Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Lượt đọc: 1941 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 51
nhiệm vụ duy nhất

❊ ❊ ❊

Sau khi gạt bỏ hết mọi lo lắng để ngủ bù, khi Nguyên Chanh tỉnh dậy thì đã là giữa buổi chiều. Những vấn đề mà cô tạm thời né tránh, giờ đây không thể không đối mặt.

Trước tiên, cô nhắn tin trả lời cho cô lớn, sau đó gửi một biểu tượng dễ thương cho anh họ, hy vọng làm nũng để tránh bị truy hỏi.

Có vẻ Nghiêm Úy Lâm đang bận nên anh không nhắn lại. Nguyên Chanh thoát khỏi khung chat rồi nhắn tin cho Chân Hân, nói rằng cô sẽ đến Cục Dị Điều sau.

Tin nhắn của Chân Hân phản hồi rất nhanh: [Chanh Chanh, em đã lên diễn đàn chưa?] Nguyên Chanh lướt ngón tay trên màn hình: [Chưa ạ, em vừa mới tỉnh dậy. Có chuyện gì sao?] Diễn đàn? Diễn đàn liên quan gì đến cô chứ? Đó là công việc của Quản Trị Viên số 1, còn cô chỉ là Triệu Hồi Sư số 13 thôi mà.

Chân Hân tiếp tục nhắn: [Em mau lên xem đi, diễn đàn vừa đăng thông báo cập nhật, lần này có rất nhiều thứ mới.] [Em xem trước đi nhé, chị sẽ đến đón em ngay, mình gặp nhau rồi nói chuyện tiếp.] Bây giờ đã hơn 3 giờ chiều, còn khoảng hai mươi phút nữa diễn đàn sẽ tạm đóng để bảo trì. Nguyên Chanh gọi Quyển Sách Khế Ước lơ lửng trước mặt, vừa đánh răng vừa mở diễn đàn.

Phải công nhận, chức năng này tiện hơn dùng điện thoại, ít nhất cô có thể rảnh tay làm việc khác. Đúng như dự đoán, diễn đàn đang náo loạn, ai cũng bàn tán về thông báo cập nhật mới và đợt quái vật hố đen từ núi Phúc Lâm ngày hôm qua.

Đặc biệt là về quái vật số 4. Đặc tính của nó rất dễ khiến mọi người hoảng loạn. Các loại quái vật khác thường có hình dáng rõ ràng, khi bị tấn công, ít nhất người ta còn có thể phản kháng. Nhưng quái vật số 4 thì khác, nếu không tìm được con mẫu trùng, người gặp phải nó đã bị mắc kẹt trong sương mù, không thể thoát ra, phải tận mắt chứng kiến mình bị sâu hút cạn máu. Nỗi sợ hãi tâm lý này còn kinh khủng hơn nhiều so với các loại quái vật hố đen khác.

May mắn thay, lực lượng bảo vệ núi Phúc Lâm đã làm rất tốt, chặn đứng phần lớn quái vật ngay trong ranh giới phòng thủ, những con số 4 ít ỏi chạy thoát cũng đã bị xử lý nhanh chóng.

Nguyên Chanh còn nhìn thấy ảnh và video của chính mình, dù hơi mờ, nhưng không khác mấy so với video anh họ gửi. Dường như ai đó đã quay lén cô ở trường trung học số 18. Chẳng hiểu nổi sao lại có người dám liều lĩnh đến gần sương mù để quay trộm video như vậy.

Có rất nhiều cuộc thảo luận về cô, đa số đều cố đoán cô là Triệu Hồi Sư nào.

May mà các bạn đại học của cô kín tiếng, chưa ai tiết lộ thông tin cá nhân của cô lên mạng cả.

Khi Nguyên Chanh vệ sinh cá nhân xong và ăn một bữa vừa là trưa vừa là tối, Chân Hân đã ngồi trong xe Cục Dị Điều, đợi cô dưới chung cư.

Ngồi lên xe, thấy trạng thái của Nguyên Chanh khá tốt, Chân Hân thở phào nhẹ nhõm: “Chanh Chanh, em xem thông báo cập nhật trên diễn đàn rồi chứ?”

Nguyên Chanh gật đầu: “Em xem rồi, phần nhiệm vụ phân khu có lẽ là cách để tích điểm diễn đàn nhỉ?”

Thông tin này quá rõ ràng, nếu cô giả vờ không hiểu thì quả là ngốc.“Đúng vậy, cục cũng phân tích như thế,” Chân Hân đáp. “Nhưng còn cái Máy Điều Ước kia là sao? Đó là máy để ước ra ma vật hả?”

Nguyên Chanh giữ im lặng. Không phải, đó là tên của ma vật.

Chân Hân vẫn đầy thắc mắc, không ngừng suy nghĩ: “Còn việc phát hành Máy Điều Ước tại các thành phố nữa, không biết phát hành ở đâu? Họ chỉ nói là sẽ đặt trong thành phố, nhưng cụ thể là ở đâu cơ chứ?”

Nguyên Chanh: Tất nhiên là gần các công trình quen thuộc ở mỗi thành phố, chứ chẳng lẽ cô phải tự mình đến từng nơi để xác nhận vị trí phát hành à? Cách này vừa nhanh gọn, lại hiệu quả.

Cả hai trò chuyện dọc đường. Đến Cục Dị Điều, chuyện gì đến cũng phải đến, Chân Hân nhỏ giọng nhắc: “Chanh Chanh, ma vật mới của em cần phải đăng ký.”

Nguyên Chanh cười nhẹ. Chân Hân ngơ ngác hỏi: “Em… Em cười gì thế?”

“Không có gì đâu chị.”

Cả hai đi đến khu vực đăng ký, nơi mà Nguyên Chanh đã đến nhiều lần. Cô không cần Chân Hân chỉ đường vì đã rất quen thuộc.

Trên đường, họ tình cờ gặp Tống Ngạn Thanh đang vội vã. Nguyên Chanh nhớ đến cục chất nhầy dính xác sâu trong ba lô, bèn gọi anh: “Tiến sĩ Tống, trùng hợp quá. Tôi có cái này…”

“Không trùng hợp đâu, tôi đang tìm cô đây.” Tống Ngạn Thanh dừng lại, nhìn cô rồi hỏi: “Nghe nói cô đến để đăng ký ma vật mới? Tôi có thể quan sát không?”

“Không sao ạ, anh cứ xem đi,” Nguyên Chanh đáp thản nhiên. Dù cô có từ chối, với quyền hạn của Tống Ngạn Thanh, anh cũng có thể xem báo cáo sau đó.

Đèn Lồng Thảo là một loại ma vật mà Cục Dị Điều đã có những Triệu Hồi Sư khác ký khế ước nên cô chỉ cần đăng ký những thông tin cơ bản như chiều cao, kích thước đèn lồng để làm tư liệu nghiên cứu sau này.

Nhưng Thảm Hắc Bạch thì là lần đầu tiên họ thấy, trước đó chỉ có Quản Trị Viên số 1 từng đăng tên nó lên trong danh sách ma vật.

Nguyên Chanh giữ chặt tấm thảm lông mềm mại đang cố vươn đến gần mình, ra lệnh bằng ý nghĩ cho nó lơ lửng và cách xa cô một chút. Trời vẫn còn nóng lắm, Thảm Hắc Bạch có lớp lông dài ngắn khác nhau ở hai mặt, tuy rất êm ái khi chạm vào nhưng lại quá nóng.

Việc đăng ký chỉ đơn giản là đo chiều dài, chiều rộng và ghi chú thêm một số đặc tính mà sách ma vật không nhắc đến. Khi hoàn tất, nhân viên lịch sự bảo cô có thể rời đi.

Nguyên Chanh thu thảm lại, rồi ngạc nhiên nói: “Tôi cứ tưởng sẽ có người hỏi tôi về những ma vật khác.”

Tống Ngạn Thanh hỏi lại: “Cô tưởng gì cơ?”

“Tôi nghĩ sẽ có người hỏi liệu tôi có giấu thêm ma vật nào khác không.”

Cô đã giấu đến hai ma vật mới, nếu giấu thêm vài con nữa thì cũng chẳng có gì lạ.

Trước khi đến đây, Nguyên Chanh đã đắn đo xem có nên nhân cơ hội này khai thêm một hai ma vật nữa hay không, nhưng chẳng ai hỏi cô điều đó cả.

Tống Ngạn Thanh đẩy gọng kính, thẳng thắn: “Vì đó vốn là một quy định đi ngược lại bản năng của con người.”

Tất cả các Triệu Hồi Sư đều giống như những người chơi cầm bài, còn ma vật chính là quân bài của họ, và ai cũng có những quân bài ẩn. Cục Dị Điều với tư cách là cơ quan chính phủ, yêu cầu các Triệu Hồi Sư đăng ký ma vật chẳng khác nào yêu cầu họ phơi bày hết lá bài của mình ra cả.

Điều này không thể biến thành một quy định bắt buộc, chỉ có thể khuyến khích, dùng các lợi ích và phúc lợi để thuyết phục Triệu Hồi Sư, đặc biệt là những người triệu hồi tự do.

Với tình hình hiện tại, số lượng Triệu Hồi Sư vẫn còn ít, và số lượng ma vật mà mỗi người có thể ký khế ước còn hạn chế. Nhưng trong tương lai, khi Triệu Hồi Sư ngày càng phát triển, sẽ không ai không giấu một vài con bài tẩy cho mình cả.

Có lẽ chỉ có những Triệu Hồi Sư được đào tạo chính thức từ chính phủ mới lưu lại toàn bộ thông tin về ma vật của họ.

Đừng nói gì về việc cùng chung sức chống lại quái vật hố đen, chỉ cần có con người thì xung đột sẽ luôn tồn tại.

Vậy nên khi nghe tin Nguyên Chanh giấu hai ma vật mới, Tống Ngạn Thanh không ngạc nhiên. Mười hai người Triệu Hồi Sư đầu tiên đều được cho là có thiên phú đặc biệt.

Một số người chọn cách thể hiện hết sức mạnh của mình, như Aphroula, còn những người khác lại chọn cách che giấu, như Nguyên Chanh.

Những lo lắng của Nguyên Chanh hoàn toàn không đáng có, miễn là lập trường của cô vẫn vững vàng, thì không ai để ý đến những tiểu tiết đó.

Lời giải thích của Tống Ngạn Thanh có phần khó hiểu, khiến Nguyên Chanh suy tư. Chân Hân xấu hổ cắt ngang: “Tiến sĩ Tống…”

“Không nên nói ra?” Tống Ngạn Thanh nhướn mày: "Đừng xem thường người khác như vậy.”

Nguyên Chanh cười khẽ, rồi lấy một túi vải nhỏ ra khỏi ba lô đưa cho anh: “Tiến sĩ, đây là thứ tôi muốn đưa cho anh. Xem thử xem có hữu dụng không.”

Tống Ngạn Thanh có chút ngạc nhiên, anh nhận lấy rồi hỏi: “Cái gì thế?”

Nguyên Chanh lùi lại một bước, vẻ mặt đầy ghê tởm: “Chất nhầy dính xác sâu.”

Nghĩ một lúc, cô bổ sung thêm: “Chất nhầy của Nhóc Lục.”

Bên trong túi là chất nhầy màu xanh nhạt, trong suốt, bao bọc hàng loạt xác sâu đen nhỏ li ti, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm người mắc chứng sợ lỗ sợ hãi.

Tống Ngạn Thanh chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, thậm chí còn tỏ ra rất hào hứng, anh mở túi ra, mắt sáng lên: “Có ích lắm, cảm ơn cô.”

Anh vừa nói vừa quay người định chạy về phòng thí nghiệm. Đi được vài bước, anh dừng lại, giơ túi vải lên: “Tôi dùng xong rồi thì tôi sẽ trả lại.”

Nguyên Chanh: “Đó là túi đựng bút của tôi, anh không cần trả lại đâu.”

Lúc đó tình huống quá gấp, cô chẳng tìm được thứ gì khác để đựng, cũng không muốn bỏ vào trong ba lô nên đã đổ hết bút ra ngoài để có chỗ đựng.

Tống Ngạn Thanh vẫy tay chào rồi vội vã rời đi.“Gần 5 giờ rồi,” Chân Hân nhắc khẽ. “Chanh Chanh, em muốn xem cập nhật diễn đàn không?”

Nguyên Chanh gật đầu. Họ vào một phòng nghỉ trống, vừa ngồi xuống thì kim đồng hồ điểm đúng 5 giờ.

Nguyên Chanh dùng Quyển Sách Khế Ước, còn Chân Hân dùng điện thoại, cả hai cùng đăng nhập vào diễn đàn.“Diễn đàn này không bị lag chút nào,” Chân Hân nhận xét. “Thật kỳ diệu.”

Nếu là trang web khác, với hàng tỷ người đăng nhập cùng lúc, chắc chắn đã sập server từ lâu rồi.

Đúng là có rất nhiều người truy cập, thông báo cập nhật được đăng từ sáng, nhưng nhiều người vẫn kiên nhẫn chờ đến giờ để xem nội dung cập nhật.

Những chức năng mới khác lúc này chẳng ai thèm quan tâm, mọi người đều chỉ chú ý đến một vài hạng mục cuối cùng.

Nguyên Chanh đã tự tay soạn ra những cập nhật này nên chẳng cảm thấy gì bất ngờ. Cô chỉ vờ tỏ vẻ tò mò để cùng Chân Hân xem.

Vừa vào diễn đàn, cô lập tức thấy khu vực nhiệm vụ mới mở, cũng là nơi thu hút đông đảo người tham gia.

Danh sách nhiệm vụ đã được cô làm từ lâu, sáng nay khi cập nhật, cô chỉ chỉnh sửa và hoàn thiện lại một chút.

Khu vực nhiệm vụ hiện tại có ba loại nhiệm vụ. Loại đầu tiên là nhiệm vụ lặp lại, chẳng hạn như thu thập ba loại thịt hoặc xương từ các quái vật hố đen khác nhau.

Những nguyên liệu này cũng có thể được đổi lấy điểm ở khu vực đổi vật phẩm. Tuy nhiên, Nguyên Chanh đăng nhiệm vụ này để làm đầy danh sách nhiệm vụ, và cô nhận ra rằng thức ăn cho ma vật làm từ các loại quái vật khác nhau có một số khác biệt nhỏ, dường như mỗi ma vật đều có sở thích riêng.

Do đó, cô muốn mở rộng thu thập nhiều loại nguyên liệu quái vật nhất có thể. Nếu người chơi đổi điểm qua nhiệm vụ, họ sẽ nhận được nhiều điểm hơn so với việc đổi trực tiếp, và thông tin này sẽ sớm được cộng đồng người chơi nhận ra.

Loại nhiệm vụ thứ hai là nhiệm vụ giới hạn thời gian, chẳng hạn như tiêu diệt quái vật hố đen đang lưu lạc trong thành phố Lâm.

Loại nhiệm vụ này sẽ được cô cập nhật dần dần, như một cách nhờ mọi người giúp cô làm việc.

Cuối cùng là nhiệm vụ duy nhất, loại nhiệm vụ chỉ hoàn thành một lần và không xuất hiện lại.

Điều thu hút mọi sự chú ý nhất chính là nhiệm vụ duy nhất được ghim đầu trang.

[Yêu cầu nhiệm vụ: Một Viên Đá Sinh Mệnh] [Phần thưởng nhiệm vụ: Bất kỳ ma vật hoang dã chưa ký khế ước nào (tùy chọn)]

Ngôn Tình, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống, Tương Lai
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »