Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Lượt đọc: 2023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 45
nhóc lục bị bắt

❊ ❊ ❊

Ngồi lên xe, Nguyên Chanh không thể kìm được mà hỏi: "Tiến sĩ Tống, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?""Trước tiên lau mồ hôi cái đã." Tống Ngạn Thanh đưa cho cô một tờ khăn giấy, sau đó đưa tiếp một chai nước. Đợi khi thấy cô đã uống vài ngụm, anh mới bình tĩnh trả lời: "Hố đen núi Phúc Lâm có biến động, chúng ta cần đến đó xem xét."

Giọng điệu bình thản của anh khiến Nguyên Chanh bớt lo lắng hơn một chút. "Có phải quái vật từ hố đen xuất hiện không?"

Cô biết, hố đen không bao giờ thực sự yên tĩnh, thi thoảng lại có vài con quái vật thoát ra ngoài.

Nhưng nhờ sự bảo vệ chặt chẽ của chính quyền Trung Châu, cuộc sống của người dân vẫn diễn ra bình thường, bao gồm cả cư dân Giang Thành, nơi giờ đây đang mở rộng về phía ngược lại của hố đen."Có thể sẽ có một trận quái vật triều*." Tống Ngạn Thanh nói, giọng điềm tĩnh nhưng lại như thả ra một quả bom.

(*Cái này na ná thú triều. Thú triều" (兽潮) là thuật ngữ tiếng Trung, dùng để chỉ hiện tượng một đợt tấn công ồ ạt của một số lượng lớn các loài thú hoặc quái vật (thường xuất hiện trong bối cảnh giả tưởng, huyền ảo hoặc khoa học viễn tưởng). Trong bối cảnh này, các loài thú hoặc quái vật tập hợp lại và tấn công một khu vực nhất định theo cách bầy đàn.) Nguyên Chanh: ?"Quái vật triều?"

Một chuyện nghiêm trọng như vậy, mà sao Tống Ngạn Thanh lại bình thản như thể chỉ có một con chó hoang bị kẹt ngoài cửa nhà vậy.

Quái vật triều từ hố đen nghĩa là trong thời gian ngắn, một lượng lớn quái vật sẽ ồ ạt tràn ra. Lần quái vật triều lớn nhất từng được ghi nhận là ở Nam Châu, tại vùng Akans. Đội quân phòng thủ địa phương đã bị hủy diệt chỉ trong nửa ngày, quái vật tràn lan khắp nơi, để lại hậu quả kéo dài đến tận bây giờ. Dân chúng ở đó vẫn sống trong sợ hãi, lo sợ bất kỳ lúc nào cũng có thể bị giết chết bởi quái vật hố đen.

Núi Phúc Lâm quá gần với Lâm Thành, nếu nơi này bị thất thủ, Lâm Thành sẽ là nơi đầu tiên hứng chịu hậu quả. Điều này khiến Nguyên Chanh không thể không lo lắng."Đã có quái vật xuất hiện chưa? Quy mô thế nào?" Nguyên Chanh lo lắng hỏi.

Tống Ngạn Thanh trả lời ngắn gọn: "Chưa rõ."

Anh giải thích thêm: "Máy móc của Phòng Nghiên Cứu số 3 đang giám sát hố đen đã phát ra cảnh báo."

Viện Nghiên Cứu thuộc Cục Dị Điều, được hỗ trợ bởi toàn bộ chính quyền Trung Châu, tập hợp các nhà khoa học hàng đầu. Họ không chỉ nghiên cứu về một khía cạnh duy nhất, mà là nhiều lĩnh vực khác nhau.

Chẳng hạn như thiết bị "Máy Đo Tiềm Năng Triệu Hồi Sư" đang được chú ý hiện nay, có đến vài nhóm nghiên cứu cùng nhau phát triển. Nhưng nhờ năng lực xuất sắc của Tống Ngạn Thanh, phòng thí nghiệm của anh đã đạt được bước đột phá đầu tiên.

