Toàn Cầu Phế Thổ: Chỗ Tránh Nạn Vô Hạn Thăng Cấp

Lượt đọc: 54556 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 394
Vào chỗ! Phản kích đêm trước!

❊ ❊ ❊

"Đêm nay mọi người muốn ăn gì? Đây là cơ hội cuối cùng đấy nhé. Ngày mai bắt đầu, chúng ta sẽ phải vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu."

"Đến lúc đó, trước khi chiến đấu kết thúc, đói thì cùng lắm ăn mì tôm thôi. Đồ ngon khác thì đừng hòng!"

Bãi Phế Thải, 7:30 tối. Sau khi xác định mọi thứ đã đâu vào đấy, Tô Ma ngồi trên boong tàu lộ thiên tầng hai, hiếm hoi được thảnh thơi.

Mọi kế hoạch đã hoàn tất, loài người cũng đang ráo riết chuẩn bị, chỉ chờ tiếng kèn xung trận của cuộc đại chiến tam tộc vào ngày tận thế.

Ở một diễn biến khác, dị tộc trên lục địa và dị tộc dưới biển do mâu thuẫn xung đột hôm trước, nên hôm nay tạm thời im ắng.

Dù thỉnh thoảng vẫn có ma sát nhỏ, nhưng bề ngoài thì không có chuyện lớn nào xảy ra.

Đương nhiên, Tô Ma biết rõ.

Sự yên tĩnh này sẽ không kéo dài được lâu. Rất có thể sau khi dị tộc nhận ra kế hoạch của loài người, bão tố sẽ ập đến sớm hơn.

Nhưng trước lúc đó, ít nhất là đêm nay, loài người sẽ có một đêm bình yên cuối cùng, để hồi phục hoàn toàn tinh lực và thể lực.

"Moore! Moore muốn ăn lẩu!"

Ban ngày iu xìu vì đại lượng đạn pháo bị phá hủy, Moore vừa nghe đến chuyện ăn uống, lập tức mắt sáng rực, nước riếng cũng ứa ra.

Vẻ không tiền đồ này dĩ nhiên bị Oreo bên cạnh khinh bỉ cười nhạo hai tiếng.

Nhưng bất ngờ là, Oreo không phản đối. Sau một hồi suy nghĩ, nó gật gù cái đầu chó của mình.

Nhìn Khang Ny và Đại Tiểu Hỏa Hoa cũng hùa theo bỏ phiếu tán thành, Tô Ma đứng lên, sải bước xuống bếp ở boong tàu.

Sau khoảng nửa tiếng chuẩn bị, địa điểm cho bữa tiệc lớn cuối cùng được Tô Ma chọn ở boong chính.

Đám tạp binh đị tộc bận rộn suốt trưa cũng được thơm lây.

Dù chỉ được chia cho chút nguyên liệu nấu ăn thừa, nhưng vì nước lẩu quá thơm, đến miếng lót giày cũng ngon.

Kết quả là, sau khi Tô Ma tuyên bố giờ ăn, đám dị tộc này ăn như hổ đói, thậm chí còn nghe được không ít tiếng kêu ú ớ vì cắn phải lưỡi.

Ngồi ở bàn chính, nhìn bốn nhóc tì và Khang Ny ăn quên trời đất, Tô Ma giơ tay lên, cầm lấy một bình thanh tửu trên bàn đứng dậy.

"Mọi người cứ ăn đi, hôm nay tôi không có khẩu vị gì!"

Khoát tay, Tô Ma men theo cầu thang leo lên tầng bốn của boong chính, tức vị trí hỏa lực. Anh chậm rãi ngồi xuống.

Nơi này là điểm cao nhất của Hi Vọng Họng, cũng là nơi "yên tĩnh" nhất.

Ngồi ở đây, có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn mặt biển lấp lánh ánh đèn, cũng có thể thấy vầng trăng sáng vằng vặc trên biển.

"Không biết người trong thôn hôm nay đang làm gì, Thiết Thạch Sơn gần biển, chắc không có bao nhiêu dị tộc không biết điều tấn công đâu nhỉ!"

"Đội tàu Đài Nguyên hiện tại vì đông người, dù tình cảnh có gian nan hơn một chút, nhưng dựa vào vũ khí tôi chi viện chắc đủ cầm cự đến khi tôi đến, không cần lo lắng!"

“Nhưng mà, pháp bảo chiến thắng trong tay mấy khu tị nạn lớn của loài người kia, rốt cuộc là cái gì?”

Từng ngụm uống thanh tửu, suy nghĩ của Tô Ma dần lan tỏa, theo sóng biển "trôi" về phương xa.

Chiến khu hải dương 308.

Đây là vị trí hiện tại của đội tàu Đài Nguyên.

Sau mấy ngày lênh đênh trên biển, dù đội tàu tiến chậm hơn nhiều, nhưng nhờ gió biển đẩy đưa, vẫn từ từ tiến vào một bên chiến khu số ba.

Khác với tưởng tượng của Tô Ma, đội tàu Đài Nguyên ba ngày trước còn ảm đạm đầy tử khí, thì đêm nay lại giống như Hi Vọng Họng, lên đèn, mở tiệc.

"Lục sở, chén này tôi kính anh, không ngờ đội tàu chúng ta lại có những thứ tốt này!"

"Nếu mà biết trước, chúng ta còn chạy cái nỗi gì, trực tiếp đi đối đầu với lũ dị tộc này, cho chúng nó ra bã!"

"Đúng đấy, các anh không biết đâu, lũ dị tộc kia thấy chúng ta nã súng liên thanh, đứa nào đứa nấy xanh mặt, đến lúc chúng ta bắn cung nỏ thì chúng nó không kịp phản ứng luôn."

"Tiếc là còn 3000 dị tộc biển chạy nhanh quá, không bắt được, nếu không đợt này diệt gọn chúng nó rồi!"

Trên boong chính của Đài Nguyên Họng, một cái bàn lớn được kê ra.

Ngồi quanh bàn là các thuyền trưởng của đội tàu Đài Nguyên.

Lúc này, đồ ăn trên mâm trước mặt mọi người tuy không mấy phong phú, tay cầm cũng chỉ là nước nóng pha trà loãng.

Nhưng hết ly này đến ly khác, nước trà lại được uống ra hương vị rượu mừng công.

Sau khi quyết định đánh trận này vào lúc bảy giờ sáng, các thuyền trưởng đều quả quyết, mười hai giờ trưa đã đưa ra kế hoạch tấn công hoàn chỉnh.

Và sau bốn tiếng ấp ủ, bốn giờ chiều, chiến đấu chính thức nổ ra.

Trước trận chiến này, Trương Long, người quản lý dữ liệu, đưa ra một mô hình dữ liệu.

Theo tính toán của mô hình, dù đội tàu Đài Nguyên có thắng, tỷ lệ thương vong cũng vào khoảng 25%.

Nói cách khác, dựa theo số lượng người hiện tại trong đội tàu, sau trận chiến này, ít nhất cũng phải chết một vạn năm ngàn người.

So với một vạn dị tộc, có thể dùng 1.5 lần số người để thắng trận chiến này, tuyệt đối là một đại thắng hiếm có ở Bãi Phế Thải.

Nhưng sự thật chứng minh.

Các thuyền trưởng vẫn còn "ngây thơ"!

Khi Lục Dũng Nghị ban đầu yêu cầu Đài Nguyên Họng xông lên trước nhất trong kế hoạch, mọi người đều cho rằng anh ta chỉ muốn xung phong đi đầu, làm gương thôi.

Về phần thủ đoạn tấn công thực sự, trong ý thức của mọi người, các thuyền lớn về cơ bản không khác nhau mấy.

Ngoài bắn cung nỏ, thì ném vật nặng, lợi dụng độ cao để đập xuống, tệ hơn thì ném chút thuốc nổ tự chế.

Dù Đài Nguyên Họng có vũ khí hỏa lực, cũng sẽ không nhiều, muốn gây sát thương thực sự vẫn phải giáp lá cà, đánh cận chiến.

Nhưng khi tiếng kèn xung trận vang lên, trong khoảnh khắc những dũng sĩ bè gỗ hàng đầu và dị tộc biển chạm trán.

Trước ánh mắt "kinh hoàng" của các thuyền trưởng, boong chính của Đài Nguyên Họng "nổ tung"!

Đối với Đài Nguyên Họng, sau mấy ngày lên xuống tàu, mọi người đều không lạ gì, họ tự cho là đã nắm rõ sức chiến đấu của Đài Nguyên Họng.

Nhưng khoảnh khắc này, khi nhìn vũ khí hiện đại điên cuồng phun lửa từ hai bên boong chính của Đài Nguyên Họng, họ ngây người!

Đám dị tộc biển phía dưới cũng vậy.

Ngây người!

Đây là một cuộc giết chóc, một trận đồ sát chính diện vì sức chiến đấu không cân sức!

Hỏi:

Phe mình cầm gậy gỗ, cầm trường đao, thậm chí còn có không ít người tay không tấc sắt, còn đối phương thì từ trên cao nã súng liên thanh, giơ súng trường bắn tỉa, cầm súng bổ nhào, mà đạn dược thì đầy đủ.

Cần phải trả giá những gì, phe mình mới có thể vượt qua phòng tuyến hỏa lực được cấu thành từ vũ khí thép này!

Đây là một câu hỏi chứa đầy sự "hi sinh".

Để trả lời câu hỏi này, dị tộc biển đã trả giá đắt, chỉ trong hai phút rưỡi, tổn thất hơn 1800 người.

Vũ khí hỏa lực thực sự không phải là phim thần tượng, một người trúng bốn năm viên đạn, vẫn có thể lảo đảo chạy như không có chuyện gì, thậm chí còn có thể cầm lưỡi lê đâm cho xạ thủ lạnh thấu tim.

Những viên đạn đường kính lớn này, trúng người thì bị thương, trúng chỗ hiểm thì chết.

Trong tình huống đày đặc tột độ, thậm chí còn không cần nhắm chuẩn, súng liên thanh thông dụng kiểu 80 chỉ cần ấn nút bắn là xong.

Chỉ trong hai phút rưỡi, gần 2000 thương vong, trực tiếp phá tan sĩ khí của dị tộc biển. Giống như khi đến thì hung hãn, tốc độ bỏ chạy của chúng cũng không chậm.

Và lúc này, dù là đồ đần cũng biết cơ hội đến rồi!

Không dùng súng liên thanh và súng trường nữa, dựa vào súng lục nhỏ bất ngờ bổ nhào, đội tàu đuổi theo dị tộc biển ra xa bốn năm hải lý, cuối cùng tiêu diệt hơn 7000 người!

"Tôi thấy vẫn không thể sơ suất, hiện tại số lượng của chúng ít hơn chúng ta nhiều, mà đợt đầu chúng ta chiếm ưu thế thông tin, để chúng đối đầu trực diện với chúng ta, vũ khí hỏa lực hạng nặng mới đạt được chiến tích khoa trương như vậy."

“Nhưng một khi để chúng phản ứng lại, ẩn nấp dưới nước, rồi bất ngờ tấn công vào đám người của chúng ta."

"Đến lúc đó, chúng ta sợ ném chuột vỡ bình, chắc chắn không thể nã đạn như bây giờ, uy hiếp đối với chúng sẽ giảm đi rất nhiều, mà nếu số lượng của chúng đông hơn lần này, thì càng phiền toái!"

Trong lúc mọi người ăn mừng, đột nhiên có giọng nói lạc lõng, nghe rất không hài hòa.

Nhưng sau khi nghĩ lại lời vị thuyền trưởng này nói, những người đang ăn mừng khác cũng bình tĩnh lại, đều gật đầu đồng ý.

"Lưu Năng nói không sai, chúng ta vẫn phải cảnh giác."

“Trận chiến này là đánh lâu đài, chúng ta phải dọc đường đánh đến tân đại lục, đù Lục sở có nhiều đạn được đến đâu, cũng không thể duy trì tiêu hao liên tục.”

"Cho nên huấn luyện những người sống sót bình thường, hình thành vòng chiến thuật, xây dựng phòng tuyến đội tàu của chúng ta là một điểm vô cùng quan trọng."

Theo Trương Long nói thêm, những người khác cũng bỏ xuống tâm trạng ăn mừng, bắt đầu động não, hiến kế cho sức chiến đấu của đội tàu.

Cảnh tượng này, nhìn Lục Dũng Nghị ngồi ở vị trí chủ tọa, cũng liên tục gật đầu.

Nhưng dù đến cuối bữa tiệc, Lục Dũng Nghị cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến nào.

Đối với người đã được rèn luyện trong quân đội Địa Cầu, học qua kiến thức tác chiến hoàn chỉnh như anh, khác với những thuyền trưởng chủ biết lý thuyết suông bên dưới, Lục Dũng Nghị có tính toán của riêng mình.

Hai tiếng trước, quan chức đã gửi một tin nhắn cho tất cả các đội trưởng.

Tin nhắn này không phức tạp, chỉ thông báo đội thuyền khu tị nạn lớn của loài người sẽ đến vào ban đêm, đến thời cơ thích hợp sẽ lập tức hành động.

Ngoài ra, yêu cầu duy nhất trong tin nhắn là tất cả các đội tàu phải cảnh giác cao độ, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Ý nghĩa bề mặt của tin nhắn này không có vấn đề gì, nhưng từ sâu thẳm lại có một cảm giác khiến Lục Dũng Nghị bất an.

Chi trong hai tháng, loài người có những thủ đoạn gì, ngoài những người thực sự thi hành ra, ai cũng không biết.

Những thủ đoạn này có hiệu quả hay không, hiệu quả đến đâu, trước khi thực sự được thể hiện ra.

Không ai biết chuyện gì sẽ buông xuống.

"Còn hai ngày nữa, hai ngày nữa là có thể hội quân với Tô Ma."

"Nhất định phải chống đỡ hai ngày này!"

Lại lần nữa xem xét tin nhắn được truyền đạt từ trên, cùng với thời gian hội quân mà Tô Ma gửi đến.

Kìm nén sự bất an trong lòng, Lục Dũng Nghị nhanh chóng trở về khoang thuyền, lấy ra bản vẽ thăm dò đã dùng trước đó, lại bắt đầu thao tác.

Chiến khu hải dương 001.

Đây là điểm xa xôi nhất của toàn bộ chiến khu, cũng là điểm an toàn nhất hiện tại.

Nơi này không có bất kỳ người sống sót nào đặt chân, ngay cả dị tộc biển và dị tộc lục địa cũng không bố trí bất kỳ binh lực nào ở đây.

Trông có vẻ như đây là một địa điểm ẩn náu tuyệt vời, nhưng một khi đại chiến tam tộc nổ ra, muốn đi đến tân đại lục từ đây.

Độ khó sẽ không thua kém việc từ Quỷ Môn Quan dọc đường xông đến Nam Thiên Môn!

Nhưng đêm nay, không lâu sau khi tiếng chuông 0 giờ vang lên, dưới ánh trăng nhè nhẹ, bốn chiếc thuyền lớn lại lặng lẽ meo meo chạy vào vùng biển này.

Bốn chiếc thuyền này, dưới bóng đêm dù không nhìn rõ hình dáng cụ thể, nhưng nhìn chiều dài của chúng, chiếc nhỏ nhất cũng phải dài hơn 60 mét!

Còn chiếc lớn nhất, thậm chí còn lớn hơn Hi Vọng Họng một cỡ, đạt đến hơn trăm mét!

Dù chúng vẫn là đội thuyền bằng gỗ, nhưng nếu sức chiến đấu có thể định lượng được, bất kỳ chiếc thuyền lớn nào trong bốn chiếc này cũng đều hoàn toàn vượt trội hơn Đài Nguyên Họng.

Và lúc này, dù thời gian đã gần một giờ đêm.

Trên chiếc thuyền lớn nhất trong đội tàu, đèn đuốc vẫn sáng trưng!

1
Nguồn: TTV/VNthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »