Tiểu Sát Tinh

Lượt đọc: 11074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 106
tái ngộ mỹ nhân.

❊ ❊ ❊

Đưa mắt nhìn qua trông thấy bên gần vách hang động có một nơi cao ráo Tần Bảo gật đầu:

- Được rồi, ta chôn cất lão tiền bối ở chỗ đó là an toàn nhất.

Tần Bảo rút thanh bảo kiếm trên lưng tới vách hang động đào một cái huyệt thật sâu.

Chàng bế lấy thi hài của Nam Nhạc Lăng Di nằm xuống huyệt, lấp đất xung quanh thành một ngôi mộ.

Tần Bảo không kịp dựng bia vì thời giờ quá cấp bách, nơi đây vẫn còn gần bản doanh của Đoạn Hồn giáo, bọn chúng tới bất ngờ sẽ diễn ra trận ác chiến.

Đứng trước ngôi mộ của Nam Nhạc Lăng Di, Tần Bảo thành tâm khấn khứa:

- Lão tiền bối hãy an tâm an nghỉ giấc ngàn thu trong hang động này, tiểu bối sẽ tới núi Vu Sơn trao lá thư và mảnh ngọc bội cho Phàn nữ tiền bối và Lăng tiểu thư, cho biết linh thể tiền bối ở nơi đây và hứa sẽ hướng dẫn hai người tới đưa linh thể về mai táng. Còn chuyện giữa tiểu bối và lệnh tiểu thư quả là khó khăn trở ngại, vì tiểu bối đã có vị hôn thê Mộ Anh rồi.

Tần Bảo cúi xuống lại theo lễ của một tiểu bối đối với một đại tiền bối.

Chàng đứng lên nhìn ngôi mộ mới bùi ngùi một lúc, rồi dắt con bạch mã trở ra ngoài hang động, tới một cây cổ thủ táng lá sum suê Tần Bảo dừng lại.

Nhìn những ánh nắng chiếu thoi lóp trên những táng lá cao, Tần Bảo lẩm bẩm:

- Ta hãy đi mau trời sắp tối rôi!

Thình lình bên tai chàng có tiếng hét trong như hạc reo:

- Dừng lại!

Tần Bảo giật mình nhảy xuống lưng ngựa, đưa mắt nhìn về phía có tiếng thét.

Con bạch mă cũng giật mình phóng tới trước mấy bước rồi dừng lại chỗ chủ nhân.

Chợt một chiếc bóng vàng trên cành cây cổ thụ từ từ rơi xuống.

Chiếc bóng vàng như một tiên nữ trên trời giáng lâm.

Thân pháp của chiếc bóng vàng vô cùng ảo diệu, quả thật là một đại cao thủ võ lâm.

Tần Bảo nhìn chiếc bóng đó là ai xuất hiện nơi đây vào lúc này.

Chiếc bóng ngừng đi. Tần Bảo nhận ra đó là một nữ lang bận xiêm y màu vàng bịt mặt bằng một mảnh lụa xanh chỉ che hai mắt da trắng như ngọc, đôi môi anh đào như he hé, ánh mắt long lanh như chứa cả một trời tình.

Tần Bảo khẽ thầm:

- Lữ Trường Thanh.

Nữ lang Lữ Trường Thanh, thiếu giáo chủ của Đoạn Hồn giáo nhìn Tần Bảo như dò xét tung tích của chàng.

Một lúc, nàng cất giọng trong ngần như ngọc rót vào chén lưu ly:

- Ngươi là Huyết Thủ thư sinh phải không?

Chỉ vì Tần Bảo hóa trang thành gã thiếu niên mặt xám, y phục xám nên nhất thời Lữ Trường Thanh không thể nào nhận ra chân tướng chàng.

Chàng cất tiếng khàn khàn:

- Chính ta là Huyết Thủ thư sinh đây. Nàng là ai, từ đâu tới? Nàng hỏi ta có chuyện gì hay không?

Tần Bảo giả vờ như chưa biết Lữ Trường Thanh nên hỏi ra câu đó.

Nhìn gằn vào mặt Tần Bảo, Lữ Trường Thanh vẫn với giọng trong ngần như ngọc:

- Ta là thiếu giáo chủ của Đoạn Hồn giáo. Ta đi tìm ngươi để hỏi một chuyện.

Nàng nhìn chàng dò xét.

Tần Bảo vẫn với một giọng khà xa lạ hỏi Lữ Trường Thanh:

- Ồ thế ra nàng là thiếu giáo chủ của quí giáo đây sao. Nàng đi tìm ta có chuyện gì?

- Vừa rồi có một tên giáo đồ chạy vào báo với ta là ngươi đã giết chết phó tổng lãnh sát thủ của bản giáo tại cánh rừng trong vùng bản địa, xưng tên là Huyết Thủ thư sinh, ta e là có điều hiểu lầm, nên đi tìm ngươi hỏi lại cho minh bạch.

Nàng nhìn thẳng vào mặt chàng:

- Ta hỏi ngươi hãy thành thật mà trả lời: Có đúng ngươi là người đã giết chết phó tổng lãnh sát thủ của bản giáo hay không?

Tần Bảo gật đầu:

- Không sai, chính ta đã giết tên phó tổng lãnh sát thủ bại hoại đó, vì hắn đã to gan ngăn chặn đường ta, không cho ta vào cánh rừng.

Lữ Trường Thanh trừng mắt:

- Ngươi to gan thật. Ngươi dám nhận mình giết chết phó tổng lãnh sát thủ của bản giáo.

Tần Bảo khẳng khái:

- Ta giết hắn thì ta cứ nói giết, có gì mà không dám nhận với nàng chứ.

Lữ Trường Thanh nổi giận:

- Ngươi đã xâm phạm vùng cấm địa của bản giáo, cái tội đó chưa trừng phạt còn giết chết phó tổng lãnh sát thủ của bản giáo. Ngươi biết ngươi sẽ chết bằng cách nào không?

Tần Bảo lắc đầu:

- Chưa biết!

Lữ Trường Thanh dằn giọng:

- Ngươi sẽ bị cực hình chết một cách thảm khốc.

- Ngươi hiểu chưa?

Tần Bảo trêu:

- Cực hình thảm khốc ư? Cực hình đó như thế nào nàng nói ta nghe xem có gì thú vị không?

Lữ Trường Thanh giận giữ thét:

- Ta sẽ giết ngươi. Trước nhất chặt hai ta ngươi, lột da ngươi, mổ bụng ngươi xem lá gan của ngươi to đến đâu mà dám xâm nhập vào bản địa của bản giáo rồi còn dám giết người.

Tần Bảo thè dài lưỡi ra cố tình trêu chọc Lữ Trường Thanh:

- Ghê thật. Nữ nhân mà hùng dữ táo bạo như nàng, ai dám cầu hôn.

Lữ Trường Thanh giận run người trỏ tay vào Tần Bảo thét:

- Hãy câm ngay cái mồm thối tha của ngươi lại. Ngươi sắp chết rồi!

Soạt một tiếng! Lữ Trường Thanh rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ. Tần Bảo nhìn kỹ đó là trường kiếm, không phải Quỷ Kiếm lúc nàng đấu với chàng tại Cực Hình đường Đoạn Hồn giáo lúc trước.

Chàng cảm thấy an tâm.

Lữ Trường Thanh vung kiếm tới xuất một chiêu.

Ánh kiếm vọt ra ngoài một trượng tới ngay trước mặt Tần Bảo.

Tần Bảo không rút trường kiếm giao đấu, chỉ dịch thần sang trái ba thước tránh khỏi làn kiếm như ánh chớp của Lữ Trường Thanh.

Lữ Trường Thanh "A" một tiếng rất ngạc nhiên về thần thủ của Tần Bảo.

Nàng gằn giọng:

- Xú tử! Thần pháp của ngươi quả thật hiếm thấy, nhưng ngươi hãy xem thanh kiếm của ta lấy mạng ngươi đây.

Dứt câu, Lữ Trường Thanh xuất mười hai chiêu liên hoàn kiếm pháp.

Hàng trăm kiếm ảnh bổ vào, một tấm lưới kiếm trùm chụp vào vị trí của Tần Bảo.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »