Tiểu Sát Tinh

Lượt đọc: 11090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 89
ánh ma quang trên đồi.

❊ ❊ ❊

Vu Sơn Ma Nữ nói:

- Ta không nghe bọn giang hồ nói tới chuyện này. Theo ta nghĩ có lẽ ba con yêu phụ phẫn hận bọn đàn ông bội bạc, gian ác nên giết thịt ăn cho hả giận, luôn rèn luyện bi pháp trường sinh sống lâu, trẻ đẹp mãi.

Nàng nghiến răng:

- Ngươi có biết không. Có nhiều lúc ta giận ngươi, ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi cho rồi, nhưng tiếc vì ta không thích thịt người nên chưa ăn ngươi được đó chứ.

Tần Bảo khẽ thầm:

- Nữ nhân ghê thật!

Vu Sơn Ma Nữ hậm hực:

- Ngươi hãy coi chừng, sẽ có một lúc nào đó ta mổ bụng ngươi moi lấy trái tim ngươi coi đen hay đỏ, rồi ta ăn sống luôn.

Tần Bảo rùng mình:

- Cô nương nói thật?

Vu Sơn Ma Nữ quả quyết:

- Ta không nói đùa với ngươi đâu. Ta sẽ ăn trái tim ngươi. Ta chôn cất ngươi rồi ta tự sát chết luôn theo ngươi, xem còn ả liễu đầu nào đi theo ngươi nữa không.

Tần Bảo kêu thầm:

- Nguy rồi! Nàng đã ghen với Anh muội. Nàng nói bóng gió cho ta phải cưới nàng chứ chẳng có gì nữa. Bây giờ ta phải làm sao cho ổn đây.

Tới đây, dường như đã thoả cơn giận, Vu Sơn Ma Nữ không nói tiếp thêm nữa.

Hai người nhìn vào trong hang đá.

Nhìn trong hang đá thấy huyền bí, Tần Bảo ngạc nhiên:

- Cô nương, ở trong hang đã có thắp đèn, sao từ nãy tới giờ không thấy ba ả yêu phụ?

Vu Sơn Ma Nữ lắc đầu:

- Ta không biết. Có lẽ bọn chúng đi đâu rồi, còn ánh sáng kia không phải đèn đâu, đó là những hạt minh châu bọn chúng gắn trên trần động đá chiếu xuống.

Trong lòng Tần Bảo phát sinh ra nghi hoặc:

- Cô nướng, hay là ba ả yêu phụ giam cầm Chử huynh ở trong cái hang đá này.

- Không phải đâu. Ba con yêu phụ giam nhốt đại sư huynh ở một nơi nào khác, bọn chúng ở trong cái hang đá này. Chính mắt ta đã trông thấy chúng ở trong đó.

Tần Bảo nóng nảy:

- Cô nương, chúng ra hãy tới gần hang đá nghe ngóng xem trong đó có động tĩnh gì không?

Vu Sơn Ma Nữ bác bỏ:

- Không được. Chúng ta tới gần hang đá, lỡ ba con yêu đang ẩn nấp đâu đó phía ngoài, bọn chúng ám kích bất ngờ làm sao tránh kịp. Hãy đứng đây chờ thêm một lúc nữa rồi sẽ liệu toan.

Hai người im lặng.

Bỗng Vu Sơn Ma Nữ trỏ tay về phía đốm sáng xanh rờn xuất hiện cách vài mươi trượng.

- Ta thấy rồi, chỗ đó. . .

Tần Bảo nhìn theo đốm sáng xanh rờn tắt chớp, ngạc nhiên hỏi Vu Sơn Ma Nữ:

- Cô nương, đốm sáng xanh rờn kia là cái gì? Cô nương vừa phát giác ra chuyện gì?

Hai ánh mắt vẫn nhìn ánh sáng xanh rờn. Vu Sơn Ma Nữ đáp:

- Ánh sáng xanh rờn kia là ám hiệu của đại sư huynh ta. Sư huynh cho biết nơi này là chỗ giam nhốt sư huynh, nhưng chưa rõ đích thực ở nơi nào.

Tần Bảo ngạc nhiên:

- Sao cô nương lại biết ánh sáng xanh rờn kia là ám hiệu của Chử huynh cho biết ba ả yêu phụ giam nhốt Chử huynh trong vùng này.

Vu Sơn Ma Nữ giải bày:

- Trong thời gian mấy năm học với sư phụ chúng ta. Ngoài võ công, thân pháp, sư phụ còn dạy cách sử dụng mất hiệu bằng mọi thứ nếu chẳng may bị kẻ thù bắt hãy làm ám hiệu để chúng ra biết được tới giải nguy cho nhau. Chử Đồng đại sư huynh đã học qua loại ám hiệu này, nên khi ta nhìn đốm sáng kia hiểu ngay đó là ám hiệu của ai rồi. Ngươi đã hiểu rõ rồi chứ.

Tần Bảo bật thốt:

- À ra là như vậy thảo nào vừa nhìn đốm sáng xanh rờn kia cô nương đã biết ngay ám hiệu của Chử huynh. Thuật pháp này quả là kì diệu, tôn sư của cô nương quả là một bậc đại tiền bối rất cao minh.

Vu Sơn Ma Nữ bĩu môi:

- Không kì diệu sao được. Nếu sư phụ ta không cao minh, làm sao Chử huynh học được cái ám hiệu báo nguy cho ta biết mà chính ngươi cũng chưa hiểu nổi.

Nóng lòng giải cứu người anh em kết nghĩa tử sinh. Tần Bảo hỏi Vu Sơn Ma Nữ:

- Cô nương, bây giờ chúng ta đã thấy ám hiệu của Chử huynh rồi, chúng ta tới chỗ ánh sáng xanh rờn kia tìm dấu vết nơi giam giữ Chử huynh coi ở nơi nào phải không?

Vu Sơn Ma Nữ gật đầu:

- Tất nhiên là như vậy rồi, chứ chúng ta ẩn nấp ở đây làm chi nữa.

Nàng bảo chàng:

- Ta đi trước, ngươi theo cách nhau hai trượng hỗ trợ lẫn nhau. Hãy hết sức cẩn trọng đề phòng bị ám kích. Ba con yêu phụ đó độc thâm lắm.

Tần Bảo gật đầu:

- Ta biết rồi.

Vu Sơn Ma Nữ dời khỏi hòn đá dè dặt bước ra.

Chàng và nàng cách hai trượng. Tần Bảo theo phía sau, mắt nhìn xung quanh quan sát, tai vận thính lực nghe ngóng, đề phòng bất trắc xảy ra.

Đang đi phía trước, bỗng Vu Sơn Ma Nữ quay lại phất tay ra hiệu cho Tần Bảo.

Nàng nằm phục xuống đất. Hiện ngay đã có chuyện lạ xảy ra nên Vu Sơn Ma Nữ ám hiệu Tần Bảo lẹ làng nằm xuống đám cỏ che khuất thân mình.

Chàng phóng mắt quan sát khắp nơi xem chuyện gì vừa xảy ra mà Vu Sơn Ma Nữ ra ám hiệu như vậy.

Lòng chàng hồi hộp bởi nơi đây là lãnh địa của ba yêu phụ, dĩ nhiên bọn chúng đã nắm cái thế thượng phong, khó mà đối phó.

Bỗng từ trên ngọn đồi cách đó vài trăm trượng, đoá lửa nửa đỏ, nửa xanh bay vọt lên không trung rồi chập chờn trên đó.

Ánh sáng từ đoá lửa nửa đỏ nửa xanh dội xuống ngọn đồi nhận rõ mọi sự vật.

Liền đó trên ngọn đồi hai chiếc bóng xuất hiện chẳng khác nào ma quỷ hiện hình.

Tần Bảo khẽ thầm:

- Hai chiếc bóng trên đồi kia là ai? Có phải bọn yêu phụ hay không?

Chàng không tìm ra câu giải đáp, bởi đây là lần thứ nhất chàng vào hoang địa này chưa từng gặp mặt ba ả yêu phụ một lần nào.

Chọt Vu Sơn Ma Nữ phi thần tới chỗ Tần Bảo.

Tần Bảo đứng dậy hỏi:

- Cô nương, hai chiếc bóng đứng trên ngọn đồi kia có phải là yêu hồ hay không?

Đưa mắt nhìn hai chiếc bóng chập chờn trên ngọn đồi giây phút, Vu Sơn Ma Nữ gật đầu:

- Ngươi nói đúng. Hai chiếc bóng trên đồi kia chính là bọn Tam Yêu đấy.

- Cô nương có nhận ra hai chiếc bóng kia là ai trong bọn Tan Yêu hay không?

Vu Sơn Ma Nữ lắc đầu:

- Ta chưa biết. Bọn chúng đứng trên ngọn đồi quá xa, lại ban đêm không thể nào nhận diện được.

Tần Bảo băn khoăn:

- Cô nương, bây giờ chúng ra phải làm gì? Chúng ta có lên ngọn đồi gặp hai ả yêu phụ kia không?

Dĩ nhiên là phải gặp ả yêu phụ. Nhưng chỉ một mình ta lên ngọn đồi dò xem có đúng là bọn chúng hay không.

Nàng bảo:

- Bây giờ ngươi hãy đứng dậy, chờ ta trong một lúc ta sẽ trở xuống cho ngươi biết hai chiếc bóng kia là ai.

Trước khi lên đồi nàng dặn dò chàng:

- Ngươi đứng đây một mình hãy hết sức thận trọng. Ngươi nên nhớ võ công ba con yêu phụ này rất cao cường không kém ngươi bao nhiêu, lại rất quỷ quyệt, đa trá, đa mưu, ngươi coi thường sẽ trúng nhằm quỷ kế của bọn chúng, còn lại một mình ta không cứu nổi ngươi và đại sư huynh đâu.

Dứt câu, Vu Sơn Ma Nữ sử dụng thân pháp lướt đi về phía ngọn đồi thoáng cái mất dạng. . .

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »