Tiểu Sát Tinh

Lượt đọc: 11066 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 90
mỹ nhân thần bí.

❊ ❊ ❊

Còn lại một minh trong động Tam Yêu, trong lòng Tần Bảo vô cùng hồi hộp.

Chàng không sợ những kẻ thù ở trước mặt, không sợ đấu võ công với bất cứ là ai dù là đại tuyệt thủ, đại ma đầu công lực cao thâm vô lượng mà chàng lại sợ kẻ thù trong bóng tối ám kích bất ngờ bằng độc châm.

Càng lo ngại hơn vùng hoang địa này của ba ả yêu phụ ăn thịt người, lại quỷ kế đa mưu như lời Vu Sơn Ma Nữ đã dặn dò vừa rồi. Tần Bảo trong lòng thấy bất an.

Ba lần chàng trúng kế của Tào Càn. Ba lần suýt chết, chàng đã có một số kinh nghiệm giang hồ nên càng thận trọng hơn ngày trước.

Dù vậy, linh giác như báo trước cho chàng biết sắp có chuyện bất thường xảy ra không thể tránh khỏi.

Tần Bảo đứng yên mắt nhìn quanh, vận thính lực nghe ngóng đợi chờ Vu Sơn Ma Nữ quay trở xuống ngọn đồi.

Đóa lửa trên không trung đã tắt ngấm, vùng hoang địa trở lại bóng tối âm thâm. Một trận gió lạnh thốc qua khiến Tần Bảo rùng mình ghê sợ.

Chở một lúc khá lâu không thấy tăm hơi của Vu Sơn Ma Nữ ở nơi đâu cả.

Tần Bảo lo sợ nhủ thầm:

- Nguy mất, có lẽ Vu Sơn Ma Nữ đã bị hai ả yêu phụ trên ngọn đồi dùng quỷ kế lừa nàng bắt đi rồi nên không thấy nàng trở lại.

Tần Bảo rùng mình toan phóng tới ngọn đồi, nhưng nhớ lại lời Vu Sơn Ma Nữ dặn dò nên ngừng lại.

Chàng vận nhãn lực tinh vi nhìn quanh ngọn đồi tìm chiếc bóng của Vu Sơn Ma Nữ. Không phát giác ra bóng nàng ở nơi đâu, Tần Bảo nghe trái tim đập mạnh.

Một lúc, đột nhiên nghe từ trên ngọn đồi một giọng lanh lãnh của nữ nhân vọng tới:

- Vị bằng hữu nam, nữ nào ản nấp dưới chân đồi hãy xuất hiện ngay. Chị em chúng ta không thích có kẻ rình rập trong đêm tăm tối.

Giọng nói khác lạ không phải giọng nói của Vu Sơn Ma Nữ.

Tần Bảo giật mình lẩm bẩm:

- Hai chiếc bóng trên đồi đó đúng là của bọn yêu phụ. Bọn chúng đã phát giác Vu Sơn Ma Nữ ẩn nấp dưới chân đồi nên dọa cho nàng lộ diện. Nếu bọn chúng bao vây chắc chắn nàng sẽ bị bắt.

Chàn quyết định:

- Bây giờ ta hãy khẩn cấp tới chân đồi giải nguy cho nàng kẻo chẳng còn kịp nữa.

Tần Bảo đinh phi thân tới chân đồi gặp Vu Sơn Ma Nữ, thình lình nghe có tiếng nói từ phía sau lưng. Tiếp đó la giọng cười khúc khích trong ngân tiếng ngọc rót.

Tần Bảo giật mình thu hồi thân thủ quay về hướng có giọng cười. Chàng định thần coi lại xem người vừa cười là ai, sao lại tới vùng đất hoang vu vào lúc này. Với nhãn lưc tinh vi thượng thừa và qua ánh sáng vằng vặc của vì sao từ trên bầu trời xanh thẳm rọi xuống. Tần Bảo nhận ra ả thiếu nữ y phục lộng lẫy đẹp mê hồn đã đứng cách chàng hơn hai trượng từ bao giờ.

Ả nhìn chàng bằng đôi mắt long lanh huyền bí. Đôi mắt như bầu trời đêm gom lại đẹp thần bí, lại pha chút ánh sáng ma quái hút hồn người, bất cứ ai nhìn qua cũng thấy tâm thần bấn loạn, mất đi cả hứng thú cho mình và có thể ngoan ngoãn làm theo lời ả.

Gương mặt mỹ nhân xinh đẹp chẳng kém gì tiên nữ giáng trần.

Bất giác trái tim của Tần Bảo đã rung động, bồi hồi không yên. Chàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp mê hồn, huyễn hoặc của mỹ nhân tuyệt sắc.

Tần Bảo thầm nhủ:

- Ả thiếu nữ tuyệt sắc này là ai? Nàng là kẻ tà hay chánh, từ đâu tới, sao lại xuất hiện vào giữa ban đêm ở vùng hoang địa đầy nguy hiểm này? Nàng không sợ ba yêu phụ kia hãm hại hay sao. Ta hãy hỏi xem là vị phu nhân của một đại danh vọng tộc nào cho biết.

Tần Bảo cất tiếng hỏi mỹ nhân:

- Nương tử là ai? Từ đâu lại vùng nguy hiểm này.

Mỳ nhân tuyệt sắc vẫy bàn tay ngọc:

- Đừng nói lớn, bọn yêu phụ kia nghe được rất nguy hiểm cho chúng ta…ư

Nàng tiếp-

- Hãy đứng đó, ta có một chuyện quan trong cần nói với tiểu huynh đệ.

Tần Bảo nghĩ:

- À…thì ra không phải là bọn yêu phụ. Nàng sợ bọn chúng phát giác sẽ hãm hại ta và nàng. Nhưng nàng là ai sao lại dám đến vùng hoang địa này.

Tần Bảo nghĩ vậy. Tần Bảo đứng yên một chỗ nhìn mỹ nhân tuyệt sắc chờ nàng tới xem nàng nói điều gì quan trọng.

Mỹ nhân tuyệt sắc thước tha từ từ bước tới gần Tần Bảo, trong khi ánh mắt thu hồn của nàng gắn chặt vào ánh mắt chàng không hề rời xa. Ánh mắt mê hồn huyễn hoặc khiến đối phương phải mê mẫn cả tâm thần.

Mỹ nhân tuyệt sắc còn cách Tần Bảo năm thước, một mùi dị hương lạ lùng thoảng theo gió phảng phất vào mũi chàng khiến chàng bàng hoàng ngây ngất.

Tần Bảo tưởng chừng như không còn tự chủ được mình nữa. Mùi dị hương đã làm mờ mệt cả tâm trí chàng.

Mỹ nhân tuyệt sắc bước tới cách Tần Bảo hai thước liên dừng lại. Nàng nhìn chàng bằng đôi mắt thu hồn.

Tần Bảo giật mình, nhưng chưa biết trong trường hợp này phải nên ứng phó như thế nào đối với mỹ nhân tuyệt sắc cho ổn.

Nàng không phải là một trong ba yêu phụ của động Tam Yêu, chàng không thể hành động như kẻ thù được. Nếu giờ này chàng động thủ thì e giết lầm một vị phu nhân, hay một trang nữ hiệp giang hồ nào đó, sẽ sinh thù oán với chàng. Chàng lùi lại né tránh mỹ nhân tuyệt sắc, sẽ mất đi cốt khí của một trang thiếu hiệp giang hồ và chàng sẽ là trò chơi của nang mãi mãi.

Thầm nghĩ như vậy nên Tần Bảo bất động, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp mê hồn của mỹ nhân tuyệt sắc.

Mỹ nhân tuyệt sắc hé đôi môi anh đào:

- Tiểu huynh đệ là ai?

Tần Bảo đáp gọn:

- Tại hạ là Tần Bảo, còn nương tử?

Đột nhiên Tần Bảo im bặt vì vừa nghe một luồng buốt lạnh chạy thấu vào người chàng. Liền đó các huyệt đạo trong cơ thể bế tắt, hai chân tê liệt không còn cử động được nữa.

Chàng đứng trơ như pho tượng.

Tần Bảo kinh hãi kêu thầm:

- Ta đã bị ả điểm huyệt rồi!

Mồ hôi lạnh toát khắp thân mình. Tần Bảo mở to đôi mắt nhìn mỹ nhân tuyệt sắc.

Mỹ nhân tuyệt sắc nhin Tần Bảo cất giọng thanh cao, yêu mỵ:

- Tiểu tình lang chưa biết ta là ai ư?

Tần Bảo chỉ nhìn ả chẳng có lời nào.

Mỹ nhân tuyệt sắc nói:

- Ta chính là Nguyệt Yêu Hồ, một trong nữ chủ nhân của động Tam Yêu đây.

Tần Bảo kinh hoàng kêu thầm:

- Nguy rồi! Ta không nghe lời Vu Sơn Ma Nữ nói nên trúng vào quỷ kế của yêu phụ.

Nhưng liền đó màu huyết trong cơ thể chàng sôi trào, khí giận tràn hông. Tần Bảo muốn thét lên xét tan bầu không khí, nhưng khẩu huyệt của chàng cũng bị ả Nguyệt Yêu Hồ điểm bế đi rồi.

Tần Bào tức giận trợn trừng cặp mắt suýt rách cả khóe nhìn Nguyệt Yêu Hồ. Chàng giận cho minh chỉ vì từ trước đến nay không biết mặt Nguyệt Yêu Hồ một lần nào, nên mới tưởng ả là một vị phu nhân nào đó để ả tới quá gần, bị ả điểm huyệt chàng một cách dễ dàng như thế.

Chàng đã từng dự vào một trận đấu ác liệt cùng các cao thủ thượng đẳng như Đông Tà, Các Chỉ Lạp Ma, Tổng lãnh sát thủ, nào ngờ lọt vào tay Nguyệt Yêu Hồ trong khi chưa đấu một trận nào. Thật là một điều nhục nhã cho chàng nếu cái tin này bị đồn đại ra chốn giang hồ.

Cho tới bây giờ Tần Bảo mới hiểu rõ hai chiếc bóng như loài ma quỷ chập chờn trên ngọn đồi kia chinh là Phấn Diện Hồ và Mỹ Diện Hồ.

Hai ả yêu phụ kia xuất hiện để dụ Vu Sơn Ma Nữ ly khai chàng cho Nguyệt Yêu Hồ tới gần chàng trong khi chàng không biết ả là ai mà sử dung chiêu pháp Vô Ảnh chỉ không tiếng động không màu sắc điểm huyệt chàng từ bao giờ không hề hay biết, cũng chẳng khác nào nữ lang Lữ Trường Thanh dùng Quỷ Kiếm khống chế chàng lúc giao đấu trong cực hình đường Đoạn Hồn giáo.

Nguyệt Yêu Hồ cười khúc khích:

- Bây giờ tiểu tình lang hãy theo ta trở về biệt động, đôi ta cùng hưởng thụ lạc thú thần tiên trọn đêm nay…

Nguyệt Yêu Hồ cắp lấy Tần Bảo phi thân về một hướng khác.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »