"Á á! Quái vật đến rồi! Quái vật đến rồi!"
"Trời ơi! Sao lại thế này, chúng ta trốn ở đây rồi, tại sao vẫn bị phát hiện chứ!?"
"Tại sao lại như vậy, rốt cuộc là tại sao!?"
Những người đang trốn dưới cống ngầm phần lớn đều là người thường. Trước đó khi còn an toàn, họ còn miễn cưỡng giữ được bình tĩnh, nhưng giờ đây khi thấy bàn chân khổng lồ kia giẫm xuống, ai nấy đều sợ đến mất hồn mất vía, không nhịn được mà kêu gào thảm thiết.
Ngay lập tức, không gian trở nên vô cùng ồn ào. Âm thanh xuyên qua lỗ hổng do bàn chân khổng lồ tạo ra, truyền thẳng ra bên ngoài, lọt vào giác quan của những con quái vật hình người to lớn khác!
Bình!
Bình bình bình!!
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội và dồn dập hơn. Rõ ràng là có thêm nhiều quái vật khổng lồ đang tiến về phía này. Chúng nghe thấy tiếng kêu la của con người, chẳng khác nào lũ sói đói ngửi thấy mùi thịt, lũ lượt kéo đến!
"Đừng hoảng loạn! Mọi người đừng hoảng, đừng gào khóc nữa! Yên lặng! Yên lặng nào!!" Nhìn thấy đám đông rơi vào cảnh hỗn loạn, Elena kinh hãi hét lên, cô vô cùng sốt sắng nhắc nhở: "Các người làm thế này sẽ dẫn dụ lũ quái vật đến đấy! Mau im lặng đi! Im lặng đi!"
"Chúng ta vẫn còn hy vọng, mọi người đừng hoảng loạn, chúng ta vẫn còn hy vọng. Lũ quái vật đó đi rất chậm, chỉ cần mọi người im lặng, khiến chúng không thể xác định được nguồn gốc âm thanh, chúng ta sẽ có cơ hội trốn thoát!" Tần Vận cũng đang nhắc nhở những người này, việc gào thét lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Thực tế, dù hiện tại có một con quái vật phát hiện ra nơi này, thậm chí còn tấn công và giẫm bàn chân xuống, nhưng đây chưa phải là mối nguy quá lớn. Một hai con quái vật khổng lồ, Tần Vận và Cơ Nam Tương liên thủ có thể giải quyết được, Elena cùng ba kỵ sĩ của cô cũng có thể đánh lui một con, không đáng ngại.
Mối nguy thực sự chính là tiếng kêu gào hoảng sợ của đám người này!
Tiếng kêu rõ mồn một như vậy sẽ sớm thu hút thêm nhiều quái vật khổng lồ hơn nữa. Một khi lũ quái vật đó bao vây nơi này và phá hủy không gian ngầm dùng làm hệ thống thoát nước này, đó mới là lúc tuyệt vọng thực sự.
Chắp cánh khó thoát!
Tuy lũ quái vật khổng lồ này có sức mạnh khủng khiếp, gần như sánh ngang với cường giả Đại Thánh tam trọng thiên, lại sở hữu thân hình gần giống con người, nhưng hành động lại vô cùng chậm chạp. Muốn tập hợp hết lại đây cần một khoảng thời gian, và thời gian đó chính là cơ hội để trốn chạy.
Mọi người nghe lời Tần Vận và Elena nói, vội vàng im lặng, nhìn nhau rồi lại nín thở. Thế nhưng, ánh mắt của họ vẫn không nhịn được mà tập trung vào bàn chân khổng lồ kia, sợ rằng nó bất ngờ cử động rồi đá tới!
Loại quái vật hình người khổng lồ này sở hữu sức mạnh vô cùng đáng sợ, chỉ cần một cú đá nhẹ cũng đủ khiến tòa cao ốc hơn hai mươi tầng vỡ vụn, người thường làm sao có thể chống đỡ nổi sức mạnh kinh hoàng đó!
Nếu bàn chân khổng lồ này đá tới, ít nhất một phần ba số người ở đây sẽ mất mạng, đó là khi đã có Tần Vận và Elena bảo vệ. Trước đó, họ đã từng bảo vệ những người tị nạn này không biết bao nhiêu lần.
Nhưng lần này, có lẽ họ đã bắt đầu đuối sức. Dù là Tần Vận, Cơ Nam Tương hay ba kỵ sĩ còn lại bên cạnh Elena, tất cả đều đã kiệt quệ, ngay cả việc đi lại cũng vô cùng miễn cưỡng, chưa nói đến chuyện di chuyển nhanh và tấn công trong chiến đấu.
Nếu thực sự phải làm vậy, e rằng họ chỉ còn cách đốt cháy bản nguyên sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh, dùng để duy trì việc ra tay, ngoài ra không còn cách nào khác.
"Không! Tôi không muốn trốn nữa! Tôi không trốn nữa! Tôi muốn chết!"
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi bỗng nhiên gào lên, ngồi bệt xuống đất. Ông ta là người Anh, ánh mắt trống rỗng, biểu cảm vô cùng tuyệt vọng nói: "Không, tôi không đi nữa, tôi muốn chết ở đây!
Vợ tôi, con tôi đều chết trong tay lũ quái vật này rồi, tôi sống tiếp còn có ích gì? Tôi đã trốn chui trốn lủi bao nhiêu ngày, ngày nào cũng nhớ về họ, tôi không muốn sống nữa, tôi muốn chết, chết đi! Mọi người cùng chết đi! Cùng chết cả đi! Ha ha ha! Đến đây! Lũ quái vật mau đến đây đi!"
"Tên điên này, hắn điên rồi, hắn lại muốn chúng ta chết cùng hắn sao!?"
"Chết tiệt, ông muốn chết thì tự đi mà chết! Đừng kéo chúng tôi theo! Đi chết đi!"
"Giết hắn!"
Đám đông gào thét, tiếng ồn ào còn lớn hơn cả lúc nãy. Chỉ nghe thấy tiếng ầm ầm bên ngoài ngày càng gần, lũ quái vật đang kéo tới. Cùng lúc đó, bàn chân khổng lồ vừa giẫm xuống bỗng cử động!
Ầm!!
Bàn chân nhấc lên, kéo theo một luồng khí lưu dữ dội, thổi bay mọi người ngã nghiêng ngả, đồng thời cuốn theo vô số đá vụn và cốt thép đứt gãy, uy lực của chúng chẳng kém gì đạn bắn!
Bình!
Trong đó có vài đoạn cốt thép và đá vụn đập trúng người đàn ông Anh tuyệt vọng kia, tại chỗ xuyên thủng đầu ông ta, máu tươi chảy tràn, cả óc lẫn máu phun ra ngoài, chết ngay tại chỗ.
"Á á á!"
"Trời ơi! Á á á! Chúa ơi!"
"Chạy! Mau chạy đi!"
Tiếng kêu kinh hoàng nối tiếp nhau, tâm lý của nhiều người hoàn toàn sụp đổ, không thể kiềm chế được nữa.
"Cẩn thận!" Cơ Nam Tương dường như cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt cô thay đổi, lập tức nhảy vọt lên phía trên đám đông, thần lực trong cơ thể bung tỏa, hóa thành một màn chắn bảo vệ màu vàng kim.
Ầm ầm!
Mặt đất phía trên sụp xuống, bàn chân khổng lồ kia lại giẫm xuống lần nữa. Vô số đá vụn và cốt thép đứt gãy rơi xuống, cộng thêm bàn chân khổng lồ đó, ngay lập tức khiến trái tim mọi người phủ lên một tầng tử khí!
Tuy nhiên, những mảnh đá và cốt thép đó không hề rơi xuống được, bàn chân khổng lồ kia cũng bị chặn lại giữa không trung. Màn chắn màu vàng kim do Cơ Nam Tương dựng lên đã bảo vệ tất cả mọi người.
"Gào!!"
Tiếng gầm giận dữ truyền đến từ phía trên, rõ ràng là con quái vật hình người khổng lồ kia đã cảm nhận được chân mình bị chặn lại, trở nên vô cùng điên cuồng!!
Ầm!
Ầm ầm ầm!!
Con quái vật không ngừng nhấc chân rồi lại giẫm xuống, liên tục giẫm đạp lên màn chắn màu vàng kim của Cơ Nam Tương, muốn nghiền nát màn chắn, muốn giẫm chết những người bên dưới!
Bình!
Bình bình bình!!
Đám người bên dưới màn chắn có thể nghe rõ tiếng giẫm đạp lên màn chắn, thậm chí ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cảnh tượng bàn chân khổng lồ giẫm xuống, khiến họ run rẩy sợ hãi tột độ.
"Mau đi đi! Tôi tạm thời vẫn chống đỡ được!" Cơ Nam Tương nhìn về phía Tần Vận, sắc mặt cô đã hơi tái nhợt, cắn chặt răng nói: "Tiểu Vận, cô mau đi đi, tôi không chống đỡ được lâu đâu, nhiều nhất là một phút thôi!"
"Chị Nam Tương!" Tần Vận nhìn dáng vẻ gượng gạo của Cơ Nam Tương, vành mắt đỏ hoe. Thực ra Cơ Nam Tương đã bị thương không nhẹ từ trước, giờ lại vì cứu cô mà miễn cưỡng sử dụng thần lực, như vậy chắc chắn sẽ làm vết thương thêm trầm trọng!
"Đi đi!" Cơ Nam Tương hét lên.
Những người thường nhìn thấy màn chắn bảo vệ màu vàng đang lung lay, như thể sắp vỡ vụn đến nơi, cũng bắt đầu gào thét.
"Mau đưa chúng tôi đi đi! Còn đợi gì nữa! Mau đưa chúng tôi đi đi!"
"Đúng đấy! Chúng tôi không muốn chết, chẳng phải các cô là siêu nhân sao? Vậy thì mau cứu chúng tôi rời khỏi đây đi! Mau lên! Còn đợi gì nữa!?"
"Còn cả người Trung Quốc kia nữa, cô phải chống đỡ cho vững vào, liều chết cũng phải chống đỡ! Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao, cô nên bảo vệ chúng tôi mới đúng!"
"Đúng vậy! Cô nhất định phải chống đỡ cho vững, ít nhất phải đợi chúng tôi rời khỏi đây rồi cô mới được chết!"
Những người này đối với Cơ Nam Tương không hề có chút biết ơn nào, tất cả đều cho rằng đây là việc mà nhóm người Cơ Nam Tương phải làm, là phải liều mạng cứu họ, thậm chí còn đang thúc giục Tần Vận và những người khác mau đưa họ rời khỏi đây.
"Các người!?" Tần Vận nghe vậy, lửa giận bùng lên, vô cùng tức giận nhìn những kẻ này. Cô muốn nổi giận, nhưng biết rằng thời gian không còn kịp nữa, điều cần làm lúc này là phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!
"Xin lỗi, Vận, Nam Tương, tôi... tôi cảm thấy xấu hổ thay cho họ vì họ là người Anh." Elena đỏ mặt vì xấu hổ, thậm chí không dám nhìn Tần Vận và Cơ Nam Tương. Ba kỵ sĩ Bàn Tròn bên cạnh cô cũng vô cùng nhục nhã.
Thái độ của những người Anh này thật sự quá đáng ghê tởm, quá xấu xí!
"Giả tạo cái gì, mau đưa chúng tôi đi đi! Chẳng phải trước đó các cô nói là muốn bảo vệ chúng tôi sao!?"
"Mau lên đi! Còn chần chừ cái gì nữa! Thật vô dụng, ngay cả lũ quái vật này cũng không chặn nổi, đồ phế vật! Các người đều là đồ phế vật, mau đưa chúng tôi rời khỏi đây đi!!"
Giờ đây, đám người này đã hoàn toàn lộ rõ bộ mặt thật, bắt đầu điên cuồng thúc giục Tần Vận và Elena đưa họ đi, đưa họ rời khỏi nơi này, đừng để họ chết ở đây.
"Đi đi!"
Cơ Nam Tương hét lên, cô đang bảo Tần Vận đi.
Còn về đám người Anh này, cô lười quan tâm đến sống chết của lũ man di hóa ngoại đó. Là công chúa của Tông Chu hơn hai ngàn năm trước, trong mắt cô, những người Anh này chẳng khác nào man di, không cao quý hơn dã thú là bao, hoàn toàn không có giá trị để cứu. Trước đó cô ra tay cũng chỉ là vì giúp Tần Vận mà thôi.
"Không! Tôi không thể bỏ mặc chị như vậy!" Tần Vận lắc đầu liên tục, cô nắm chặt thanh trường kiếm màu đen trong tay, ánh mắt kiên định nhìn lên phía trên, "Thanh kiếm này vẫn còn một cơ hội sử dụng, chị Nam Tương, em không thể bỏ mặc chị!"
"Mau đi đi! Mất đi cơ hội này, tiếp theo sẽ càng nguy hiểm hơn!!" Cơ Nam Tương vô cùng sốt sắng. Cô trung thành với Tần Hằng, là vị thần do Tần Hằng phong, nhận lệnh bảo vệ Tần Vận, tự nhiên phải dốc hết sức lực để bảo vệ, sao có thể cho phép Tần Vận vì cô mà đẩy bản thân vào hiểm cảnh.
Xoảng!!
Đúng lúc này, khi thanh trường kiếm màu đen trong tay Tần Vận còn chưa kịp vung ra, chỉ nghe thấy từ trên vòm trời truyền đến một tiếng kiếm ngân trong trẻo, tựa như tiếng hạc kêu giữa chín tầng mây, thấu suốt mười phương, xuyên thủng cả trời đất!
Sắc bén vô song quét ngang qua trời đất, khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều có cảm giác da đầu tê dại, lông tóc dựng đứng. Họ không nhịn được mà ngước mắt nhìn lên, nhưng ngay lập tức cảm nhận được một cơn bão khổng lồ quét ngang hoàn vũ, mười phương thế giới, dù là dưới mặt đất cũng khiến người ta có cảm giác khó mà đứng vững.
Bàn chân khổng lồ không còn giẫm xuống nữa. Trong lúc cơn cuồng phong và khí thế sắc bén quét ngang trời đất này, bàn chân đang giẫm lên màn chắn phòng thủ màu vàng kim kia giống như chân giò bị hầm nhừ ném vào máy xay thịt, trong chớp mắt đã bị nghiền nát thành vô số mảnh vụn, đến cả một chút vụn xương cũng không còn.
Áp lực kinh hoàng đó biến mất không dấu vết, bàn chân đáng sợ suýt chút nữa giẫm bẹp người ta không thể giẫm xuống được nữa, thậm chí chủ nhân của bàn chân này, một con quái vật hình người cao hơn bốn mươi mét, cũng bị luồng ánh sáng màu xanh lam vô cùng chói lọi bao phủ. Chưa đầy một giây, nó đã hoàn toàn tan biến, không còn tồn tại, đến cả xác cũng không để lại!
Mọi thứ sau khi luồng ánh sáng vàng kim bất ngờ quét qua liền trở lại yên tĩnh, thậm chí lớp sương mù dày đặc bao phủ thành phố London cũng bị ánh kiếm này đánh tan. Qua lỗ hổng trên mặt đất, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, in trên khuôn mặt của bao người.
Đây là sự ấm áp đã lâu không thấy, cùng cảm giác an toàn.
Ánh kiếm thật lợi hại!
Sức mạnh thật đáng sợ!!
Elena và các kỵ sĩ Bàn Tròn bên cạnh ngây người nhìn bầu trời. Sức mạnh mà ánh kiếm vừa thể hiện đã vượt xa giới hạn hiểu biết của họ, quá mạnh, thực sự quá mạnh!
Trên mặt Tần Vận và Cơ Nam Tương lại hiện lên vẻ mừng rỡ, vô cùng mong chờ nhìn lên bầu trời.
"Anh!"
"Tiên Tôn!!"
Hai người kêu lên. Họ đều rất quen thuộc với sức mạnh của Tần Hằng, ngay khoảnh khắc cảm nhận được ánh kiếm quét ngang tới, họ đã xác định Tần Hằng đến rồi. Giờ thì họ yên tâm rồi, có Tần Hằng ở đây, cả thành phố London đều an toàn.
Những con quái vật hình người khổng lồ này căn bản không tính là gì, đừng nói là mấy chục con, cho dù là mấy trăm con cũng tuyệt đối không đủ để Tần Hằng giết!
Trước đó Tần Vận và Cơ Nam Tương đã tận mắt nhìn thấy Tần Hằng đánh bại Nữ Đế, đó là một vị Thánh Vương. Những con quái vật hình người khổng lồ này dù mạnh đến đâu cũng chỉ tương đương cấp độ Đại Thánh, đối với Tần Hằng mà nói, căn bản không đáng nhắc tới!
Elena nghe vậy cũng vô cùng mừng rỡ nhìn lên bầu trời. Cô hiểu ý của Tần Vận và Cơ Nam Tương, ngay lập tức biết rằng Tần Hằng đã đến. Người mà cô vẫn luôn muốn cầu cứu chính là Tần Hằng, giờ Tần Hằng cuối cùng đã đến, London thực sự an toàn rồi.
Vù vù!!
Hư không rung chuyển nhẹ, từng luồng ánh sáng bạc sáng rực bỗng lóe lên, bao bọc lấy Tần Vận, Cơ Nam Tương, cùng Elena và những người Anh đang lánh nạn, sau đó nâng họ lên, đưa tất cả lên mặt đất.
Ánh sáng tan đi, Tần Vận và Cơ Nam Tương lập tức nhìn thấy Tần Hằng và Tống Ngưng Nhiên đang đứng không xa.
"Anh!" Tần Vận nước mắt đầm đìa, lập tức lao về phía Tần Hằng, òa khóc nức nở.
Dù trước đó cô có tỏ ra kiên cường thế nào đi nữa, cô rốt cuộc vẫn chỉ là một cô bé mười lăm tuổi, vẫn muốn dựa dẫm vào anh trai.
"Tiên Tôn..." Trên mặt Cơ Nam Tương cũng lộ ra nụ cười, cô trút bỏ được gánh nặng.
Những ngày này cô thực sự quá mệt mỏi, là người mạnh nhất ở đây, để bảo vệ Tần Vận, cô đã giết chết hơn hai mươi con quái vật hình người khổng lồ cấp Đại Thánh.
"Không sao rồi, không sao nữa rồi." Tần Hằng nhẹ nhàng vuốt tóc Tần Vận, xoa dịu tâm trạng của cô, "Có anh ở đây, sẽ không sao cả!"
Nhưng đúng lúc này, một vài người Anh lại bắt đầu gào thét, chỉ tay vào nhóm người Tần Hằng mà quát.
"Này! Các người cũng là siêu phàm giả đúng không! Tại sao đến muộn thế! Tại sao không đến sớm hơn chứ!?"
"Đúng đấy, nếu các người đến sớm hơn thì chúng tôi đã không bị thương rồi. Tại sao trước đó chỉ có mấy kẻ phế vật kia bảo vệ chúng tôi, các người đều đi đâu hết rồi?"
"Rốt cuộc các người có hiểu trách nhiệm của mình không đấy! Là cường giả, khi chúng tôi gặp nguy hiểm thì các người phải đến cứu ngay chứ!"
"Đến muộn như vậy là các người thiếu trách nhiệm! Tôi thấy các người cũng chỉ là một lũ phế vật!"