Việc có thể xây dựng một trạm không gian công nghiệp ở nơi như thế này, bản thân thế lực đó chắc chắn không hề nhỏ.
Một trạm không gian công nghiệp quy mô như vậy nhìn qua có vẻ không có gì, nhưng ý nghĩa thực sự của công nghiệp nặng lại vô cùng to lớn.
Dưới những hạn chế về kỹ thuật và đủ loại ràng buộc, độ khó của nó cao hơn nhiều so với ngưỡng cửa của các ngành công nghiệp thông thường. Ngay cả Trái Đất, nơi hiện được coi là một "tiểu phú hào" trong văn minh cấp ba, cũng chỉ mới chập chững bắt đầu ở phương diện này dù đã dốc toàn bộ tài lực của cả nền văn minh.
Vì vậy, có thể khẳng định rằng thế lực sở hữu trạm không gian này, dù bản thân không có "Thủ Vọng Giả", thì ít nhiều cũng sẽ có mối quan hệ tốt với một vài Thủ Vọng Giả.
Trong tình huống bình thường, dù có cường giả cấp bậc này cũng sẽ không đến đây gây chuyện vô lý.
Chỉ là tình hình hiện tại, phía trạm không gian hoặc phía La Minh quả thực có những điểm chưa làm tròn trách nhiệm, mới dẫn đến sự bất mãn và phản kháng của đối phương.
Tất nhiên, đối với Lý Hiên mà nói, anh chắc chắn đứng về phía La Minh mà không chút do dự. Vật liệu do đối phương cung cấp có vấn đề, thì trách ai được? Sai sót duy nhất của La Minh chẳng qua là không chủ động liên lạc thông báo cho đối phương, hơn nữa trong đó rất có thể là do không thể liên lạc được.
Với tính cách chuyên tâm nghiên cứu của La Minh, ước chừng anh ta chỉ tranh thủ liên lạc một lần là cùng, nếu không liên lạc được thì tự nhiên sẽ bỏ qua một bên.
Tuy nhiên, Lý Hiên dù sao cũng chỉ đến để giải quyết vấn đề. Trong cùng là Thủ Vọng Giả của dải Ngân Hà, chắc chắn không thể làm trầm trọng thêm mâu thuẫn. Hiện tại, kẻ thù từ phía đế quốc Oa Ti Nhĩ đã khiến họ gần như không thở nổi rồi.
"Chào ngài, tôi là Lý Hiên, kỹ sư mà ngài đang tìm là bạn của tôi..." Sau khi đến đại sảnh, Lý Hiên nhìn thấy vị Thủ Vọng Giả có làn da màu kim loại kia.
Ngoài tiếng gầm giận dữ lúc ban đầu, đối phương không hề sử dụng uy áp gì nữa, xem ra cũng có chừng mực, không muốn làm ầm ĩ quá mức, chỉ là muốn trút bỏ sự bất mãn trong lòng.
Gã vốn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, sau khi nhìn thấy Lý Hiên, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút. Từ những chi tiết mà Lý Hiên không che giấu, gã có thể nhận ra Lý Hiên là một cường giả cùng cấp với mình.
Lúc này, có một Thủ Vọng Giả đứng ra giao thiệp với mình cũng coi như là đã nể mặt gã rồi.
"Còn hắn đâu? Không dám ra mặt à? Ngài tự đặt mình vào hoàn cảnh của tôi mà nghĩ xem, hành động của hắn như vậy có quá đáng không?" Sau khi Lý Hiên tự giới thiệu, vị Thủ Vọng Giả kia thậm chí còn không nói tên mình, xem ra vẫn còn tức giận, chỉ là giọng điệu đã tốt hơn nhiều.
"Có lẽ ngài đã hiểu lầm gì đó rồi. Bạn tôi làm như vậy là đang nghĩ cho sự an toàn của ngài. Dựa trên phán đoán của anh ấy khi bắt tay vào làm, vật liệu ngài cung cấp có vấn đề. Nếu dung hợp vào thì hiệu quả vẫn có thể đạt được, lúc bình thường sẽ không thấy lỗi, nhưng khi tiến hành đối kháng cường độ cao, có khả năng sẽ dẫn đến suy kiệt toàn bộ cấu trúc bên trong. Anh ấy vốn muốn liên lạc với ngài nhưng lại không liên lạc được." Trên đường đi, Lý Hiên cũng đã tìm hiểu sơ qua tình hình từ chỗ Sách Mã.
Sách Mã về chuyện này quả thực cũng từng nghe La Minh nhắc đến.
"Vật liệu có vấn đề? Làm sao có thể, tôi tuy không phải đại sư trong lĩnh vực này, nhưng vật liệu tôi từng tiếp xúc không ít, những phân biệt cơ bản nhất thì tôi không thể sai được." Vị Thủ Vọng Giả kia nhíu mày nói sau khi nghe Lý Hiên giải thích.
Đây là vì Lý Hiên đưa ra vấn đề như vậy, nếu đổi lại là người khác, có lẽ phía bên kia đã sớm nổi cáu rồi.
"Ngài đã chọn La Minh, chắc hẳn cũng biết đôi chút về năng lực của anh ấy. Ngài nói xem, đắc tội với một Thủ Vọng Giả vô cớ thì có lợi ích gì cho anh ấy không? Hơn nữa, vật liệu của ngài có chắc chắn là do chính tay ngài khai thác không?" Câu hỏi ngược lại của Lý Hiên trực tiếp khiến đối phương rơi vào trầm tư.
Nghĩ lại chắc hẳn gã đã nhớ ra điều gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi nhẹ.
"Ngài chắc chắn rằng nếu nâng cấp thành công, lúc bình thường sẽ không xuất hiện vấn đề, nhưng khi tác chiến cực hạn sẽ xảy ra sụp đổ chứ?" Lúc này, giọng điệu của vị Thủ Vọng Giả kia tỏ ra hơi trầm xuống, nhưng rõ ràng không phải nhắm vào Lý Hiên.
"Tôi không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, tất nhiên không dám chắc, nhưng La Minh thì..." Thấy đối phương chịu nói lý lẽ, Lý Hiên cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Vậy bây giờ tôi có thể gặp anh ta một lần không? Có vài thứ muốn hỏi rõ, và tốt nhất là yêu cầu anh ta cung cấp một vài thông số cùng lý do." Hy Lực, người đã bình tĩnh trở lại, có vẻ đã dịu giọng.
"Bây giờ e là không được, anh ấy đang bận. Ngài cũng biết đấy, loại chuyện này giống như chúng ta tu luyện vậy, bị quấy rầy giữa chừng sẽ có ảnh hưởng. Chờ vài ngày nữa chắc là được." Hiện tại La Minh đang phân tích chuyên sâu về "Ngưng Không" của Lý Hiên để tìm ra phương án nâng cấp tốt nhất.
Trong tình huống này, anh không thể để người khác đến quấy rầy.
"Cần vài ngày sao? Nếu vậy, tôi cần phải ra ngoài một chuyến, hy vọng lần tới khi anh ta xuất hiện có thể chờ tôi một chút. Nếu thực sự như lời anh ta nói, tôi sẽ xin công trạng cho anh ta. Ngoài ra, cá nhân tôi cũng sẽ có chút đền đáp. Tôi là Hy Lực, thành viên của Thập Tam Thủ Hộ Kỵ Sĩ Đoàn, vừa rồi đã thất lễ." Hy Lực hơi cúi người nói.
"Tôi cũng phải rời đi, ngài cứ nói chuyện với cậu ta nhé." Lý Hiên hất cằm về phía Sách Mã. Những thứ mà tên này thỉnh thoảng để lộ ra vốn đã khiến anh nghi ngờ, giờ nghe xong quả nhiên là một Thánh Kỵ Sĩ của Kỵ Sĩ Đoàn.
Chưa đợi đối phương mở lời, Sách Mã đã lập tức tiếp lời: "Đợi anh ấy ra ngoài tôi sẽ chuyển đạt ý của ngài. Tuy nhiên, tên này tuy tính tình bình thường rất tốt, nhưng đôi khi cũng khá kỳ quặc, không biết anh ấy sẽ có phản ứng gì."
"Không sao, người có năng lực thì tính tình kỳ quặc chút cũng chẳng có gì. Vậy, tôi xin cáo từ trước, dự kiến năm ngày sau sẽ quay lại bái phỏng." Hy Lực nói.
"Tôi sẽ chuyển lời." Sách Mã trả lời một cách đúng mực.
"Ừm, chúng ta cũng chia tay ở đây thôi. Chăm sóc tốt cho thằng nhóc đó, đây là một viên ngọc quý đấy. Đúng rồi, cái này cho cậu..." Lý Hiên vỗ vai Sách Mã, sau đó dường như nhớ ra điều gì, tay tụ lại một luồng quy tắc hệ linh hồn thực thể hóa, ấn vào ngực đối phương.
Lần trước Dương Thiếu Quân cũng được tặng, tên này không cho thì có vẻ hơi thiên vị, phải giữ bát nước cho phẳng. Hiện tại người Ấn Độ cũng là lực lượng chủ chốt của Liên Bang Trái Đất rồi.
Hành động này khiến ánh mắt Hy Lực ở bên cạnh lóe lên một tia tinh quang. Với thực lực của gã, tự nhiên có thể nhìn ra những lợi ích trong đó.
Dù sao thứ này hiện tại là độc quyền của Lý Hiên, anh cũng không ngại có người khác đứng xem.
Hơn nữa, thứ này biết đâu còn có thể dùng làm quân bài trao đổi, thỉnh thoảng phô diễn một chút cũng có lợi.
"Về rồi hãy nghiên cứu. Cứ vậy đi, sau khi tôi giải quyết xong bên kia sẽ qua giúp các người..." Lý Hiên phẩy tay nói. Ước chừng sau khi tìm được Tát Đế Nhã để dung hợp nốt phần còn lại của hệ dao động, việc cường hóa "Ngưng Không" bên này cũng coi như hoàn tất...
"Không biết vị bằng hữu này định đi đâu?" Khi ở sân bay vũ trụ, Hy Lực không nhịn được mở lời hỏi, dường như gã thực sự rất hứng thú với thủ đoạn của Lý Hiên.
"Tinh cầu pháo đài Bắc Đẩu. Ngoài ra, xin tuyên bố trước, thủ đoạn vừa rồi của tôi người khác không học được đâu." Lý Hiên nói một cách vô tư. Ở bên trong vòng phòng ngự, anh không cho rằng có ai dám mạo hiểm làm gì mình.
"Bắc Đẩu? Trùng hợp thật, tôi cũng đi đến đó. Ngài cũng là Thủ Vọng Giả của quân đội sao? Không có ấn tượng gì cả..." Hy Lực tự động bỏ qua câu sau của Lý Hiên, nói chuyện phiếm.
"Không phải, tôi qua đó tìm người." Vì đối phương không vào chủ đề chính, Lý Hiên càng kiên nhẫn hơn. Chính vì đối phương không mở lời, anh mới có thể xác định chắc chắn là nó liên quan đến việc tách rời quy tắc của mình.
"Vậy đi cùng đi, có thân phận của tôi có thể giúp ngài bớt được không ít phiền phức." Hy Lực mời Lý Hiên.
Đối với việc có lợi cho mình, Lý Hiên tự nhiên sẽ không từ chối...
---❊ ❖ ❊---
"Phi thuyền của cậu trông hơi quen, hình như đã thấy ở đâu đó rồi..." Sau khi thu hồi phi thuyền của mình và bước vào phi thuyền của Hy Lực, Lý Hiên nghe thấy giọng điệu có chút nghi hoặc của gã.
Mỗi phi thuyền cá nhân đều được thiết kế riêng, tất cả đều là độc nhất vô nhị, trừ khi cố ý chế tạo giống nhau, nếu không chỉ có trường hợp tương tự.
"Vậy sao? Tôi 'mua' lại đồ cũ, có lẽ chủ cũ từng gặp ngài rồi." Lý Hiên bình thản trả lời. Anh không ngờ rằng dù thuộc các Kỵ Sĩ Đoàn khác nhau, nhưng tên Nhược Sâm kia lại từng gặp gã này.
Tuy nhiên nghĩ lại cũng phải, tổng số lượng Thủ Vọng Giả tuy không ít, nhưng thành viên của các Kỵ Sĩ Đoàn cũng chỉ có chừng đó, thời gian lâu rồi hầu hết đều đã gặp nhau là chuyện bình thường.
Tinh cầu Bắc Đẩu cùng thuộc hệ thống phòng ngự với Ngân Nguyệt, tuy khoảng cách không gần nhưng cũng không quá xa. Cộng thêm thời gian trong không gian phụ, cũng chỉ mất khoảng hai ngày hành trình.
Sở dĩ nói "khoảng" là vì sợ xảy ra sai số lớn khi nhảy vọt, nhưng loại hành trình không gian phụ cự ly ngắn này, sai số thường không quá lớn, nhất là khi phi thuyền là phi thuyền cá nhân.
Ban đầu Hy Lực nói gã sẽ quay lại sau khoảng năm ngày, ước chừng đó là thời gian đi về cộng thêm một ngày làm việc.
Trên đường đi, ban đầu hai người tán gẫu đôi câu, nhưng Lý Hiên thấy đối phương mãi không vào chủ đề chính nên mặc kệ luôn.
Anh tự mình tiến vào trạng thái tu luyện. Tuy vết thương đã gần như lành hẳn, nhưng việc điều dưỡng sau khi khỏi bệnh nặng cũng khá quan trọng.
Cho đến khi phi thuyền thoát khỏi không gian phụ, nhìn thấy vài giờ nữa là đến đích, Hy Lực mới không nhịn được nói: "Cái đó, tiên sinh Lý Hiên, thủ đoạn kia của ngài người khác thực sự không có cơ hội học sao? Nếu muốn điều kiện gì, ngài cứ việc mở lời."
"Thật sự không được, rất nhiều người đã thử qua rồi." Lý Hiên bình tĩnh nói. Xem tình hình, tên này chắc là muốn âm thầm mưu cầu chút lợi ích cho nền văn minh của mình.
"Vậy sao, đáng tiếc thật..." Biểu cảm của Hy Lực hơi thất vọng. Do Lý Hiên không làm như lần đối đãi với tên tộc Long, cho đối phương xem quay chậm, nên gã vẫn cho rằng Lý Hiên chỉ đơn thuần là giấu nghề.
Tuy nhiên, hành vi này cũng bình thường. Đổi lại là bất cứ ai có năng lực cường hóa cải thiện tộc quần như thế này, đều sẽ vô cùng thận trọng.
"Tuy không thể dạy cho ngài, nhưng nếu điều kiện phù hợp, giúp đỡ 'ghép' một chút thì không thành vấn đề. Vật phẩm có giá trị, vật liệu, thậm chí thanh toán trực tiếp bằng Địch Nguyên, tôi đều có thể chấp nhận. Chẳng qua hiện tại trong tay 'tiền lẻ' không nhiều, sau này thì sẽ không nhận thanh toán bằng Địch Nguyên nữa." Vì đối phương đã mở lời, Lý Hiên cũng có thể thuận nước đẩy thuyền quảng bá công việc kinh doanh của mình.
"Ồ? Nhưng hậu bối của tôi là thuộc tính Kim, hình như..." Hy Lực trầm ngâm một chút nói. Nếu lúc đầu gã muốn mưu lợi cho tộc quần, thì bây giờ là thuần túy vì một hậu bối nào đó.
"A, thật trùng hợp, tôi cũng có thuộc tính Kim." Lý Hiên làm vẻ mặt 'trùng hợp quá', sau đó trên tay xuất hiện một khối lập phương quy tắc bán trong suốt vuông vức.
Còn Hy Lực thì nhìn chằm chằm vào khối lập phương trên tay Lý Hiên rất lâu, chỉ là sau đó vẫn thở dài bất lực, nhưng rất nhanh gã đã lấy lại tinh thần: "Kỹ thuật này, tại hạ quả thực chưa từng nghe, chưa từng thấy, bội phục. Hậu bối đó đang ở tinh cầu Bắc Đẩu, không biết giá bằng Địch Nguyên thế nào?"
"Ừm, Địch Nguyên thứ này, ngài cũng hiểu mà, tự nhiên cần cao một chút. Ngài cứ ra giá đi, coi như kết bạn." Lý Hiên tỏ vẻ hào sảng. Thực ra là vì anh không nắm được giá cả thị trường nên mới để đối phương ra giá.
Dù là ngành độc quyền, nhưng điều này cũng chỉ có thể đóng vai trò hỗ trợ, chỉ là đối với một số người, mỗi một phần trợ giúp đều sẽ không từ bỏ.
Còn câu nói trước đó hoàn toàn là làm bộ làm tịch. Thủ Vọng Giả bình thường đúng là không quá quan tâm đến những loại tiền tệ truyền thống này, đủ dùng là được. Nhưng với Lý Hiên, anh cần thu thập thêm một chút.
"Năm mươi vạn thì sao?" Hy Lực thăm dò nói.
"Được, dù sao ngài đưa tôi vào cũng giúp tôi bớt được không ít phiền phức." Lý Hiên cũng không ngờ đối phương lại ra giá cao như vậy, nhưng nghe giọng điệu cũng biết vẫn còn chỗ để mặc cả.
Những Thủ Vọng Giả này quả nhiên ai cũng giàu nứt đố đổ vách, tùy tiện ra tay một lần đã kiếm được chừng này tiền, xem ra đợt hỗ trợ vốn tiếp theo có thể chuyển qua ngay rồi.
Dù sao trên người mình giữ lại khoảng một triệu là đủ ứng phó với vài tình huống thường ngày.
"Ha ha... được, tiền tôi chuyển cho ngài trước, đến lúc đó sẽ đưa cậu ta đến tìm ngài." Hy Lực cũng không sợ Lý Hiên nuốt lời, trực tiếp nói, sau đó quả thực đã chuyển tiền qua.
Dù sao đối với Thủ Vọng Giả, năm mươi vạn đúng là có thể khơi dậy một chút ham muốn ra tay, nhưng chắc chắn không đáng để vì chút giá trị này mà đắc tội với một Thủ Vọng Giả khác...
---❊ ❖ ❊---
Tinh cầu pháo đài Bắc Đẩu vốn là trung tâm chỉ huy của hệ thống phòng ngự Bắc Đẩu.
Bản thân phòng ngự của nó cũng là ưu tiên hàng đầu.
Xung quanh ngoài hệ thống hỏa lực chiến lược đặt trên mặt đất của chính hành tinh đó, bốn phía còn phân bố theo quy luật một lượng lớn các trạm không gian quân sự đủ loại và các loại hỏa lực điều khiển vệ tinh.
Thậm chí bãi mìn cũng được rải không ít.
Khu vực lân cận cũng cấm các đoàn buôn thông thường qua lại. Những con tàu có thể ra vào vận chuyển hàng hóa hoặc làm ăn đều có bối cảnh quân đội.
Nhìn thấy tình cảnh này, Lý Hiên cũng cảm thấy may mắn vì đã đi cùng tên này.
Nếu không, vào được chắc phải tốn không ít công sức giải thích.
"Dùng tinh cầu sinh thái để xây dựng tinh cầu pháo đài thì xa xỉ quá rồi." Lý Hiên nhìn khung cảnh tinh cầu Bắc Đẩu từ trong phi thuyền nói.
Thông thường tinh cầu pháo đài bên trong sẽ bị khoét rỗng nhiều, bề mặt chắc chắn cũng là kiến trúc pháo đài hóa, phối hợp với trường lực cách ly. Hành tinh thông thường và tinh cầu sinh thái đối với tinh cầu pháo đài mà nói thực ra không có sự khác biệt quá lớn.
Trong tình huống này, việc sử dụng tinh cầu sinh thái để xây dựng tinh cầu pháo đài đúng là một hành vi xa xỉ.
Từ góc độ khác cũng có thể thấy được sự đặc biệt của tinh cầu pháo đài Bắc Đẩu.
Có tên sở hữu danh hiệu Thánh Kỵ Sĩ ở bên cạnh, dọc đường đi hệ thống phòng ngự nghiêm ngặt kia không hề gây ra trở ngại nào.
"Gần đây Bắc Đẩu đón tiếp những người bạn quốc tế quan trọng, nên sau khi vào phải khiêm tốn chút. Người ngài muốn tìm là ai? Biết đâu tôi có thể nghĩ cách giúp." Khi phi thuyền xé toạc bầu khí quyển, Hy Lực dặn dò Lý Hiên vài chi tiết, sau đó hỏi.
"Tát Đế Nhã." Sau khi nhìn thấy hệ thống phòng ngự này, Lý Hiên cũng cảm thấy hơi không chắc chắn. Muốn để Tát Đế Nhã biết mình đang tìm cô ấy có vẻ hơi khó khăn, mà người bên dưới có chịu thông báo hay không cũng khó nói, dù sao mình cũng là người được người khác đưa vào.
Về lý thuyết là xâm nhập bất hợp pháp. Lúc này, Lý Hiên chỉ muốn than phiền về cái trí tuệ nhân tạo ở trạng thái tĩnh lặng dài hạn của Tát Đế Nhã. Nếu trước kia là sợ tên tóc vàng Gil quấn lấy, thì bây giờ hôn ước đã hủy bỏ rồi, vẫn giữ trạng thái tĩnh lặng thì hơi khó chịu.
Chẳng lẽ tên này bình thường chấp hành nhiệm vụ cũng không tiếp nhận chỉ lệnh tức thời, mà trực tiếp ứng biến tại chỗ sao?
Trong tình huống này, nếu Hy Lực chịu giúp thì không gì tốt bằng, nên anh cũng không quan tâm phản ứng của đối phương, trực tiếp nói ra cái tên.
Tuy nhìn có vẻ gã không phải cấp dưới của Tát Đế Nhã, nhưng dù sao cũng là nhân viên quân đội, điều kiện tốt hơn mình nhiều.
"Đại nhân Đệ Nhất Thủ Hộ Kỵ Sĩ?" Điều nằm ngoài dự đoán của Lý Hiên là, dù Hy Lực có vẻ hơi nghi hoặc, nhưng không hề xuất hiện sự kinh ngạc quá lớn.
"Ừm, chính là cô ấy." Không nghi hoặc thì càng tốt, đỡ phải tìm cớ giải thích.
"Cái này... tiên sinh Lý Hiên, gần đây rất nhiều người đều biết đại nhân Tát Đế Nhã đang ở trên hành tinh, người có ý nghĩ như ngài cũng rất nhiều. Nhưng tôi khuyên ngài tốt nhất nên bỏ đi. Toàn bộ người của Kỵ Sĩ Đoàn Tóc Dài, ít nhất hơn một nửa đều là những kẻ theo đuổi cuồng nhiệt của cô ấy, trong đó thậm chí không thiếu Thủ Vọng Giả cao cấp. Tuy chưa chắc sẽ làm gì quá đáng, nhưng thường xuyên có những người mộ danh mà đến bị sỉ nhục một phen." Hy Lực nói một cách hơi lúng túng, dường như muốn khuyên nhủ Lý Hiên điều gì đó.
Và sau khi nghe lời gã, khóe mắt Lý Hiên cũng giật giật hai cái, lộ ra biểu cảm vi diệu của một con cá chết: "Này... này... tên này có phải hiểu lầm gì rồi không."
"Khụ... Kỵ sĩ Hy Lực, tôi và Tát Đế Nhã thực sự là quen biết, bạn cũ rồi, không phải như ngài tưởng tượng đâu. Ngài giúp tôi nhắn lời là được rồi, nhờ ngài." Lý Hiên dở khóc dở cười nói.
"Cái cớ này đã bị dùng đến nát rồi, những người ngưỡng mộ mộ danh mà đến, những kẻ thách thức nghi ngờ thực lực của đại nhân thật sự quá nhiều. Đã ngài là bạn của đại nhân, vậy tôi hỏi ngài, hành động đầu tiên sau khi cô ấy nhậm chức là gì ngài có biết không? Thứ này thì không tra ra được đâu... nhưng đã là bạn của cô ấy, chắc ngài phải biết chứ." Hy Lực thấy bộ dạng 'không thấy quan tài không đổ lệ' của Lý Hiên, không khỏi trực tiếp hỏi.
Câu hỏi này của gã quả thực khiến Lý Hiên nghẹn họng. Phải nói là, tuy đã tiếp xúc thậm chí 'sống chung' một thời gian, nhưng hiểu biết của Lý Hiên về Tát Đế Nhã vẫn cực kỳ ít ỏi.
Thậm chí thân phận Thủ Hộ Kỵ Sĩ của đối phương, anh cũng chỉ biết sau khi đến hệ Tát Nhĩ.
Bình thường do có khế ước, mình dường như coi một số thứ và sự trả giá của đối phương là điều đương nhiên, điều này đối với Tát Đế Nhã mà nói thì thật không công bằng.
Sau khi nghĩ đến đây, Lý Hiên không khỏi im lặng...