Chỉ là một tên Tiên Thiên Đại Tông Sư, thực ra Tần Hằng căn bản không cần phải ra tay!
Chỉ cần trong ánh mắt ẩn chứa một chút sức mạnh, trong nháy mắt là có thể khiến kẻ được gọi là "Thương Thiên Thần Chưởng" Phương Giang Bình hóa thành tro bụi, hơn nữa còn là hồn phi phách tán, không để lại bất cứ dấu vết nào.
Tuy nhiên, nếu làm vậy thì sẽ phô bày thực lực quá mức, khiến người đời sợ hãi, kinh sợ mình, từ đó dẫn đến sự chú ý lớn và gây chấn động toàn thế giới.
Đây không phải là kết quả mà Tần Hằng muốn thấy.
Bởi vì làm vậy sẽ khiến hắn bị tách biệt khỏi xã hội nhân thế trên tinh cầu này, tạo ra khoảng cách lớn, khó lòng hòa nhập, cũng không thể tạo ra nhiều nhân quả hay thiết lập những mối liên hệ đủ mạnh mẽ.
Điều này không đạt được mục đích chuyến đi của Tần Hằng.
Đối với Tần Hằng, hòa nhập vào xã hội của tinh cầu này, từ đó dẫn động linh khí hồi phục, mượn cơ hội này để cảm ngộ chí cao pháp lý, mới là mục đích thực sự của hắn.
Ngoài ra, những thứ khác đều vô nghĩa.
Vì thế, Tần Hằng không dùng ánh mắt nhìn chết Phương Giang Bình, mà chọn cách nhấc ngón tay điểm chết hắn, làm vậy thì sức tác động đối với người thường sẽ nhỏ hơn một chút.
Chắc là... sẽ như vậy?
Ầm!!
Một ngón tay này của Tần Hằng, đối với Phương Giang Bình mà nói, chẳng khác nào sao chổi rơi xuống, mang theo sức mạnh khủng khiếp vô tiền khoáng hậu, tựa như muốn đập nát toàn thân hắn thành mảnh vụn, nghiền thành bụi phấn.
Trong lòng Phương Giang Bình kinh hãi tột độ, ngay khoảnh khắc tiếp xúc với ngón tay của Tần Hằng, hắn thậm chí còn nghi ngờ liệu mình có phải đang đụng độ trực diện với một ngôi sao chổi đang rơi xuống hay không!!
Quá kinh khủng!
Thật sự quá kinh khủng!!
Đây là loại sức mạnh gì vậy, đây thực sự là sức mạnh mà con người có thể sở hữu sao!?
Quá mạnh!
Quá đáng sợ!!
Tại sao con trai của Lưu Thần Võ lại nói kẻ trước mặt này là Bán Bộ Hóa Cảnh!?
Làm gì có Bán Bộ Hóa Cảnh nào mạnh mẽ đến thế này chứ!
Ta điên rồi sao!
Lại chủ động trêu chọc một tồn tại kinh khủng như vậy!!
Đây căn bản không phải Hóa Cảnh, hắn không phải Hóa Cảnh Tông Sư, thậm chí còn chẳng phải Bán Bộ Tiên Thiên, đây, đây ít nhất phải là một vị Bán Thánh, thậm chí có thể là một vị Thánh Giả!!
Sau khi nhận ra điểm này, Phương Giang Bình kinh hãi đến tột cùng, hai mắt trợn trừng, đồng tử tràn ngập nỗi sợ hãi vô biên. Hắn muốn bỏ chạy, nhưng phát hiện tư duy của mình đã không thể chuyển động, trở nên vô cùng chậm chạp!
Cùng lúc đó, cơn đau dữ dội ập đến. Hắn nhìn thấy lòng bàn tay mình bị ngón tay kia xuyên thủng, Tiên Thiên Chân Khí ngưng tụ cũng không có chút tác dụng nào, giống như một tờ giấy mỏng manh, bị xuyên thấu một cách dễ dàng, không chút trở ngại!!
Không tốn chút sức lực nào!
Thật sự quá đơn giản, quá nhẹ nhàng!!
Dường như ngón tay này không hề gặp phải bất kỳ sự cản trở nào!
Sao có thể như vậy!?
Phương Giang Bình kinh hãi trong lòng, đồng thời càng thêm sợ hãi!
Quá kinh khủng!!
Đây rốt cuộc là sức mạnh gì vậy!!?
"Không! Đừng!!" Phương Giang Bình gào thét đầy kinh hãi, hắn cố gắng cầu xin, cố gắng quỳ xuống, nhưng lúc này, ngón tay đã xuyên thủng lòng bàn tay hắn đã đặt lên ngực hắn!
Phập!!
Như tiếng ống nước bị đâm thủng, âm thanh vang dội truyền vào tai tất cả mọi người, ngón tay của Tần Hằng dễ dàng đâm vào ngực Phương Giang Bình!!
Xuyên thủng trái tim hắn!
Ngay sau đó Tần Hằng rút tay về, sắc mặt bình thản, giống như vừa làm một việc bình thường nhất trên đời!!
Hiện trường yên tĩnh như tờ, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, tất cả mọi người đều sững sờ, trố mắt nhìn Tần Hằng và Phương Giang Bình.
Thậm chí không ai kịp phản ứng lại, khoảnh khắc vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!
Bởi vì!
Quá nhanh!!
Đối với người thường, tốc độ di chuyển và ra tay của một Bán Bộ Tiên Thiên như Phương Giang Bình là cực nhanh, hoàn toàn vượt quá giới hạn phản kháng của người bình thường!
Vừa rồi Phương Giang Bình ra tay tấn công Tần Hằng, những người xung quanh thậm chí không mấy ai nhận ra hắn đã di chuyển, còn tưởng rằng hắn vẫn đang đứng đó!
Tình trạng tốc độ vượt quá giới hạn thị giác này thường được gọi là——tàn ảnh!!
Cho đến khi thanh quang trên tay Phương Giang Bình nổ tung, hào quang màu xanh trên người bị xuyên thấu, ngón tay Tần Hằng đâm vào ngực hắn, những người xung quanh mới hơi phản ứng lại tình hình, nhưng tinh thần vẫn còn đờ đẫn, cần thời gian để xử lý thông tin.
Phụt!!
Đúng lúc này, như đài phun nước từ dưới đất trào lên, ngực Phương Giang Bình bỗng phun ra một ngụm máu lớn, đỏ thẫm, bắn thẳng ra ngoài, vô cùng mãnh liệt!
"Á á á!!" Phương Giang Bình thét lên một tiếng thảm thiết, vội vàng dùng tay bịt ngực, hắn trợn mắt nhìn Tần Hằng, đôi mắt đỏ ngầu: "Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai, tại sao, tại sao lại mạnh đến thế!?"
Là một Bán Bộ Tiên Thiên, sinh mệnh lực của Phương Giang Bình vẫn rất ngoan cường, dù tim bị xuyên thủng trực tiếp cũng không chết ngay, thậm chí vẫn giữ được sinh mệnh lực để cử động!!
Phải nói rằng!
Xét ở một góc độ nào đó, sau khi luyện được một tia Tiên Thiên Chân Khí, bước vào cấp độ Bán Bộ Tiên Thiên, cơ thể con người đã bắt đầu chuyển hóa thành phi nhân loại!
Bán Bộ Tiên Thiên, thực ra đã có thể gọi là phi nhân!
Từ cảnh giới này trở đi, các tầng thứ càng cao thì càng không còn là người!
Mọi người xung quanh lúc này mới phản ứng lại, phát hiện ngực Phương Giang Bình bị Tần Hằng đâm thủng, điều này có nghĩa là hắn đã bị Tần Hằng gây ra vết thương chí mạng!
"Sao có thể!?"
"Không thể tin được, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì!?"
"Quá nhanh, căn bản không nhìn rõ!"
"Thương Thiên Thần Chưởng lại là Bán Bộ Tiên Thiên đấy, sao có thể thua một thằng nhãi như vậy!?"
"Thật khó tin!"
"Ta không tin, ta không tin mà!!"
Mọi người bàn tán xôn xao, đại đa số đều không dám tin vào sự thật trước mắt, bởi vì trong mắt họ, Phương Giang Bình là một Bán Bộ Tiên Thiên vô cùng mạnh mẽ, một thiếu niên như Tần Hằng dù thế nào cũng không thể là đối thủ của hắn!!
Nhưng bây giờ!?
Chuyện này là sao, tại sao lại như vậy, thật sự quá không thể tin nổi!!
Mọi người đều sững sờ.
Đặc biệt là Lưu Thiên Dương, hắn run rẩy toàn thân, kinh hãi tột độ, rơi vào nỗi sợ hãi vô biên, miệng lầm bầm: "Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"
Hắn không thể tin vào sự thật trước mắt, càng không dám tin, bởi vì nếu hắn tin, nghĩa là Tần Hằng có thực lực ít nhất cũng vượt qua các cường giả Bán Bộ Tiên Thiên thông thường!!
Dù không bằng Tiên Thiên Đại Tông Sư thực thụ, cũng tuyệt đối là một cao thủ đáng gờm, đủ sức giết sạch cả nhà hắn!!
"Tại sao, tại sao lại như vậy, chẳng phải ta chỉ vì một người phụ nữ mà mắng thằng nhãi này hai câu thôi sao!? Sao lại thành ra thế này!?" Lưu Thiên Dương gào khóc, nước mắt giàn giụa, hắn sợ đến mức bật khóc, miệng không ngừng nức nở: "Tại sao, tại sao lại thế này, tại sao chứ, đừng mà! Ta không muốn như thế này!"
Hắn thực sự sợ hãi đến cực điểm.
Bởi vì lúc này, hắn đã thực sự nhận ra sự mạnh mẽ của Tần Hằng, sức mạnh khủng khiếp vô song này, cùng với tuổi đời trẻ trung như vậy, dù hiện tại chưa phải Tiên Thiên, nhưng chỉ cần thời gian, chắc chắn sẽ trở thành Tiên Thiên!!
Lưu gia sớm muộn gì cũng tiêu đời!
"Không, không thể như vậy, tuyệt đối không thể!!" Lưu Thiên Dương điên cuồng lắc đầu, tự lẩm bẩm: "Ta phải chạy! Ta là con trai của Lưu Thần Võ, ta là con trai của Tiên Thiên Đại Tông Sư đấy! Không thể chết ở đây, tuyệt đối không thể!"
Vừa lầm bầm, Lưu Thiên Dương vừa cố kéo cái thân hình đau đớn bò về phía cửa của Thái Vân Các, hắn muốn rời khỏi đây, tránh xa cái tồn tại đáng sợ có thể giết chết mình bất cứ lúc nào!
Chạy!
Nhất định phải chạy!!
Phải rời khỏi đây, về nhà, mời cha ra mặt!!
Chỉ cần cha ra tay, dù là võ giả mạnh đến đâu chắc chắn cũng sẽ bị tóm gọn, ông ấy là Tiên Thiên Đại Tông Sư, kẻ có thể ngự trị sức mạnh tự nhiên!
Trên đời này, Thánh Giả vô cùng hiếm hoi, ở bất cứ nơi đâu cũng có địa vị vô cùng tôn quý, thậm chí ở nhiều nơi còn được tôn làm Thánh Nhân!
Bởi vì trong tình cảnh Thánh Giả khan hiếm, Tiên Thiên Đại Tông Sư thực chất chính là những võ giả mạnh mẽ nhất đang đi lại trên nhân gian!
Không nghi ngờ gì nữa!
Chắc chắn là như vậy!!
Vì thế, trong lòng Lưu Thiên Dương, cha hắn - Lưu Thần Võ là vô địch, dù là kẻ địch nào, Lưu Thần Võ cũng sẽ giải quyết dễ dàng, không tốn chút sức lực!!
Dù thiếu niên này mạnh đến mức vô lý, ngay cả giết Bán Bộ Tiên Thiên cũng như giết chó, nhưng chỉ cần gặp cha, chắc chắn sẽ không phải đối thủ, tuyệt đối sẽ bị cha tiêu diệt, ngay cả xác cũng không còn!!
Nhất định sẽ là như vậy!!
Lưu Thiên Dương gầm thét trong lòng, tưởng tượng ra việc Tần Hằng sẽ chịu bao nhiêu đau đớn, có kết cục thảm hại thế nào khi gặp cha mình!
Rắc!!
Tuy nhiên, đúng lúc này, một cơn đau dữ dội bùng nổ trên lưng Lưu Thiên Dương, nỗi đau vô biên trong nháy mắt lan tỏa khắp toàn thân, thấu tận xương tủy!!
"Á á á!!" Lưu Thiên Dương cũng gào thét, vô cùng thê lương, xé lòng, hắn cảm thấy cột sống của mình sắp bị giẫm nát rồi!!
"Sao nào, giờ muốn đi rồi à?" Tần Hằng khẽ cười, tay phải nắm cổ Phương Giang Bình, nhìn xuống Lưu Thiên Dương đang bị mình giẫm dưới chân, nhàn nhạt nói: "Người làm sai thì phải chịu phạt, hình phạt của ngươi ta còn chưa thực hiện, ngươi đã muốn đi rồi sao, đây là cái đạo lý gì?"
"Á á! Buông ta ra, buông ta ra!" Lưu Thiên Dương cố nén đau đớn, giận dữ hét lên: "Ngươi đang tìm cái chết! Ngươi đang tìm chết! Đợi cha ta đến, ngươi chắc chắn phải chết, chắc chắn phải chết!!"
"Nhóc con, ta khuyên ngươi bây giờ hãy thả chúng ta ra ngay, nếu không ngươi thực sự sẽ chết không chỗ chôn!" Phương Giang Bình cũng cười lạnh nói, dù hiện tại đang bị Tần Hằng bóp cổ xách lên, máu ở ngực không ngừng tuôn ra, nhưng hắn vẫn nhìn Tần Hằng đầy mỉa mai: "Sự mạnh mẽ của Lưu Thần Võ, ngươi căn bản không thể hiểu được. Ta vừa chứng kiến thực lực của ngươi, đúng là rất kinh khủng, rất mạnh mẽ, Bán Bộ Tiên Thiên thông thường không phải đối thủ của ngươi!
Nhưng cấp độ như ngươi, so với Tiên Thiên Đại Tông Sư thực thụ thì vẫn còn quá xa vời, ngươi căn bản không thể có chút cơ hội thắng nào. Ta khuyên nếu muốn sống, bây giờ hãy thả chúng ta ra ngay, nếu không..."
Rắc!!
Chỉ nghe một tiếng xương vỡ vang lên, vô cùng giòn giã, vô cùng vang dội, giọng nói của Phương Giang Bình đột ngột dừng lại, chưa nói hết câu đã tắt tiếng.
Bởi vì, cổ hắn đã bị Tần Hằng dùng một tay bẻ gãy, hơn nữa còn dùng pháp lực cắt đứt hoàn toàn hệ thống thần kinh bên trong, đồng thời tiêu diệt thần hồn, khiến hắn hồn phi phách tán!
Trong tình huống này, một Bán Bộ Tiên Thiên như vậy căn bản không thể thoát được, chết ngay tại chỗ, hơn nữa là chết không thể chết hơn!
"Nói nhảm nhiều quá." Tần Hằng nhàn nhạt nói.
Mọi người xung quanh lại trở nên yên tĩnh, ai nấy đều run rẩy, kinh hãi nhìn Tần Hằng, kẻ thì bỏ chạy, kẻ thì ngồi bệt xuống đất, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích.
Ánh mắt của hầu hết mọi người đều tập trung vào Phương Giang Bình, cổ hắn đã hoàn toàn gập sang một bên, đây là góc độ mà người thường không thể nào làm được, cái đầu như sắp rơi ra, cổ đã gãy hoàn toàn.
Chết rồi!
Thật sự chết rồi!!
Một cường giả cấp độ Bán Bộ Tiên Thiên như vậy, lại bị giết gọn như thế, giống như một con côn trùng, ai nấy tùy tay bóp chết, căn bản không tốn chút sức lực!
Quá đáng sợ!
Thật sự quá đáng sợ!!
Lưu Thiên Dương cũng ngây người, hoàn toàn ngây người, cả người đã đờ đẫn, hắn hiện tại hoàn toàn không biết nên làm thế nào nữa.
Vốn dĩ lý do hắn dám chạy là vì có Phương Giang Bình, giờ Phương Giang Bình đã chết, không còn ai có thể phân tán sự chú ý của Tần Hằng.
Lần này, hắn hoàn toàn tuyệt vọng!!
"Làm sao đây, làm sao đây, không, không! Ta còn chưa muốn chết mà!" Lưu Thiên Dương khóc lóc thảm thiết, gào thét: "Cầu xin ngươi, cầu xin ngươi đừng giết ta, đừng giết ta mà!!"
Hắn khổ sở cầu xin, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo bắt Tần Hằng quỳ xuống xin lỗi, tự móc mắt mình như trước nữa.
Vương Tử Viện ở không xa nhìn cảnh này, khẽ lắc đầu, trong mắt cô, Lưu Thiên Dương rơi vào kết cục này hoàn toàn là tự làm tự chịu, giờ lại còn mặt mũi nói không muốn chết, còn mặt mũi cầu xin!
Đây mới là điều khó tin nhất, thật sự quá vô liêm sỉ!
"Ta đâu có muốn giết ngươi." Tần Hằng cười cười, nhấc chân đang giẫm lên Lưu Thiên Dương ra, rồi tiện tay túm lấy hắn xách lên, nhàn nhạt nói: "Đi, dẫn ta đến nhà ngươi, dẫn ta đi gặp kẻ được gọi là Thanh Long Ngọc Vương kia."
Hắn muốn thực hiện những gì đã nói trước đó.
Đã nói rồi thì tự nhiên phải thực hiện, đây cũng là cái giá mà Lưu Thiên Dương phải trả.
Ánh mắt Vương Tử Viện nhìn Tần Hằng hơi sáng lên, cô lại có một nhận thức mới về Tần Hằng, người này cao ráo đẹp trai, lại còn lợi hại như vậy, tính cách lại quyết đoán, đặc biệt là đầy vẻ nam tính, rốt cuộc là ai chứ!?
Hiện tại cô vô cùng tò mò về thân phận của Tần Hằng, hận không thể chạy qua hỏi ngay.
Nhưng lúc này Lưu Thiên Dương đang gào thét chửi bới, cô không dám qua.
"Ngươi tìm chết! Ngươi thực sự đang tìm chết đấy! Ha ha ha!" Lưu Thiên Dương nghe lời Tần Hằng xong, lập tức cười lớn, miệng còn phun ra bọt máu, "Ta dẫn ngươi qua, ta dẫn ngươi qua ngay, để cha ta giết chết ngươi!"
"Không cần dẫn hắn qua đâu!" Đúng lúc này, bên ngoài Thái Vân Các, bỗng truyền đến một giọng nói đầy uy nghiêm.
Sau đó, thấy một người đàn ông trung niên mặc áo lụa dài thêu rồng xanh, thắt lưng ngọc, tóc hoa râm, dáng người thẳng tắp, cao khoảng một mét tám, ngũ quan lạnh lùng, trông chừng bốn mươi lăm tuổi bước vào!
Chính là Thanh Long Ngọc Vương, Lưu Thần Võ!!
Ông ta đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại trên người Tần Hằng, nhàn nhạt nói: "Nhóc con, ngươi muốn chết như thế nào?"
Cùng lúc đó, Đại Hắc đã đặt xong khách sạn, đang ra ngoài tìm Tần Hằng, cũng vừa đến cửa Thái Vân Các, vừa vặn nghe thấy lời của Lưu Thần Võ.