“Chú ơi, con không muốn đi đâu. Chuyện này vốn dĩ con đâu có làm sai, tại sao phải đi xin lỗi chứ?” Tại một dinh thự sang trọng trên chiến hạm thuộc địa D-21, một cô gái đang dùng thiết bị trị liệu vết bầm đắp lên mặt, vừa xóa tan những vết tím tái vừa ấm ức nói với người đàn ông trung niên trước mặt.
Nhìn đứa cháu gái của mình, Cơ Khả Phu cũng không biết nên nói gì. Anh trai vẫn chưa trở về, bản thân anh ta phải có trách nhiệm chăm sóc cô bé.
Về chuyện lần này, Cơ Khả Phu không cho rằng phía mình có gì sai, hoặc có lẽ chính anh ta cũng hiểu nhưng không muốn thừa nhận. Những việc cháu gái mình gây ra, trong mắt anh ta cũng chẳng có gì to tát.
Theo anh ta, vấn đề duy nhất chỉ là chọn nhầm đối tượng mà thôi.
“Không đi thì thôi vậy, nhưng gần đây hãy ngoan ngoãn cho ta.” Sau một hồi trầm ngâm, anh ta quyết định không ép buộc nữa.
Đối phương sở hữu thực lực cấp sáu giai đoạn cao, lại nhẫn nhịn không bùng nổ ngay tại chỗ, chắc hẳn trong lòng cũng có những nỗi lo ngại, thậm chí không loại trừ khả năng thân phận của đối phương vốn không mấy vững chắc.
Cường giả cấp sáu giai đoạn cao đỉnh phong vốn cực kỳ hiếm gặp. Tuy nghĩ là vậy, nhưng sau khi đại nhân Đạo Nhĩ Tư giữ đối phương lại cùng đi dạo một vòng, chuyện này chỉ có thể dừng ở đây, không tiện truy cứu sâu hơn nữa.
Chỉ là không truy cứu sâu không có nghĩa là phía mình phải quá nhượng bộ. Chỉ cần đưa ra chút bồi thường, cho đối phương một bậc thang để bước xuống là ổn.
Chuyện này nếu làm lớn lên, đối với cả hai bên đều không có lợi. Trong mắt anh ta, đối phương chắc cũng hiểu rõ điều đó.
Mãnh long không áp đảo được địa đầu xà, huống hồ địa đầu xà phía mình còn có chỗ dựa. Với thế lực của gia tộc, việc lôi kéo cả hạm đội thuộc địa, thậm chí là trực tiếp lôi cả Đế quốc Phổ Lộ vào cuộc cũng không phải là không thể.
“Người đâu, mang cặp tượng điêu khắc Kim Long trong phòng ta đến...” Vì cháu gái không muốn đích thân đi xin lỗi, vậy thì món quà bày tỏ sự hối lỗi phải có chút giá trị hơn.
Tuy nhiên, khi anh ta còn chưa nói hết câu, thiết bị trí tuệ của anh ta đã hiện thông báo kết nối liên lạc...
“Phụ thân.” Thấy người gọi đến, Cơ Khả Phu cung kính nói. Cô gái bên cạnh cũng nhân cơ hội lẻn tới, ngoan ngoãn gọi một tiếng “ông nội” với hình chiếu trước mặt.
“Hừ, con bé này, lần này có phải con lại gây chuyện cho ta không?” Người lão giả trong hình chiếu lộ vẻ tức giận nói với cô gái.
“Không ngờ chuyện này lại kinh động đến phụ thân. Con đang chuẩn bị xử lý, sẽ cho đối phương một lời giải thích thỏa đáng.” Cơ Khả Phu lên tiếng bênh vực.
“Vị khách từ Đế quốc Ca Y Mỗ Tư lần này có lẽ là một cơ hội cho Thần Tế chúng ta. Cấp trên rất coi trọng việc này, nếu không thì chuyện nhỏ nhặt như vậy đã chẳng đến tai ta. Con định xử lý thế nào ta không quản, nhưng không được để đại nhân Đạo Nhĩ Tư cảm thấy bất mãn, ít nhất là không được để ngài ấy thể hiện sự bất mãn đó ra ngoài.” Lão giả nghiêm giọng dặn dò.
Tuy nhiên, qua lời ông ta có thể thấy, dù chuyện này đã thu hút sự chú ý nhất định, nhưng mức độ quan trọng vẫn chưa quá cao.
Dù sao đây cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ mà Đạo Nhĩ Tư gặp trên đường. Vì mình đã biết chuyện, nên cần phải có những biểu hiện ứng phó cần thiết.
Nếu đã biết mà không phản ứng gì thì rõ ràng sẽ hơi bị động. Điều họ quan tâm chỉ là đại nhân Đạo Nhĩ Tư, chứ không phải gã "biến cách giả" được cho là có thực lực đỉnh phong cấp sáu kia.
Nếu vị biến cách giả đỉnh phong cấp sáu này là lính đánh thuê tự do thuộc Đế quốc Phổ Lộ, thì mức độ coi trọng chắc chắn sẽ tăng lên nhiều. Nhưng nếu chỉ là người của Liên minh Ngân Hà thì không đáng kể.
Bắt nạt rồi thì sao? Chẳng lẽ còn muốn làm loạn ở nơi này hay sao? Có những thứ không thể giải quyết chỉ bằng thực lực cá nhân. Số lượng cường giả chết dưới các loại vũ khí tấn công còn nhiều hơn gấp bội so với số người chết trong các cuộc giao tranh đơn thuần...
Sau khi ngắt kết nối, Cơ Khả Phu thoáng do dự. Lúc này, tên hạ nhân được anh ta gọi đến vẫn cung kính đứng chờ lệnh.
“Ừm, lát nữa ngươi hãy nói với họ, ta sẽ liên hệ với Cục Thương mại, cấp cho họ danh hiệu thương nhân hữu nghị...” Cơ Khả Phu cuối cùng bổ sung thêm một câu.
Danh hiệu thương nhân hữu nghị này đa phần chỉ mang tính danh dự. Danh tiếng tuy tốt nhưng thực tế chỉ có chút ưu đãi về thuế, đối với những thương nhân thực sự muốn làm ăn ở đây thì đó là món hời.
Tuy nhiên, trong mắt Cơ Khả Phu, đối với con tàu chở hàng vũ trang kia, điều này chắc cũng không gây ra ảnh hưởng gì khác. Hai hành động thiện chí liên tiếp như vậy là đủ rồi, dù sao cũng chỉ là làm cho Đạo Nhĩ Tư xem.
Thực ra, Cơ Khả Phu không cho rằng Đạo Nhĩ Tư sẽ để tâm đến một kẻ qua đường tình cờ gặp mặt. Những động thái này chỉ nhằm đề phòng trường hợp đối phương ngẫu hứng hỏi đến thì còn có cái để trả lời.
Đến lúc đó chỉ cần nói là đã cấp danh hiệu danh dự và tặng những món đồ "giá trị không nhỏ" là được. Anh ta không tin một nhân vật tầm cỡ như vậy lại đi kiểm chứng tính thực dụng của chúng.
Thế nhưng, ngay khi anh ta vừa sắp xếp cho hạ nhân rời đi, thiết bị trí tuệ của anh ta lại vang lên tín hiệu kết nối.
Tâm trạng vốn đã không tốt vì chuyện này, Cơ Khả Phu nhìn thấy người gọi đến thì tỏ vẻ không hài lòng.
“Chẳng phải đã nói đừng làm phiền ta tùy tiện sao? Có chuyện gì?” Qua giọng điệu có thể thấy đây là kết nối từ một cấp dưới.
“Đại nhân, người của chúng ta nói trong cuộc trò chuyện với thuộc hạ, vị khách đó vô tình tiết lộ một số thông tin, hình như ngài ấy có cảm tình rất tốt với người mang huyết mạch Thánh tộc mà chúng ta gặp trên đường.” Tin tức truyền đến khiến Cơ Khả Phu cau mày dữ dội.
Sắp xếp người theo dõi thì anh ta không đủ gan, nhưng dù sao nhóm người Đạo Nhĩ Tư vì tàu của họ đang bảo dưỡng nên mới lên chiến hạm thuộc địa dạo chơi, việc sắp xếp người phục vụ trà nước là điều tất yếu, thỉnh thoảng nghe được vài câu cũng là điều dễ hiểu.
Sau khi nghe báo cáo xong, Cơ Khả Phu quay sang nhìn cháu gái, thở dài nói: “Lần này e là con bắt buộc phải đích thân đi một chuyến rồi. Dù thế nào đi nữa, lúc này không được để lộ ra bất kỳ sơ hở nào ở nơi này.”
Anh ta có thể nhận được tin tức này thì những người có địa vị cao hơn anh ta chắc chắn cũng sẽ biết, thậm chí còn sớm hơn. Lúc này không được phép xảy ra sai sót, từ khi thông tin này truyền ra, bản chất sự việc đã thay đổi rồi.
Tuy nhiên, chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi anh ta còn đang định giáo huấn cháu gái, cửa phòng đột nhiên mở ra, hai thanh niên với gương mặt lạnh lùng bước vào. Họ còn mặc loại đồng phục bó sát dạng bán giáp.
Nhìn kiểu dáng bộ giáp đó, sắc mặt Cơ Khả Phu hơi biến đổi: Hiến binh...
“Đại nhân Cơ Khả Phu, chúng tôi đến đây là để hy vọng ngài đưa ra biện pháp ứng phó hợp lý và thỏa đáng. Chúng tôi sẽ đi cùng để chứng kiến phương thức xử lý của ngài.” Dù giọng điệu cả hai vẫn khá tôn trọng, nhưng Cơ Khả Phu đã cảm thấy một áp lực nặng nề. Quả nhiên đã có người nhận được tin tức đó sớm hơn mình.
“Ta đang chuẩn bị dẫn đứa cháu gái hư hỏng này đích thân đến xin lỗi đây. Hai vị đã đến rồi thì cùng đi một chuyến đi.” Vốn dĩ anh ta chỉ định sắp xếp cho cháu gái đi, nhưng đến nước này, anh ta buộc phải đích thân xử lý rồi...
---❊ ❖ ❊---
“Không phải anh nói anh đến từ một nền văn minh nhỏ sao? Sao lại quen biết người của Ca Y Mỗ Tư thế?” Nghe Lý Hiên giải thích qua loa về việc mình quay lại nhanh như vậy, Nhược Sâm tỏ vẻ bị tổn thương, kêu lên.
“Tôi cũng đâu biết người tôi quen lại là người của Đế quốc Ca Y Mỗ Tư. Ngân Hà cách xa bên đó như vậy, tôi chưa từng nghĩ tới. Lúc trước cô ấy vì tàu gặp sự cố nên hạ cánh khẩn cấp xuống hành tinh của chúng tôi. Nhưng cũng chẳng trách được...” Lý Hiên lúc này cũng có chút cảm thán. Ngoại trừ cái gọi là "chính thất" kia, lúc trước An Kỳ Kỳ đã giúp đỡ anh rất nhiều.
Sau khi biết thân phận của An Kỳ Kỳ, Lý Hiên cũng hiểu tại sao lúc trước Liên bang Trái Đất vẫn đang trong trạng thái phong tỏa, nhưng "Thành phố Bất Diệt" lại đồng ý cho An Kỳ Kỳ ở lại để bảo trì tàu. Hơn nữa, dù có nhiều hạn chế với cô ấy, nhưng không hề trục xuất cô khỏi Trái Đất để ném đến những nơi như Sao Hỏa, đó cũng coi là "đối xử tốt" rồi.
Nghĩ lại thì đó là vì thân phận công dân Đế quốc Ca Y Mỗ Tư của cô ấy. Theo lời gã Đạo Nhĩ Tư kia, ngay cả trong Hội đồng Trọng tài, Đế quốc Ca Y Mỗ Tư cũng có sức ảnh hưởng.
Đây quả là chuyện cực kỳ ghê gớm. Dù sao cho đến hiện tại, Lý Hiên vẫn chưa từng nghe nói nền văn minh nào có thể gây ảnh hưởng đến Hội đồng Trọng tài.
Ừm... có lẽ con rồng đá "con ông cháu cha" tên Lý Ngõa Đa gặp ở Ngân Tâm lần trước là ngoại lệ.
“Đúng rồi, tiền bối Địch Lô, những nền văn minh có sức ảnh hưởng đến Hội đồng Trọng tài như Ca Y Mỗ Tư có bao nhiêu?” Lý Hiên tò mò hỏi. Hiểu biết về những thứ đỉnh cao nhất sẽ giúp anh đưa ra những lựa chọn và phán đoán chính xác hơn sau này.
“Ca Y Mỗ Tư có thể ảnh hưởng đến Hội đồng Trọng tài sao? Sao tôi không biết nhỉ...” Nhược Sâm cũng ngạc nhiên.
“Ảnh hưởng thì cũng có, nhưng hình như không lớn, nếu không thì bản thân Hội đồng đã không thể có vị thế siêu nhiên như vậy. Những thứ cụ thể tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết cơ quan ra quyết định của Hội đồng Trọng tài là Trung ương Ngũ Thập Tam Điện, trong đó các ghế ngồi phần lớn đều do Thánh tộc chiếm giữ. Ca Y Mỗ Tư và ba nền văn minh nhân loại cấp mười khác hình như đều có một ghế ở đó.” Địch Lô do dự nói.
Qua giọng điệu của ông ta cũng có thể thấy, có những thứ chính ông ta cũng không chắc chắn. Tuy nhiên, tin tức đơn thuần như vậy cũng đã rất khó có được rồi.
“Trùng tộc không tham gia vào đó sao?” Lý Hiên nghe xong thì dừng lại để tiêu hóa thông tin.
“Không... nhưng công nhận rằng nếu tất cả các nhánh Trùng tộc hợp lại cùng gia nhập Hội đồng Trọng tài thì số ghế sẽ không thua kém Thánh tộc là bao. Tình trạng hiện nay, dù ở một số phương diện họ cũng chịu sự ràng buộc nhất định, nhưng mức độ thì không thể so với chúng ta.”
Đối với câu nói sau của Địch Lô, Lý Hiên rất đồng tình. Không nói đâu xa, hai cái xác Trùng tộc vẫn đang nằm trong hạch tâm tách rời của anh, lúc trước đánh nhau vô cùng hung hãn, khi đó chúng là bên chủ động tấn công.
Nếu không phải chúng hung hăng khai chiến trước, e là người canh gác của Thần Tế kia – vốn chỉ được ủy quyền di chuyển tự do trong Đế quốc Phổ Lộ mà không có quyền ra tay – cũng không thể thoải mái hành động được. Tất nhiên, vị của Ca Y Mỗ Tư cũng vậy.
“Đại nhân Nại Lạc, bên ngoài có người tìm ngài, nói là đến xin lỗi.” Đúng lúc này, một thuyền viên đến thông báo.
Nghe vậy, Lý Hiên cũng kinh ngạc trước tốc độ hành động của Đạo Nhĩ Tư, mình mới quay lại chưa bao lâu mà mọi chuyện dường như đã xong xuôi.
“Để họ vào đi. Chẳng lẽ còn muốn chúng ta ra đón sao?” Lý Hiên thản nhiên nói.
Dù Đạo Nhĩ Tư chưa chắc đã có sức ảnh hưởng lớn đến thế trong đế quốc của họ, nhưng uy nghiêm của nền văn minh cấp mười không phải thứ mà một nền văn minh cấp sáu nhỏ bé có thể khiêu khích.
Nếu đối phương đưa ra yêu cầu quá đáng thì còn dễ nói, nhưng bây giờ lại làm lớn chuyện từ việc do người khác khơi mào trước, e là ngay cả thế lực hàng đầu trong nền văn minh cấp chín như Đế quốc Phổ Lộ cũng không gánh nổi.
Không phải Đế quốc Phổ Lộ sợ Đạo Nhĩ Tư, họ có thể sẵn sàng đối đầu với việc hòa giải của Đế quốc Ca Y Mỗ Tư khi lợi ích liên quan. Mà là vì chuyện nhỏ nhặt này hoàn toàn không đáng để đắc tội với người của họ...
---❊ ❖ ❊---
“Chú ơi, họ quá đáng quá, còn...” Nghe thấy tiếng gọi vào, cô gái khẽ lầm bầm.
“Câm miệng, lát nữa ngoan ngoãn cho ta.” Cơ Khả Phu dù trong lòng cũng tức giận nhưng vẫn quát mắng cô. Đã đến nước này rồi thì không cần phải vì chút thể diện mà làm loạn.
Khi đến phòng khách nhỏ nơi Lý Hiên và hai người kia đang thảo luận, Lý Hiên cũng không thèm chào hỏi đám người này.
Đùa sao, cả ba người có mặt ở đây đều là cường giả cấp bậc người canh gác, Địch Lô thậm chí còn đặt một chân vào vai trò người quan sát, có cần phải chào hỏi những nhân vật như vậy không?
Đối với sự thờ ơ cố ý hay vô tình của ba người họ, Cơ Khả Phu tỏ vẻ không bận tâm, trực tiếp lên tiếng: “Tiên sinh Nại Lạc, tôi dẫn đứa cháu gái hư hỏng này đến để tạ tội với ngài, mong ngài rộng lượng bỏ qua.”
“Ừm...” Lý Hiên khẽ đáp một tiếng rồi không nói gì thêm, dường như đang chờ đợi câu sau của đối phương.
“Cặp tượng điêu khắc Kim Long này được đúc theo đúng tỷ lệ xác của một con Kim Long, chỉ có đúng mười bộ. Mỗi bộ có hình dáng khác nhau, có thể nói mỗi bộ đều là tuyệt phẩm độc nhất vô nhị, cực kỳ có giá trị sưu tầm. Vốn đây là cặp tượng ta rất yêu thích, nay xin dùng làm lễ vật tạ tội dâng lên ngài. Ngoài ra, ta cũng đã thuyết phục Cục Thương mại cấp cho tàu của ngài danh hiệu thương nhân hữu nghị, nó có thể...” Cơ Khả Phu tươi cười giải thích, nhưng chưa nói hết câu đã bị Lý Hiên ngắt lời.
“Tôi không hứng thú với đồ sưu tầm, nếu ông thích thì cứ giữ lấy. Ngoài ra, chắc sau này chúng tôi cũng không đến đây làm ăn nữa, cấp danh hiệu này cho chúng tôi cũng hoàn toàn không cần thiết.” Lý Hiên nói với vẻ chán nản.
Nếu là tình huống bình thường, làm cho đối phương ra nông nỗi này là được rồi, dù sao vị trí và địa vị của mấy người lúc này khá nhạy cảm.
Nhưng bây giờ phía Đạo Nhĩ Tư đã ra tay, Lý Hiên tự nhiên không thể dễ dàng nhượng bộ, nếu không ngược lại có thể khiến Đạo Nhĩ Tư coi thường mình.
Lý Hiên quả thực không quá quan tâm đến cái nhìn của người khác, nhưng rõ ràng gã trước mặt này không xứng để anh làm vậy.
“Ông...” Nghe câu trả lời như vậy, cơn giận trong lòng Cơ Khả Phu có thể tưởng tượng được. Trong mắt anh ta, mình đã nhượng bộ đến mức này mà đối phương chỉ vì từng tiếp xúc với đại nhân Đạo Nhĩ Tư vài lần mà làm cao như vậy, thật sự không thể hiểu nổi.
Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, anh ta vẫn cố nén cơn giận xuống.
“Các hạ có lẽ đã quên vài chuyện. Hiện nay hạm đội của Đế quốc Phổ Lộ đang hộ tống chúng ta, chuyện làm lớn ra đối với cả hai bên đều không tốt...” Cơ Khả Phu vừa nói lý vừa giải thích, giọng điệu dù khá bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự đe dọa hoặc ý muốn lưỡng bại câu thương.
Chỉ là ngay khi vừa nói xong, thiết bị trí tuệ vốn đã bận rộn từ sáng đến giờ lại xuất hiện kết nối. Lần này không phải là thông tin tức thời, mà là một dòng thông báo:
“Phân hạm đội Đế quốc Phổ Lộ tuyên bố rõ ràng: Dù đế quốc đang trong tình trạng chiến tranh với Liên minh Ngân Hà, nhưng họ không hy vọng có bất kỳ ai mượn chuyện này để gây khó dễ cho các tàu buôn 'hợp pháp' trong khu vực thuộc quyền quản lý...”
Sau khi đọc xong tin nhắn này, sắc mặt Cơ Khả Phu tái nhợt đi. Tin nhắn rất ngắn, chỉ bày tỏ ý tứ khá uyển chuyển.
Nhưng bản thân nó đã đập tan mọi chỗ dựa của Cơ Khả Phu. Hơn nữa, những gì lộ ra trong câu nói ngắn ngủi này quá nhiều.
Đế quốc Phổ Lộ có vô duyên vô cớ đưa ra tiếng nói kỳ lạ như vậy không? Điều này rõ ràng là không thể. Những tin tức anh ta nhận được lúc đầu chỉ là thông tin thu thập từ bên lề, áp lực cũng đến từ nội bộ.
Mà sau khi tin nhắn này xuất hiện, anh ta mới thực sự biết, hóa ra đối phương bây giờ mới bắt đầu ra tay. Đế quốc Phổ Lộ tuy nói rất uyển chuyển, nhưng trong tình hình đang có giao tranh ở tiền tuyến mà nói ra những lời này thì đã thể hiện rõ vấn đề.
Không có sự ủng hộ của Đế quốc Phổ Lộ, bản thân Thần Tế đừng nói là so với Ca Y Mỗ Tư, mà ngay cả so với thế lực của con tàu chở hàng này là Liên minh Ngân Hà cũng khác biệt một trời một vực.
Cơ Khả Phu thậm chí có thể dự đoán được, chỉ cần tin nhắn này xuất hiện, những đối thủ chính trị trong gia tộc chắc chắn sẽ như châu chấu tràn đến, mượn thế lực này để xâu xé gia tộc anh ta đến tận xương tủy.
Tường đổ mọi người đẩy, chó rơi xuống nước thì đánh, đây là chuyện ai cũng làm.
Vốn tưởng mình đã coi trọng chuyện này lắm rồi, nhưng đến lúc này Cơ Khả Phu mới buồn bã nhận ra những điều mình từng do dự đều nực cười đến thế nào. Lại còn sợ cháu gái chịu thiệt? Bây giờ đừng nói là bảo cô xin lỗi, chỉ cần có thể bình ổn sự việc, bảo cô đi hầu ngủ cũng được.
Thậm chí khi cần thiết, cũng chỉ có thể đưa ra sự hy sinh triệt để hơn. Khi thực sự tổn hại đến gốc rễ gia tộc, mạng sống của một thành viên cũng chẳng là gì, dù cô có là cháu gái của anh ta đi chăng nữa...
Lúc này Cơ Khả Phu còn cảm thấy may mắn vì cuối cùng mình đã đích thân đến. Nếu không, khi nhận được tin nhắn này mà hạ nhân anh ta sắp xếp vừa mới mang quà đến thì đúng là không còn đường cứu vãn. Nếu bây giờ có thể thuyết phục được đối phương, vẫn chưa phải là không còn cơ hội xoay chuyển.
Mà Lý Hiên bên cạnh cảm nhận được khí tức trên người đối phương thay đổi dữ dội, lúc này cũng hơi khó hiểu. Lúc đầu anh còn cảm thán đối phương chịu áp lực từ Đạo Nhĩ Tư mà vẫn giữ được sự tự tin để mặc cả với mình.
Bây giờ lại không hiểu sao đột nhiên lại mềm nhũn ra.
“Ha ha... e là những thứ khác ta có thể đưa ra, các hạ cũng không coi vào mắt.” Cơ Khả Phu cười khổ, không ngờ đối phương lại có được sự ủng hộ rõ ràng đến thế, cũng khó trách đối phương lại coi thường những món đồ này, đổi lại là mình chắc cũng không thể chấp nhận được.
Tuy nhiên, sau một chút do dự, Cơ Khả Phu vẫn lên tiếng: “Nhưng ta có thể cung cấp cho ngài một thông tin cực kỳ giá trị để làm bồi thường...”