và dù sao cô cũng đang ngồi trong phòng điều hòa.

Mao Điềm Điềm ngồi bên cạnh, ăn phần cơm trộn với nước hầm bò từ phần ăn của Nguyên Chanh, vừa nhai vừa liếc thấy điện thoại của Nguyên Chanh mở một livestream mà cô thấy quen mắt."Đây không phải là video của cái anh livestream mà lần trước tớ chia sẻ cho cậu sao? Cậu cũng theo dõi anh ấy rồi à?"

Nguyên Chanh nhấm nháp miến, đáp: "Ừ, cũng thú vị lắm."

Trong kênh livestream " Tiểu Tần nuôi chim nhỏ" này, Nguyên Chanh đã học được cả chục kiểu chửi nhau khác nhau từ chú Chim Nóng Nảy. Nhưng cô vẫn lo lắng, không biết việc chửi người có phải chỉ là thói quen của riêng con chim này hay là bản năng của cả giống loài. Nguyên Chanh không thể tưởng tượng nổi cảnh mình bị Nhóc Hung Dữ của mình rượt chửi hàng ngày như chủ nhân của nó. Mao Điềm Điềm hỏi: "Lần trước tớ xem video của anh ấy xong không để ý theo dõi nữa, giờ vẫn thú vị chứ? Tại sao lại dẫn con chim này ra ngoài vậy?""Thú vị chứ..." Nguyên Chanh nở một nụ cười khó diễn tả: "Anh ấy mới khai trương một dịch vụ mới gọi là 'Dịch vụ chửi thuê', dẫn con chim đi chửi người thuê ở cùng thành phố."

Mao Điềm Điềm suýt đánh rơi thìa: "Cái gì cơ?"

Cô nàng bỏ luôn bữa ăn, lau miệng rồi rút điện thoại ra tìm kiếm ID "Tiểu Tần nuôi chim nhỏ": "Tớ không thích xem chửi nhau đâu, chủ yếu là muốn học nuôi chim thôi. Không biết anh ấy có nhận chửi thuê liên tỉnh không nhỉ?"

Nguyên Chanh: “…”

Cậu còn có nhu cầu này à?

Mao Điềm Điềm theo dõi kênh "Tiểu Tần nuôi chim nhỏ" rồi mở livestream của anh ấy lên. Cô nàng đặt điện thoại ngay giữa bàn, mời Nguyên Chanh tắt điện thoại để xem cùng cho đỡ tốn pin.

Điện thoại của Nguyên Chanh đã dùng mấy năm, không bị giật lag nhưng pin xuống nhanh. Xem chung với Mao Điềm Điềm cũng tốt."Tiểu Tần nuôi chim nhỏ", tên thật là Tần Văn Đào là người Giang Thành. Thông tin này đã được tiết lộ trong các video và buổi livestream trước đó.

Hôm nay, Tần Văn Đào đang trên xe taxi, chuẩn bị đưa chú chim của mình đi thực hiện dịch vụ "chửi thuê" cho một fan cùng thành phố. Trên đường đi, anh ấy giới thiệu hoàn cảnh của vụ chửi thuê lần này cho khán giả: Một fan đã bị lừa mua phải hàng thiếu cân trên đường, bực tức đòi lại công bằng nhưng lại bị vợ chồng người bán mắng chửi thậm tệ, thậm chí còn xúc phạm nhân phẩm của mình khiến cô gái khóc nức nở.

Tần Văn Đào cho phát đoạn video mà fan đã gửi cho anh, trong đó vợ chồng chủ quán dùng đủ thứ lời lẽ th* t*c khiến người nghe cảm thấy cực kỳ bẩn tai.

Khán giả trong livestream đồng loạt lên tiếng, bảo rằng chú Chim Nóng Nảy còn chửi văn minh hơn, và rằng đôi vợ chồng kia xứng đáng bị đại ca chim cho một bài học.

Tình tiết này thú vị đến nỗi Nguyên Chanh không thể rời mắt. Mao Điềm Điềm cũng quên luôn việc ăn uống, hai cô bạn ngồi kề vai cùng xem livestream.

Chẳng mấy chốc, Tần Văn Đào đã đến nơi, đó là một con phố nhộn nhịp, có vẻ là khu phố cổ của Giang Thành. Dù đường không rộng lắm nhưng người qua lại đông đúc, giữa trời trưa nóng nực vẫn có không ít người qua lại.

Anh gặp fan của mình, là một cô gái trông rất dịu dàng và lịch sự. Vừa gặp, cô ấy đã cảm ơn Tần Văn Đào vì đã cất công đến giúp, còn tặng anh một ly cà phê đá mà anh thường uống trong các buổi livestream.

Tần Văn Đào cảm động, vỗ ngực bảo đảm: "Con chim nhà anh chửi thạo lắm, em yên tâm, nhất định nó sẽ giúp em xả được cơn tức."

Chú chim đỏ trong lồng lập tức lên tiếng: "Đồ ngu! Đồ ngu! Muốn chết à!"

Khán giả trong livestream cười lăn cười bò, còn Tần Văn Đào thì ngượng ngùng: "Không phải mắng em, đang mắng anh..."

Cô gái fan bật cười, cô đã xem nhiều livestream của Tần Văn Đào nên hiểu rõ con chim này.

Dưới sự dẫn đường của cô gái, Tần Văn Đào xách lồng chim theo đến quầy hàng bán trái cây mà cô đã bị mắng.

Chủ quán là một cặp vợ chồng trung niên, rõ ràng họ vẫn nhớ cô gái này. Vừa thấy cô, họ liền trợn mắt, thái độ hằm hằm. Bà chủ quán gào lên: "Con điếm nhỏ, lại dắt trai đến đây dọa bà à?"

Chửi th* t*c đến mức không ai chịu nổi.

Mao Điềm Điềm tỏ vẻ khinh thường: "Đúng là thứ không ra gì, chẳng phải bà ta cũng là phụ nữ sao?"

Cô gái fan tức đến đỏ mặt. Tần Văn Đào vốn cũng không giỏi chửi bậy nên anh nhanh chóng mở lồng chim: "Ra trận đi nào, đại ca chim!"

Ông chủ quán: ? "Mày xách cái đồ thiểu năng này đến đây để dọa ai hả?"

Tần Văn Đào: Nói ai là thiểu năng hả?!"Chết rồi! Tụi bây chết đến nơi rồi!" Chú Chim Nóng Nảy bay đến trước mặt vợ chồng chủ quán, cất tiếng hót thanh thoát.

Mao Điềm Điềm kinh ngạc: "Con chim này còn biết cả tiếng Đông Châu luôn à!"

Nguyên Chanh bình thản: "Nó còn biết cả tiếng Anh nữa, nhưng chỉ biết mấy câu chửi thôi."

Cặp vợ chồng chủ quán nổi điên, nhảy cẫng lên định tấn công con chim. Nhưng chú chim đỏ vỗ cánh bay vút lên, đáp xuống cành cây gần đó rồi tiếp tục chửi: "Thứ đoản mệnh, ông đang đứng trên mộ của tụi bây đây!"

Mao Điềm Điềm vỗ tay thán phục: "Chửi hay quá!"

Vợ chồng chủ quán càng giận điên người. Ông chủ vớ ngay chiếc dép lào, quăng lên cây định ném con chim, còn bà chủ chống nạnh, tuôn ra một tràng chửi bậy vào mặt Tần Văn Đào và cô gái fan.

Cô gái fan không còn tức giận nữa, ngược lại thấy rất thoải mái vì cặp vợ chồng này sắp bị con chim chọc tức đến phát điên.

Còn Tần Văn Đào thì đã quen với việc bị chửi, miễn nhiễm rồi.

Chú Chim Nóng Nảy bắt đầu bay vòng vòng, vừa bay vừa chửi: "Di ngôn, di ngôn, nói thêm mấy câu di ngôn đi!"

Bà chủ quán: “…”

Chửi cũng không được mà không chửi cũng không xong.

Ông chủ quán nghiến răng nghiến lợi: "Tao mà bắt được con chim này thì tao sẽ l*t s*ch lông, vặn gãy mỏ, quăng vào nồi lẩu!"

Tần Văn Đào thản nhiên uống cà phê đá, cười hỏi cô gái fan: "Thế nào? Hả giận chưa?"

Cô gái gật đầu cười, giơ cái túi đang xách lên: "Em mua một ít hạt dẻ cho đại ca chim, không biết nó thích loại nào, anh mang về cho nó nhé."

Tần Văn Đào từ chối khéo: "Thế thì ngại quá..."

Anh còn chưa nói hết câu thì chú Chim Nóng Nảy đã đột ngột bay trở lại, bay quanh hai người rồi mở miệng: "Đồ ngu, đồ ngu, biến nhanh đi!"

Tần Văn Đào thắc mắc: "Sao hôm nay nhóc chửi nhanh thế? Mới có vài câu thôi, nhóc cứ chửi tiếp đi, chửi đủ rồi hãy về.""Đồ ngu! Muốn chết hả, biến ngay!" Giọng chú chim ngày càng gay gắt và sắc bén. Tần Văn Đào cảm thấy kỳ lạ. Thông thường, khi có đối tượng để chửi, nó sẽ không chửi lại anh, vậy mà hôm nay nó lại lạ lùng như vậy."Hay là chúng ta về thôi." Cô gái fan có vẻ không chịu nổi nữa: "Dù sao cũng chửi xong rồi, về thôi."

Tần Văn Đào còn tiếc nuối, nhưng đành nghe theo cô gái và gọi chú chim quay lại lồng.

Tuy nhiên, cặp vợ chồng chủ quán không để họ yên, chúng đuổi theo và yêu cầu Tần Văn Đào để lại con chim.

Dĩ nhiên là anh không đồng ý, hai bên bắt đầu giằng co. Những chủ quán xung quanh nghe thấy liền kéo đến xem chuyện gì xảy ra.

Dù trời nóng như thiêu nhưng cũng không ngăn được lòng hiếu kỳ của người dân khi thấy có chuyện lạ.

Bình luận trong livestream bùng nổ với đủ thể loại: cổ vũ, châm chọc, ăn dưa, và cả những lời lẽ tục tĩu.

Nguyên Chanh nín thở nhìn màn hình điện thoại, tim cô đập loạn xạ mà không hiểu vì sao.

Và rồi, trong khoảnh khắc ấy.

Không có tiếng động nào đáng chú ý, cũng chẳng có sự chấn động lớn lao nào. Nhưng cảnh tượng trong livestream bỗng nhiên biến đổi khủng khiếp. Ngay trên đầu ông chủ quán, một hố đen bỗng xuất hiện.

Hố đen hiện ra trong yên lặng, tất cả những gì nằm trong phạm vi của nó đều tan biến vào hư vô.

Bao gồm cả nửa trên cơ thể của ông chủ quán.

Nửa thân dưới của ông ta bị hố đen cắt ngang, đổ xuống đất như một thân cây gãy, máu phun ra tung tóe.

Mọi người xung quanh đều sững sờ, những người gần ông ta nhất như bà chủ quán, Tần Văn Đào và cô gái fan đều suýt ngất đi vì sợ hãi.

Mao Điềm Điềm há hốc miệng: "Đây là…"

Nhịp tim của Nguyên Chanh đập dồn dập đến đỉnh điểm rồi bất chợt bình tĩnh trở lại. Cô khẽ thì thầm: "Là hố đen. Hố đen ở núi Phúc Lâm. Cái hố đen thứ hai đã xuất hiện."

Mọi người cuối cùng cũng phản ứng, ai nấy đều hoảng loạn tột cùng, không ai dám đến gần cái xác không toàn vẹn của ông chủ quán, kể cả bà vợ của ông ta.

Người phụ nữ vừa chửi bới hung hãn giờ đây không thốt nên lời, ngồi bệt xuống đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn phần thân dưới của chồng, mở miệng gào thét liên hồi trong vô vọng.

Một tiếng kêu kỳ lạ, dài và rền vang, vang lên như tiếng bò rống pha lẫn với tiếng lợn la. Một cái miệng khổng lồ với đầy những cái răng nanh nhọn hoắt đang thò ra khỏi hố đen.

Ngôn Tình, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống, Tương Lai
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »