Những pháo đài dưới lòng đất, được xây dựng từ trước mỗi cuộc chiến tranh, sử dựng những kỹ thuật kiến trúc hàng đầu và vật liệu cường độ cao nhất thời đại. Chúng tồn tại và vẫn có thể sử dụng được sau chiến tranh.
Dù phải hứng chịu trực diện đầu đạn hạt nhân hay những trận địa chấn liên tiếp do vỏ trái đất rung chuyển, chúng đều vượt qua những thử thách khắc nghiệt.
Đương nhiên, cũng có không ít kẻ mang vũ khí hạng nặng, sau chiến tranh đã nhen nhóm ý định "nhà hàng xóm cũng là nhà mình" mà tìm cách xâm nhập. Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hệ thống phòng ngự kiên cố dưới lòng đất ngăn chặn, duy trì trật tự suốt mấy chục năm.
Người ta ước tính, dựa trên độ bền của vật liệu xây dựng lô cốt thời đó, những thành lũy này có thể tồn tại ít nhất năm trăm năm trên Lam Tinh. Kể cả khi có sự cố xảy ra, chúng vẫn có thể đảm bảo cho nền văn minh nhân loại tiếp theo trở lại mặt đất.
Nhưng sự thật lại tàn khốc, chỉ sau hai trăm bảy mươi hai năm, chưa đầy ba trăm năm.
Ngày càng nhiều pháo đài đưới lòng đất bắt đầu rời khỏi vũ đài lịch sử, đi đến hồi kết của sự tồn tại.
Kết thúc của chúng không phải do vật liệu bên ngoài xuống cấp, mà là...
Kẽo kẹt.
Cánh cửa nặng nề của khu ẩn náu mở ra, Lưu Luật thu lại suy nghĩ, bước vào bên trong.
Ngay cửa vào là một gian phòng rộng khoảng năm mươi bình, hai vệ binh xương vỏ ngoài ngồi ở góc khuất.
Một luồng khí yếu mang theo hơi nước từ trên cao xả xuống, thực hiện công đoạn khử độc cơ bản nhất.
Sau khi quá trình khử độc hoàn tất, Lưu Luật gật đầu với hai người lính rồi bước tiếp.
Sau cánh cổng thứ hai là một hành lang phòng thủ dài khoảng bốn mươi mét.
Ngày thường, hành lang không có chướng ngại vật.
Nhưng chỉ cần người quản lý thành lũy nhấn nút khẩn cấp, cứ cách năm mét sẽ có một cánh cổng làm từ siêu hợp kim chắn ngang, ngăn chặn mọi kẻ xâm nhập từ bên ngoài vào khu vực lõi.
Đi đến cuối hành lang, Lưu Luật chỉnh lại cổ áo, đảo mắt nhìn hai bên camera.
Ầm ầm.
Cánh cổng lớn bắt đầu nâng lên, những âm thanh hỗn tạp từ bên trong vọng ra.
Bước vào bên trong, là một không gian nền bằng phẳng rộng hơn một trăm bình.
Ở đó, một cái hố đen ngòm đường kính năm mét nằm ngang trên mặt đất, âm thanh phát ra chính là từ đó.
Lưu Luật bước vào, nghiêng người, men theo vách hố đi xuống.
Đây là thiết kế cầu trượt xoắn ốc.
Ngày thường, cầu trượt được bảo dưỡng rất tốt, độ trơn tru gần như không cảm nhận được.
Nhưng nếu phát hiện có kẻ địch xâm nhập, hai bên cầu trượt sẽ bật ra những lưỡi dao cắt chém hợp kim sắc bén, dù có mặc xương vỏ ngoài cũng khó tránh khỏi bị xoắn thành từng mảnh vụn chỉ trong vài giây.
Thử trượt xem sao.
Âm thanh ồn ào càng lúc càng lớn.
Khi ánh sáng lờ mờ bắt đầu xuất hiện trong cầu trượt, đường trượt chuyển hướng, trước mắt cuối cùng cũng rộng mở!
Đó là một bệ giảm xóc trống trải.
"Ồ, đội trưởng Lưu về nhanh vậy, xem ra người từ hải cảng đến rồi?"
Cuối đường trượt, ngay khi Lưu Luật vừa tiếp đất, một người đã đỡ anh dậy.
Lưu Luật nheo mắt, đợi đến khi quen với ánh sáng mạnh bên trong mới khẽ gật đầu: "Họ đến rồi, tôi cần báo cáo với người quản lý."
"Được, ngài không cần đăng ký, những việc còn lại cứ để tôi lo."
Người canh gác cuối đường trượt có vẻ rất quen thuộc với Lưu Luật, họ nói vài câu rồi cho anh đi.
Đi tiếp dọc theo hành lang nối liền với bệ giảm xóc.
Những tiếng thì thầm khó hiểu, tiếng bước chân người qua lại, tiếng điện xẹt xẹt, tiếng vo ve liên tục vang lên, ngày càng nhiều âm thanh trở nên rõ ràng hơn.
Có người từng đoán rằng, cuộc sống của "chuột đất" trong địa đạo chỉ là sự kết hợp của những căn phòng chật hẹp, sống như trong mồ mả cho đến chết.
Cũng có người cho rằng họ giống như chuột đất, đông một hang, tây một hang, chỉ dựa vào các đường hầm để kết nối.
Nhưng chưa ai đoán đúng.
Nếu nhìn từ góc độ thấu thị, toàn bộ khu ẩn náu Bình Bãi giống như một hình trụ bị khoét rỗng ruột.
Cầu thang xoắn ốc khổng lồ được xây dựng ở trung tâm, kéo dài từ trên xuống dưới, sâu gần trăm mét.
Dọc theo phần lõi, những lối đi được mở ra cách nhau ba mét tám, tạo thành những không gian song song dưới lòng đất.
Những không gian song song này, mỗi tầng, là một tầng sinh hoạt độc lập.
Có lối đi riêng dẫn lên mặt đất, cũng có đầy đủ khu dân cư, công trình dịch vụ, bộ phận công cộng, cửa hàng và khu vui chơi giải trí.
Ngoại trừ trưởng tầng và phó tầng, cùng một số người có giấy chứng nhận đặc biệt có thể đi lại giữa các tầng bằng cầu thang trung tâm.
Trong hơn hai trăm năm, nơi này đã tiễn đưa hết lớp khuôn mặt quen thuộc này đến lớp khuôn mặt quen thuộc khác.
Rất nhiều người sinh ra ở đây, và chết cũng ở đây.
Sống cuộc sống gần như biệt lập dưới sự điều hành của người quản lý vĩ đại.
"Ôi, xin lỗi, xin lỗi."
Bước ra khỏi hành lang, Lưu Luật va phải một người đàn ông đang vội vã xách thùng dụng cụ đi về phía bên trái.
Hai người va vào nhau, người đàn ông có vẻ yếu ớt, ngã ngồi xuống đất.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người mình va phải, anh ta lại lộ ra vẻ oán trách:
"Đội trưởng Lưu, đường ống nước khu B-7-2 lại nổ rồi, lần trước ngài nói sẽ sớm tìm được vật liệu thay thế, mà đã bao lâu rồi, cứ sửa chắp vá thế này sợ rằng sẽ khiến toàn bộ hệ thống cung cấp nước của khu ẩn náu gặp vấn đề đấy!"
"Gấp cái gì, tôi đang tìm đây."
Lưu Luật lẩm bẩm, ánh mắt lộ ra vẻ bất mãn.
Anh nhìn về khu vực mà người đàn ông nhắc đến, quả nhiên đã bị phong tỏa, có biển báo đang sửa chữa.
Nếu là một trăm năm trước, tình huống này có lẽ vẫn còn là chuyện mới lạ.
Nhưng ở thời điểm hiện tại thì đây là chuyện quá bình thường, tầng nào của khu ẩn náu Bình Bãi cũng sẽ có đủ loại công trình cơ sở gặp vấn đề.
Sửa chữa rồi dùng tiếp thì còn là chuyện nhỏ, nghiêm trọng hơn thì phải thay mới.
"Mỗi tầng của khu ẩn náu chúng ta đều quản lý độc lập, tự chịu trách nhiệm về lời lỗ, mức sống hoàn toàn phụ thuộc vào người ở tầng đó nghĩ cách. Đội trưởng Lưu ngài thì có vốn liếng và thực lực phủi mông đi ở tầng khác, nhưng những người ở tầng B-7 này không có tiền đâu, lỡ mà thời gian kéo dài, ý kiến của họ sẽ càng lúc càng lớn đấy."
"Đội sửa chữa của chúng tôi đã giúp phó tầng kéo dài thời gian rất lâu rồi, nếu không tìm được vật liệu, lãnh chúa mà trách tội, cắt luôn nguồn cung cấp cơ sở của tầng này thì ai gánh nổi trách nhiệm?"
“lôi bảo này lão Lữ, ông còn đám uy hiếp cả tôi đấy à, gan cũng to nhỉ.” Lưu Luật cười nhạo một tiếng, có chút khinh thường định bước đi.
Nhưng chưa kịp bước, câu nói tiếp theo của người đàn ông tên lão Lữ đã khiến anh lúng túng dừng lại.
"Đội trưởng Lưu, lần trước đi nhờ B-6, B-5 dây cáp điện để khôi phục cung cấp điện, đều là anh em chúng tôi làm cả, ngài nếu cảm thấy đây là trách nhiệm của chúng tôi, vậy ngài cứ mạnh dạn đi đi."
Lão Lữ nhấn mạnh chữ "nhờ", ý tứ không cần nói cũng biết.
Mặt Lưu Luật sa sầm lại, cuối cùng vẫn kìm nén ngọn lửa giận đang bùng lên.
Anh quay đầu lại, gượng gạo nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Lão Lữ, tôi chăng phải đã hứa với các ông là sẽ nghĩ cách rồi sao, cho tôi thêm chút thời gian nữa, tôi sẽ nhanh chóng tìm được vật liệu thay thế.”
"Vậy thì tốt, vậy tôi lại đi khuyên nhủ anh em, để họ tin ngài và trưởng tầng thêm một thời gian nữa."
Lão Lữ đứng dậy, phủi bụi trên người.
Nhưng bị anh ta làm cho như vậy, tâm trạng của Lưu Luật lại càng tệ hơn.
Bước vào thang cuốn xoay tròn dẫn đến tầng quản lý B-21, nhìn cảnh tượng muôn màu của mỗi tầng trong quá trình đi xuống, anh chỉ có thể âm thầm cầu nguyện.
Mong người quản lý không dễ dãi như lão Lữ, dễ bị lừa gạt cho qua.
Khu ẩn náu Bình Bãi, ngoại trừ tầng quản lý thì 20 tầng còn lại đều có những nhiệm vụ khác nhau.
Có tầng phụ trách tìm kiếm và giao dịch các vật chất cung cấp năng lượng cho khu ẩn náu.
Có tầng gánh vác trách nhiệm sửa chữa và phục hồi các hư hỏng bên ngoài khu ẩn náu.
Còn có một tầng chuyên huấn luyện, chuyên phụ trách chiến tranh bên ngoài.
Từ trên xuống dưới, càng xuống dưới thì nhiệm vụ càng nhẹ nhàng, yêu cầu nhiệm vụ cũng ít hơn.
Ví dụ, số lượng vật tư sinh tồn mà tầng B-1 cần nộp mỗi tháng nhiều hơn 150% so với tầng B-7, nếu không làm được thì sẽ bị đuổi khỏi khu ẩn náu.
Còn tầng B-13, nếu hoàn thành vượt mức 70% so với nhiệm vụ của tầng B-7 thì sẽ nhận được phần thưởng của người quản lý.
Kể từ khi trưởng tầng B-7 tiền nhiệm bắt mối được với khu ẩn náu Hải Cảng, có thể tiến hành giao dịch định lượng đúng giờ.
Người ở tầng này đã rất lâu rồi không phải vì không hoàn thành yêu cầu vật tư mà bị ép phải tiến về mặt đất tìm kiếm thảm khốc, trả giá đắt để hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng lần này, nhìn cái giá cắt cổ kia, Lưu Luật gần như đã đoán được kết quả.
Người quản lý chắc chắn sẽ không đồng ý với yêu cầu vô lý như vậy, nỗ lực mua sắm vật tư của khu ẩn náu Hải Cảng với số lượng lớn.
Cái phiền toái lớn mà tầng B-7 đã không gặp phải trong hơn mười năm, có lẽ sắp đến rồi!
"Phó tầng trưởng tầng B-7, đội trưởng đội phòng vệ số bảy Lưu Luật, xác minh thân phận thành công."
"Xin trả lời lý do gặp mặt người quản lý."
Trong lúc bất tri bất giác, anh đã xuống đến tầng dưới cùng.
Nghe thấy câu hỏi của lính canh phía trước, Lưu Luật mới giật mình vội vàng nói: "Tôi tìm người quản lý, khu ẩn náu Hải Cảng mang đến tin tức quan trọng!"
"Khu ẩn náu Hải Cảng?"
Người lính canh trang bị đầy đủ nhíu mày, tiến đến bàn lấy bảng điện tử, lật xem lịch trình trước đó.
Thời gian này mỗi tháng đúng là thời gian giao dịch giữa tầng B-7 và khu ẩn náu Hải Cảng.
Hôm nay, đã chậm hơn so với thường lệ không ít.
"Vào đi, quy tắc cũ, cởi quần áo, tất cả vũ khí để lại."
Người lính canh gác cửa tránh ra, Lưu Luật vội vàng cởi từng món quần áo trên người.
Đến khi trần truồng, anh mới đổi sang bộ đồ giữ ấm màu xanh lá cây mà người lính canh đưa cho.
"Chất liệu này, thật mẹ nó dễ chịu."
Mặc dù không phải lần đầu tiên mặc thứ này, nhưng Lưu Luật vẫn không nhịn được thầm than một câu.
Mỗi khu ẩn náu đều có những "đặc sản" riêng.
Nổi tiếng nhất của khu ẩn náu Bình Bãi chính là bộ đồ giữ ấm liền thân này.
Nó có thể kiểm soát nhiệt độ cơ thể ở mức thoải mái, ngăn chặn cái lạnh -30 độ và cái nóng trên 40 độ, duy trì người mặc không bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài.
Có tin đồn rằng hai trăm năm trước, sản lượng của thứ này còn có thể đáp ứng mỗi người trong khu ẩn náu một bộ, hỏng hóc thì thu về thay mới trực tiếp.
Nhưng theo thời gian trôi qua, nguyên vật liệu ngày càng ít đi, ở khu ấn náu Bình Bãi chỉ có những người có thân phận tôn quý mới được người quản lý ban thưởng cho mặc.
"Rất tốt, đi vào đi."
"Chú ý, không nên nhìn lung tung, nếu xảy ra chuyện tự chịu trách nhiệm."
Người lính canh bắn ra một chiếc xe vận tải bốn chỗ, Lưu Luật vội vàng cúi đầu ngồi vào vị trí trước, chủ động cầm lấy chiếc bịt mắt bên cạnh đeo vào.
Chiếc xe lao đi, khoảng hơn mười phút sau mới chậm rãi dừng lại.
Âm ầm, tạp âm yếu ớt của bộ đàm vang lên.
"Tùy tùng trưởng, phó tầng trưởng B-7 Lưu Luật nói là có tin tức quan trọng muốn báo cáo với người quản lý."
"Người quản lý vừa vặn tỉnh giấc, để hắn vào chờ xem."
"Vâng."
Xoạch.
Âm thanh cửa mở vang lên, người lính canh tháo bịt mắt, Lưu Luật vội vàng cúi đầu đi nhanh về phía trước.
Trên mặt đất kim loại lấp lánh, lúc này đang có một mũi tên màu xanh lam không ngừng nhấp nháy.
Đi theo mũi tên vào bên trong, cho đến khi dừng lại.
Lưu Luật vẫn cúi đầu, mang theo nỗi sợ hãi khó che giấu quỳ một gối xuống đất.
Không lâu sau, một tiếng thở nặng nề vang lên phía trước.
"Nói đi, tin tức trọng đại gì?"
"Người quản lý, khu ẩn náu Hải Cảng trở mặt, dù phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng cũng muốn hủy bỏ hợp đồng hiện tại với tầng B-7 của chúng ta, ký kết lại hợp đồng cung cấp hàng hóa mới.
Đồng thời, họ tăng giá trên diện rộng các mặt hàng trong hóa đơn cung cấp mới, biên độ tăng không chỉ gấp mười lần so với trước đây."
"Gấp mười lần?"
Tiếng thở càng thêm nặng nề.
Người đàn ông cường tráng như hổ từ từ ngồi thăng dậy trên chiếc ghế rộng thùng thình, cơ bắp cuồn cuộn trên toàn thân hơi căng lên, mạch máu nổi rõ trên cánh tay.
Da của hắn có màu đỏ thẫm khác với người bình thường, giống như con cua vừa từ suối nước nóng đi ra.
Tên của hắn là "Bình Bãi" - người quản lý của khu ẩn náu Bình Bãi, nghe thì ôn tồn lễ độ.
Nhưng trên thực tế, hắn trước kia không gọi là Bình Bãi.
Trong thành phố Tinh Cảng rộng lớn này, hắn có một cái tên hung danh truyền xa.
"Săn Hồ”.
Phàm là con mồi mà hắn để mắt tới, dù trốn đến đâu cũng sẽ bị "khứu giác" tàn bạo của hắn tìm ra và xé nát từng mảnh.
Dù thực lực của đối phương có cao hơn một chút, hắn cũng có sự kiên nhẫn của loài mèo, kiên trì chờ đợi đối phương suy yếu rồi tung ra một đòn trí mạng.
Đã từng có rất nhiều người đoán rằng, với tính cách của hắn, dù lên làm người quản lý cũng sẽ không đổi tên hiệu của mình theo quy tắc của khu ẩn náu thành Bình Bãi, sống cuộc sống không tranh quyền thế từ đó.
Nhưng tất cả mọi người cuối cùng đều sai, Săn Hổ từ bỏ hung danh của mình rất nhanh.
Để quản lý khu ẩn náu Bình Bãi tốt hơn, để tất cả mọi người nghe thấy danh hiệu của hắn không còn sợ hãi.
Giống như khi đi săn con mồi, để đạt được mục đích, hắn chưa bao giờ tiếc bất kỳ thủ đoạn nào.
Cho đến mười mấy năm trôi qua, Săn Hổ chỉ còn là cái tên lưu truyền trong miệng một số ít người.
Bị hắn chất vấn, Lưu Luật quỳ một chân trên đất không dám ngẩng đầu, úng thanh nói nhỏ.
"Không chỉ gấp mười, có đồ còn tăng gấp hai mươi lần, đơn giản là vô lý. Thuộc hạ không biết đối phương có cố ý hay không, cái lão đội trưởng Lỗ kia không cẩn thận cho thuộc hạ thấy hóa đơn cung cấp của khu ẩn náu Đại Thành, dù giá cả tăng lên, họ vẫn đặt hàng nhiều hơn so với trước kia."
“Thuộc hạ nghỉ ngờ, có phải khu ẩn náu Đại Thành và khu ẩn náu Hải Cảng liên kết, muốn hãm hại chúng ta một vố hay không?”
"Hãm hại chúng ta? Bọn chúng không có gan lớn đến vậy."
Nghe Lưu Luật nghi ngờ, trên mặt Bình Bãi lộ ra một vòng bá đạo, trong tay nắm viên sắt không khỏi dùng sức.
Toàn bộ thành phố Tinh Cảng, khu ẩn náu Bình Bãi xếp thứ ba về quy mô và lực lượng.
Cái khu ẩn náu Đại Thành kia xếp thứ chín, muốn giở trò hãm hại thì cũng không dám đánh chủ ý lên đầu bọn họ.
“Hắn còn nói gì?”
"Lão đội trưởng Lỗ nói có một tin tình báo quan trọng muốn buôn bán, và nguyên nhân tăng giá lần này có liên quan đến sự thay đổi của thành phố Tinh Cảng."