Cũng có những nhóm nghiên cứu tập trung vào việc giám sát hố đen, hy vọng phát triển công cụ dự đoán được thời gian xảy ra quái vật triều hoặc sự xuất hiện của hố đen.

Nhờ vào việc gửi các đội thám hiểm mạo hiểm vào hố đen thu thập mẫu, và sự phối hợp giữa ma vật và Triệu Hồi Sư, tốc độ nghiên cứu đã tiến bộ đáng kể. Đầu tiên là sự thành công của "Máy Đo Tiềm Năng", sau đó Phòng Nghiên Cứu số 3 cũng giới thiệu "Thiết Bị Giám Sát Quái Vật Hố Đen".

Tống Ngạn Thanh giải thích nguyên lý hoạt động của chiếc máy này, nhưng nghe như đang nói về những thứ vượt xa tầm hiểu biết của Nguyên Chanh.

Thấy ánh mắt mờ mịt của cô, anh ngừng lại một chút rồi cố gắng diễn đạt theo cách dễ hiểu hơn."Đơn giản mà nói, khi quái vật hố đen sắp xuất hiện, một số nguyên tố hoặc năng lượng trong không khí sẽ tăng mạnh."

Chiếc máy này dựa trên nguyên lý đó để phát hiện xem có quái vật xuất hiện hay không và ước lượng số lượng của chúng.

Việc giám sát toàn bộ châu lục là điều không thể, nhưng nếu đặt máy gần hố đen thì nó có thể giám sát được tình hình và cảnh báo trước cho lực lượng phòng thủ.

Đừng xem thường khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chỉ cần cảnh báo trước được một phút cũng có thể giúp đội phòng thủ chuẩn bị tốt hơn, giảm bớt thương vong.

Nghe đến đây, Nguyên Chanh mới hiểu rõ: "Vậy cảnh báo lần này rất nghiêm trọng?"

Tống Ngạn Thanh không khẳng định cũng không phủ nhận: "Có lẽ."

Nguyên Chanh không kìm được hỏi: "Sao anh không lo lắng chút nào vậy?"

Tống Ngạn Thanh bình thản trả lời: "Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Chúng ta đã chuẩn bị hết mức có thể, lo lắng hay sợ hãi cũng chẳng thay đổi được gì."

Nguyên Chanh thầm ngưỡng mộ anh. Thực ra, lý lẽ này cô cũng hiểu, nhưng con người khó mà kiểm soát được cảm xúc của mình, nhất là những cảm xúc tiêu cực.

Nhiều người có thể cho rằng Tống Ngạn Thanh quá lạnh lùng, nhưng với Nguyên Chanh, cô lại thấy dễ chịu khi ở bên người như anh, ít nhất là không bị áp lực cảm xúc.

Cục Dị Điều không cách Đại học Lâm quá xa, xe chạy khoảng hai mươi phút là đến nơi.

Vừa bước xuống xe, Nguyên Chanh định đi vào tòa nhà của Cục Dị Điều thì tim cô bất chợt đập thình thịch, cô đột ngột quay đầu nhìn về phía chiếc xe vận chuyển vừa dừng lại gần đó."Sao thế?" Tống Ngạn Thanh cũng dừng lại, nhìn theo hướng cô đang nhìn và chợt hiểu ra: "Có phải con ma vật mới mà cô có độ tương hợp cao?"

Khái niệm "độ tương hợp" đã được công nhận rộng rãi. Theo lời các Triệu Hồi Sư, khi gặp ma vật có độ tương hợp cao với mình, họ sẽ cảm nhận được ngay.

Cục Dị Điều có một đội ngoại cần chuyên trách tìm kiếm, đánh dấu và bắt giữ ma vật mà không gây tổn thương cho chúng.

Dĩ nhiên, họ không bao giờ cố tình làm hại ma vật. Bài học đắt giá từ vụ bắt giữ ma vật Thạch Nhỏ Đỏ ở Đông Châu vẫn còn đó. Đội đặc nhiệm may mắn sống sót sau vụ việc đó sau này thường xuyên bị ma vật Thạch Nhỏ hoang dã tấn công.

Nghĩ đơn giản, dù họ có tiềm năng trở thành Triệu Hồi Sư, thì chắc chắn họ sẽ không bao giờ ký khế ước được với loài Thạch Nhỏ nữa.

Rút kinh nghiệm, Cục Dị Điều luôn cẩn thận không làm hại ma vật khi bắt giữ chúng. Nếu ma vật phản kháng quá mạnh, họ sẽ chọn từ bỏ thay vì liều lĩnh bắt giữ.

Những ma vật bị bắt sẽ được Cục Dị Điều chăm sóc tạm thời, sau đó sẽ được ghép đôi với những người có tiềm năng đã qua kiểm tra.

Nguyên Chanh cố nén tiếng thở dài, gật đầu và vội vàng nói: "Tôi muốn ký khế ước với nó."

Không chỉ đơn giản là độ tương hợp cao, mà đây là ma vật cô đã nuôi dưỡng quen thuộc rồi!

Tống Ngạn Thanh xoay người: "Đi xem thử đi."

Nguyên Chanh: "Tôi có thể ký khế ước với nó thật sao?""Tại sao không?" Sự điềm tĩnh của Tống Ngạn Thanh lúc này lại khiến Nguyên Chanh càng thêm thích thú. "Chỉ cần nộp đơn xin là được. Nếu cô không biết viết, tôi sẽ tìm người viết giúp."

Rõ ràng, Tống Ngạn Thanh không phải là người tự mình làm mấy việc giấy tờ này.

Vì Nguyên Chanh luôn giấu thân phận nên chỉ có một số ít người trong Cục Dị Điều biết cô là ai, nhưng Tống Ngạn Thanh thì ai cũng nhận ra. Các nhân viên ngoại cần nhanh chóng xuống xe và chào hỏi anh.

Nguyên Chanh cùng Tống Ngạn Thanh đi vòng ra phía sau chiếc xe, các nhân viên mở khoang xe và lộ ra một chiếc lồng lớn chiếm nửa không gian xe. Chiếc lồng được làm từ vật liệu tổng hợp đặc biệt, là sản phẩm nghiên cứu mới của Cục Dị Điều, chuyên dùng để chứa ma vật và quái vật hố đen. Hầu hết trường hợp, nó hoạt động rất hiệu quả."Là một con Thạch Lục." Giọng một nhân viên ngoại cần pha lẫn chút tiếc nuối. "Hôm nay chúng tôi may mắn gặp ba con Thạch Nhỏ, nhưng vì nhân thủ quá ít, lại còn có người bị thương nên chúng tôi chỉ bắt được con này và phải từ bỏ hai con kia."

Thạch Lục là một trong những ma vật dễ bắt nhất. Chất nhầy của nó gần như vô hại với con người, nhưng khi đã được ký khế ước, chất nhầy này trở thành loại thuốc cầm máu và chữa lành vết thương cực kỳ hiệu quả, nhất là với các vết thương do quái vật hố đen gây ra, thậm chí tốt hơn tất cả các loại thuốc hiện có trên thị trường.

Chỉ có điều, số lượng Thạch Nhỏ rất hiếm, và những con có thể bị bắt hoặc ký khế ước còn hiếm hơn nữa.

Vì vậy, khi đội ngoại cần bắt được Thạch Lục, họ đã chọn bỏ qua những con khác để đưa con này về trước.

Nguyên Chanh: “…”

Hóa ra Thạc Lục lại quý giá đến vậy. Sau này, có lẽ cô không thể thả Nhóc Lục ra ngoài thám hiểm nữa rồi.

Nghe thấy đó là Thạch Lục, Tống Ngạn Thanh tỏ vẻ hứng thú, anh thúc giục Nguyên Chanh: "Mau ký khế ước đi, rồi đưa cho tôi chút chất nhầy của nó, tôi muốn nghiên cứu thử."

Nhân viên ngoại cần: ?"Khoan đã, tiến sĩ Tống, cô gái này là ai vậy?"

Nếu chính Tống Ngạn Thanh muốn ký khế ước với con Thạch Nhỏ này, họ sẽ chẳng có lời nào để nói. Nhưng cô gái này là ai? Đúng là xinh đẹp thật, nhưng nhan sắc ở đây không đổi được một con ma vật đâu.

Dĩ nhiên, nếu Tống Ngạn Thanh kiên quyết yêu cầu, họ cũng sẽ không phản đối, nhưng anh sẽ phải chịu trách nhiệm.

Nguyên Chanh không có ý định giấu thân phận mình quá kỹ, cũng không muốn Tống Ngạn Thanh bị làm khó, cô dứt khoát mở ba lô và rút ra một cuốn sách to quen thuộc trong ánh mắt kinh ngạc của đội ngoại cần."Sách... Sách Khế Ước!"

Hình dáng của Sách Khế Ước thường giống nhau, chỉ khác nhau về hoa văn. Hình ảnh của cuốn sách này đã lan truyền khắp mạng sau sự kiện của Tần Văn Đào, ai ai cũng biết đến nó.

Dù số lượng Triệu Hồi Sư đã tăng lên nhờ phương pháp của Số Mười Bốn, nhưng trên toàn Lam Tinh, con số này cũng chỉ mới vài chục người.

Cả đội ngoại cần đều thay đổi thái độ, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ, ghen tị và kính trọng.

Lo sợ có chuyện gì đó xảy ra và Nhóc Lục sẽ bị người khác giành mất, Nguyên Chanh không chần chừ thêm nữa, nhanh chóng thực hiện nghi thức ký khế ước và đưa Nhóc Lục về cuốn Sách Khế Ước."Cảm giác thế nào?" Tống Ngạn Thanh hỏi. "Có cảm thấy quá sức không?"

Anh đã biết chuyện Aphroula chia sẻ trong nhóm tối qua, và Cục Dị Điều luôn thu thập thông tin tình báo rất nhanh chóng.

Nguyên Chanh cẩn trọng đáp: "Tôi thấy vẫn ổn, có lẽ là do ma vật của Aphroula quá mạnh."

Tống Ngạn Thanh gật đầu trầm ngâm: "Cũng có thể."

Khi họ quay đầu lại, họ cũng không khỏi sững sờ, vội vã chắn trước mặt Tống Ngạn Thanh và Nguyên Chanh, lấy ra trang bị để đối phó với hai con Thạch Nhỏ đang nhảy bổ tới.

Thật quá kỳ lạ! Đây là Cục Dị Điều, làm sao có ma vật hoang dã tự tìm đến tận nơi chứ?

Tống Ngạn Thanh đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. Hiện tượng này rất hiếm gặp, chắc chắn đáng để nghiên cứu kỹ lưỡng."Khoan đã, đừng bắt chúng." Nguyên Chanh vội vàng ngăn đội ngoại cần lại: "Chúng đến tìm tôi."

Đội ngoại cần: ?

Sự hưng phấn trong mắt Tống Ngạn Thanh càng đậm: "Chúng cũng có độ tương hợp cao với cô sao? Cô có thể ký khế ước với chúng chứ?"

Nguyên Chanh cũng không ngờ rằng đám Thạch Nhỏ của mình lại biết phối hợp giúp đỡ nhau như vậy. Nhóc Lục bị bắt, thế là hai con còn lại liền theo đến đây. Nhưng đến để làm gì? Nếu cô không ở đây thì chẳng phải bọn chúng sẽ tự nộp mạng hay sao? Đúng là không thông minh chút nào.

Ngôn Tình, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống, Tương Lai
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »