Tiểu Sát Tinh

Lượt đọc: 11711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 83
diễn biến vừa qua.

❊ ❊ ❊

Tần Bảo vừa vào toà đại sảnh. Dương quản gia từ trong nội thất bước ra.

Lão đi nhanh tới đứng trước mặt Tần Bảo, khom mình:

- Xin thiếu chủ tha thứ cho tội ngu xuẩn của lão nô đã lầm tên quỷ quyệt.

Tần Bảo vẫy tay tạo luồng tiềm lực đỡ Dương quản gia đứng thẳng người lên.

Chàng cất giọng nhẹ nhàng:

- Dưởng quản gia chớ nên đa lễ, hãy đứng dậy nghe ta hỏi mấy lời.

Dương quản gia đứng thẳng người lên, hai tay chắp trước ngực tỏ sự cung kính đối với vị tiểu chủ.

Tần Bảo nhìn Dương quản gia:

- Từ lúc ta đi đến nay chuyện Tần gia bảo xảy ra như thế nào? Dương quản gia hãy kể cho ta nghe.

Dương quản gia chậm rãi kể:

- Thưa tiểu chủ, sau khi tiểu chủ ra đi rồi, lão nô đóng chặt cửa cổng, luôn cả các cánh cửa trong Tần gia bảo không hề tiếp xúc với bất cứ một ai. Nhưng chẳng bao lâu, một hôm Nhạc tiểu thư trao lá thư và viên ngọc tín vật của tiểu chủ rồi kể lại chuyện gặp tiểu chủ, luôn cả chuyện kết làm tình nghĩa muội huynh của tiểu chủ, đã có tín vật, lão nô dọn một căn phòng cho tiểu thư nghỉ ngơi và cho một ả nữ tì hầu hạ. Chờ tới Tết Nguyên Đán tiểu chủ sẽ trở về thăm viếng.

Cách đây gần hai tháng, tên tặc tử kia hoá trang tiểu chủ tới đây, từ dung mạo đến giọng nói giống hệt như tiểu chủ không sai một chút nào. Tưởng lầm hắn là tiểu chủ thật, lão nô cho hắn vào gia bảo. Chỉ mấy ngày sau hắn giết tất cả những người trong gia bảo trừ lão nô và Nhạc tiểu thư. Giết xong, hắn đưa gần bảy mươi tên thuộc hạ vào đây, mặc tình làm mưa làm gió, hành hạ khắc nghiệt với lão nô. Lão nô kinh ngạc không hiểu tại sao tiểu chủ bỗng nhiên lại thay đổi tánh tình hung hăng như vậy, nhưng sợ mang tội bất kính và nghĩ đó là tiểu chủ nên cắn răng chịu đựng qua tháng ngày. Vừa rồi hắn bắt buộc lão nô phải đứng ra làm chủ hôn cho hắn thành thân với Nhạc tiểu thư, nếu lão nô trái lời hắn sẽ giết ngay lập tức. Lão đâu dám cãi vì đinh ninh đó là tiểu chủ. Nào ngờ đêm nay tiểu chủ trở về lột mặt nạ hắn, chừng đó lão nô mới biết ra hắn chỉ là một tên giả mạo tiểu chủ. Xin tiểu chủ dung thứ cho cái tội bất cẩn của lão nô.

Tần Bảo căm giận nghiến răng:

- Quả thật là một tên đại gian đại ác, trước sau gì ta cũng phải giết hắn để báo thù cho bọn gia nhân.

Chàng hỏi:

- Dương quản gia, Nhạc Phụng Giao không biết hắn giả mạo ta hay sao?

Dương quản gia gật đầu:

- Tên tặc tử đó hoá trang ra tiểu chủ rất khéo léo, từ khuôn mặt đến giọng nói y chang, đi đứng giống hệt tiểu chủ chẳng có một chút nào sơ hở, nên tiểu thư cũng lầm như lão nô, vì vậy nàng mới thuận tình làm tân nương trong buổi lễ đại hỉ vừa rồi.

Dương quản gia lại cúi mình:

- Một lần nữa xin tiểu chủ tha thứ cho cái tội ngu xuẩn bất trí của lão nô.

Tần Bảo khoát tay:

- Dương quản gia không có tội gì cả chỉ như ta vừa lúc trông thấy hắn cũng phải hoảng hốt, bởi không ngờ có kẻ giả mạo giống hệt như hai giọt nước đến thế, nếu ta là lão quản gia, chắc chắn ta cũng phải lầm.

Ngưng lại suy nghĩ một lúc lâu. Tần Bảo buông tiếng thở dài vì cảnh hoang tàn của Tần gia bảo.

Chàng nói:

- Ta ở lại gia bảo để chu tất mọi việc trong bảo rồi sẽ ra đi. Sau khi ta đi rồi Dương quản gia hãy đóng chặt bản bảo, kể từ nay không tiếp bất cứ một ai nữa cả.

Dương quản gia khom lưng:

- Lão nô xin tuân lệnh tiểu chủ.

- Lão quản gia hãy đề phòng bọn sát thủ Đoạn Hồn giáo, nếu bọn chúng tới lão hãy tìm phương ẩn mình, đừng giao đấu với bọn chúng sẽ mất mạng.

- Tuân lệnh tiểu chủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »